Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhất là hiện tại thực lực của hắn đang tăng lên rất nhanh chóng, dẫn đến ảnh hưởng của quân đoàn cũng tăng lên đáng kể.
Tốc độ phát triển của hắn so với các lãnh chúa khác đem so sánh thì dễ dàng nhận thấy đây không phải tốc độ mà người bình thường có thể đạt được.
Và tốc độ phát triển của lãnh địa của hắn cũng thế.
Khi các lãnh chúa khác trong khu vực chưa phát triển đến mức độ thích hợp, nếu họ chiêu mộ thành viên một cách mù quáng thì sự thiếu bản lĩnh và kinh nghiệm cần thiết của các lãnh chúa đó sẽ ảnh hưởng xấu đến chất lượng phát triển của quân đoàn.
Tông Thận cũng có những tiêu chuẩn riêng cho việc mở rộng tiếp theo của quân đoàn Người Chỉ Dẫn.
Hắn dự định sẽ đặt ra một giới hạn tuyển dụng nhất định, ví dụ như nhân số khoảng từ 100+ đến 1000+ trong một quân đoàn.
Nếu cuối cùng tất cả các quân đoàn trong khu vực đều được sát nhập làm một mà vẫn còn tồn tại các lãnh chúa vốn sở hữu quân đoàn trước đó thì sau đó 100 đến 1000 thành viên quân đoàn này chính là nền tảng của quân đoàn.
Có thể hiểu đó là phần móng của một toà nhà cao tầng chẳng hạn.
Sức mạnh toàn diện của các thành viên quân đoàn này càng mạnh thì tính gắn kết sẽ càng cao.
Ngoài ra, một hệ thống sức mạnh quân đoàn hoàn chỉnh cũng có thể được xây dựng trong giai đoạn này. Bất kể số lượng thành viên quân đoàn tăng lên như thế nào trong tương lai, miễn là nền tảng vững chắc, tòa nhà cao tầng này chắc chắn sẽ không sụp đổ.
Những vấn đề khiến Tông Thận đắn đo suy tính kỹ càng đều xuất phát từ góc độ tính toán lâu dài.
Nhưng mà thời điểm hiện tại cũng không còn xa so với tính toán thăng cấp quân đoàn của hắn.
Ít nhất thì thực lực của quân đoàn Kẻ Theo Đuổi Ánh Sáng của Medina rất tốt.
Điểm quan trọng nhất là Tông Thận phải làm gương khi cần thiết.
Dù sao Medina cũng coi như là một vị lãnh chúa tích cực lấy lòng hắn.
Những thứ này đều được Tông Thận cân nhắc qua từ trước.
“Tông đại nhân!”
Giang Di nhìn thấy cơ thể khổng lồ của Tiểu Hắc Tử liền biết là Tông Thận đến.
Còn Medina thì tỏ ra sợ hãi hơn nhiều.
Tuy là tâm trí của hắn so với những lãnh chúa bình thường khác thì cứng cỏi hơn nhiều, nhưng thời điểm lần đầu tận mắt nhìn thấy cự long vẫn không tránh được chấn kinh, cũng may Tiểu Hắc Tử không tiến vào trong viện.
Tông Thận để cho nó nằm sấp ở bên ngoài, còn hắn thì đi qua cổng lớn tiến vào tiểu viện của lãnh chúa.
Vốn đã quen với tiểu viện lãnh chúa cấp cao sau khi được thành lũy hóa, lại nhìn tiểu viện “Lão đồ cổ” của Giang Di, nhất thời làm cho Tông Thận có một loại cảm giác dường như nó có thể bị gió quật ngã bất cứ lúc nào.
Vẫn là pháo đài lãnh chúa của hắn kiên cố nhất!
Thấy Giang Di tiến lại nghênh đón, Medina hơi ngẩn người trong chốc lát rồi cũng vội vàng đuổi theo.
Hai người đi tới trước mặt Tông Thận, biểu cảm trên mặt ít nhiều đều trở nên kính cẩn nghiêm túc hơn.
Giang Di và Tông Thận thì tương đối quen thuộc.
Nàng khom người thi lễ với Tông Thận, đối với người hiện đại mà nói thì đây đã xem như một loại quy cách lễ tiết tương đối cao rồi.
Medina vốn theo thói quen vươn tay phải ra định bắt tay, nhưng khi hắn sau khi nhìn thấy động tác của Giang Di thì vội hạ cánh tay đang giơ ra, kính trọng cúi người chào Tông Thận.
Hắn cùng dân bản xứ tiếp xúc cũng không tính là nhiều, nhiều nhất cũng chỉ chạy đến mấy thôn trang phụ cận địa bàn mà thôi.
Tuy rằng nghe được vị trí của bang thành phụ cận.
Nhưng thật sự thì khoảng cách đến mấy trăm ki lô mét đường xá vẫn khiến cho hắn tạm thời bỏ đi ý niệm đi đến trong đầu.
Vậy nên hắn vẫn chưa được tiếp xúc với quý tộc thổ dân lần nào.
Mà những chiến sĩ chiêu mộ kia cùng với nông dân hành lễ với lãnh chúa lại không giống nhau.
Dù sao thân phận hai bên cũng có điểm khác biệt.
Thực lực và tiến độ phát triển của bản thân Medina cũng không chậm.
Có thể xem như là một vị lãnh chúa có uy tín khá cao trong khu vực.
Ngoại trừ Tông Thận ra thì trong khu vực căn bản không có vị lãnh chúa thứ hai nào có thể làm cho hắn kinh sợ cúi đầu hành lễ.
Dùng hai chữ “kinh sợ” để miêu tả tâm trạng của Medina thật ra không hề khoa trương chút nào.
Đại lục Vô Tận là một nơi lấy thực lực làm tôn chỉ.
Không nên giữ mãi sự kiêu ngạo như hồi còn ở Trái Đất khi đang ở đây.
Chỉ những kẻ có thực lực mới có tôn nghiêm và có quyền kiêu ngạo.
Về điểm này, Medina vẫn hiểu rất rõ ràng.
Thực lực đầy đủ, đừng nói lãnh chúa gọi ngươi bá chủ, ngay cả dân bản xứ cũng phải gọi ngươi bá chủ!
Mà hiện tại, bá chủ này chính là Tông Thận!
Nhìn thấy hai người kính cẩn hành lễ với mình, Tông Thận cũng chỉ bình tĩnh gật đầu.
Sau đó đem ánh mắt nhìn về phía Medina đang đứng một bên, nhoẻn miệng cười tươi vươn tay ra.
“Đã lâu không gặp Medina.”
Đối mặt với bàn tay Tông Thận đang vươn ra, Medina cũng vội vàng giơ tay phải lên nắm lấy.
Tông Thận có thể chủ động bắt tay hắn, nhưng hắn lại cảm thấy đôi chút không thích hợp.
Đó là thực lực
Có thực lực, ta định đoạt.
Không có thực lực, ngài định đoạt.
Sau khi bắt tay với Medina, hắn liền buông tay ra.
“Tông đại nhân theo ta vào trong trước đi.”
“Trong đại sảnh đã chuẩn bị đồ ăn và rượu.”
Lần này Giang Di chủ động lên tiếng.
Nàng đang thể hiện lễ nghĩa nên có của một chủ nhà đích thực.
“Được, vậy chúng ta vào trong nói chuyện sau.”
“Đúng rồi Giang Di, bảo thủ hạ của ngươi cảnh báo các lãnh dân không nên đến quá gần Tiểu Hắc Tử.”
“Tên kia tương đối quậy phá, không quá nghe lời.”
Tông Thận cười híp mắt nói.
“Tiểu… Tiểu Hắc Tử…?”
Giang Di ngây ngẩn cả người, trong lòng cảm thấy không biết nên nói gì mới phải.
Nàng đối với cự long trong lòng vẫn là kính sợ không thôi, vụ thảm sát bên ngoài đầm lầy sương độc vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Không nghĩ tới một cự thú khủng bố như vậy mà Tông Thận lại đặt tên cho nó là Tiểu Hắc Tử?
“Đây có lẽ là thú vui xấu xa của lão đại?”