Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn biết nơi này khá yên tĩnh, phu nhân của mình thường đọc sách và uống trà ở đây.

Vì thế hắn chậm rãi đi đến nơi này, ra hiệu im lặng đừng lên tiếng với hai thị nữ bên cạnh.

Lặng lẽ bước đến phía sau lưng phu nhân, ngay khi chuẩn bị đưa tay ra che mắt nàng, phu nhân đã nói.

"Thân ái, đã nhiều năm như vậy rồi, ngươi còn thích trêu chọc ta..."

"Ta đã nhớ âm thanh tiếng bước chân của ngươi từ lâu."

"Bước chân của ngươi có nhỏ hơn nữa cũng không lừa được ta đâu."

Câu nói của nàng khiến bá tước Marlon ngừng hành động.

"Haiz, vẫn đang lo cho Zoe sao?"

Hắn khẽ khàng hỏi.

Phu nhân gật đầu, có phần buồn bã nói.

"Đến khi nào nàng mới từ bỏ ước mơ ở thành nhà mạo hiểm đây?"

Nghe vậy, bá tước Marlon ngồi xuống bên cạnh nàng, nắm lấy tay phu nhân.

"Đứa nhỏ Zoe từ nhỏ đã như vậy."

"Chúng ta không thể ngăn được nàng..."

"Chỉ có thể cố gắng hết sức chuẩn bị chút ít vật phẩm phòng thân cho nàng."

Hắn đã nghĩ thông rồi, đồng thời cũng tự tin rằng sẽ đưa Zoe trở lại trong vòng hai tháng.

Trên thực tế, bá tước Marlon đã chuẩn bị từ trước.

Hắn bố trí pháp thuật truy tung trong dây chuyền trữ vật.

Mỗi khi Zoe mở đây chuyền trữ vật ra, hắn đều có thể nhận được vị trí tương đối của nàng thông qua quả cầu cảm ứng.

Điều kiện tiên quyết là trong phạm vi mười nghìn km.

Thang đo khoảng cách này vẫn rất an toàn.

Trong tình huống không có pháp trận truyền tống, Zoe cũng không đi xa được.

Và pháp trận truyền tống cũng không phải rau cải trắng, chứ đừng nói đến khoảng cách mười nghìn km.

...

Nơi khác, Zoe Babbitt mà bá tước Marlon và bá tước phu nhân nhớ nhung đã đến khu bến tàu.

Đúng như dự đoán của những thủ lĩnh Hắc Phố đó.

Lần này nàng vẫn đổi trang phục và cải trang rồi mới rời lâu đài.

Bên ngoài khoác một chiếc trường bào vải bố màu xám, bên trong lại mặc một bộ giáp nhẹ bằng phẳng.

Nàng quệt một chút bụi lên mặt, lại sử dụng "Thuốc biến hình" biến bản thân thành một chàng trai trẻ.

Đồng thời cũng khiến ngọn núi vướng víu biến mất.

Trong ngực ôm một cái túi tiền rách nát, bên trong là không đến một trăm Dinar tiền lẻ.

Đây là tiền đi thuyền nàng đã chuẩn bị.

Lần này nàng dự định lên thuyền đi về phía bắc.

Đi về hai hướng đông tây hoặc là phía nam quá khó.

Chỉ có thể cưỡi ngựa, thỉnh thoảng sẽ gặp sự tấn công của bọn cướp và ma thú.

Vẫn là đường sông đáng tin hơn, tốc độ của thuyền ma năng có chân vịt khá nhanh.

Nàng đã tìm được thuyền rồi, buổi tối hôm nay sẽ rời khỏi Wintro sau khi thu mua hoa quả và lương thực!

Vì kế hoạch phiêu lưu này, nàng đã chuẩn bị trong suốt nửa năm.

Kể từ lần bị đưa trở về trước đó, Zoe đã giả vờ yên ổn.

Thực tế là, nàng đã bắt đầu chuẩn bị cho cuộc phiêu lưu tiếp theo của mình kể từ đó.

Lần này nàng đã chọn được thương thuyền của mình sớm hơn ít nhất nửa tháng.

Vì thế mà nàng không tiếc sử dụng một vài bình "Thuốc biến hình" bản thân tích góp được.

Những thuốc luyện kim quý giá này đến từ một nhóm thương nhân Địa Tinh ngồi phi thuyền Địa Tinh đến thành Ratchet với một nhóm hộ vệ Thực Nhân Ma cách đây vài tháng.

Nhóm Địa Tinh này cố tình mang theo một số hàng hóa luyện kim và hàng hoá kỹ thuật đến thăm hỏi bá tước Marlon, Zoe cũng đã đến nghe ngóng sau khi hay tin

Nàng còn nhớ thương nhân Địa Tinh cầm đầu đội một chiếc mũ kỳ lạ, điều khiển người máy ma năng kỳ lạ hình dạng container, dường như tên là Boswell.

Người kia cố gắng hết sức chào hàng với cha nàng, chỉ là giá cả của Địa Tinh quá đắt, bá tước Marlon không chấp nhận, cuối cùng đám Địa Tinh vẫn rời đi.

Tuy nhiên Zoe đã bí mật ghi nhớ điểm dừng chân tạm thời của chúng.

Vài ngày sau, nàng âm thầm lẻn ra khỏi lâu đài, đi đến điểm dừng chân của thương nhân Địa Tinh.

Mua nhiều thứ nhỏ bé hay ho từ chỗ thương nhân Địa Tinh tên Boswell đó.

Là con gái của bá tước, dù nàng không có sản nghiệm của bản thân, nhưng từ nhỏ đến lớn cũng tích lũy được một khoản tiền riêng lên tới vài trăm nghìn Dinar.

Vì vậy nàng đã mua rất nhiều thứ nhỏ bé hay ho.

Ví dụ như các loại thuốc luyện kim, bao gồm cả "Thuốc biến hình", và cả rất nhiều món đồ nhỏ thú vị.

Ngoài ra, nàng còn mua khá nhiều loại lựu đạn có tên là "Người yêu táo bạo".

Chất lỏng mãnh liệt màu hồng được đựng trong hộp thủy tinh hình tròn, chỉ cần sử dụng sức mạnh ném để phá vỡ nó.

Chất lỏng mãnh liệt bên trong sẽ phát nổ sau khi tiếp xúc với không khí.

Ngoài những thứ này, nàng còn nhìn thấy rất nhiều "Bom Địa Tinh" hay ho ở khoang hàng hóa của Boswell.

Có "Bom Acid", "Bom Băng Sương", "Bom cháy, "Kíp mìn Địa Tinh", và cả "Bom Địa Tinh" bình thường.

Đáng tiếc thay, Boswell nói rằng những quả bom là vật phẩm được kiểm soát, vốn do tam hoàng tử Nord đặt hàng, bây giờ còn lại một ít.

Những hàng hóa được kiểm soát này chỉ có vương tộc của các quốc gia có thể mua.

Hơn thế nữa, chính Địa Tinh cũng có kiểm soát chặt chẽ đối với chất nổ mà chúng sản xuất.

Nếu không thì Zoe cũng muốn mua một chút bom để mang theo bên người.

Đối với chất nổ ma năng, thực ra vương quốc Nord cũng đã nghiên cứu, nhưng trong cùng cấp bậc, hiệu quả sát thương của bom Địa Tinh tốt hơn, chủng loại cũng không đầy đủ.

Trong toàn bộ đại lục Vô Tận, nghiên cứu về vấn đề nổ nhiều nhất là Địa Tinh, tiếp theo là người lùn của Three Fort.

Kỹ thuật thuốc nổ ma năng của người lùn chỉ yếu hơn một bước so với công nghệ bộc phá của Địa Tinh.

Zoe vừa đi giữa dòng người đông đúc trên đường phố, vừa suy nghĩ về kế hoạch phiêu lưu lần này của mình.

Nếu tiến về phía bắc men theo dòng sông, cũng có thể đến chỗ chị gái Maye.

Vùng lân cận đó toàn là sản xuất chế tạo thô, nhưng thật không may công nghiệp của thế giới vẫn chưa nảy mầm.

Lực lượng sản xuất chưa được giải phóng, vì vậy chỉ có thể coi Ardburg là một thành thị công xưởng mà không phải thành thị công nghiệp.

Nghe nói gần đó có rất nhiều đường hầm trong mỏ mà người lùn bỏ lại khi xưa.

Những đường hầm trong mỏ nối thông các hướng, gần như trải rộng bên dưới sa mạc Cương Sa.