Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không bao lâu sau, hào quang trên người cây đại thụ bắt đầu thu lại, toàn bộ gom lại vào bên trong thân cây.
Trên thân cây to lớn, vỏ cây bắt đầu nứt nẻ, thân cây bắt đầu biến hình, cuối cùng hiện ra một gương mặt.
Một cành cây là chiếc mũi của nó, vỏ cây là mặt mũi của nó, thân cây biến hình tạo thành miệng của nó, tán cây thì là đầu và tóc của nó.
“Lãnh chúa vĩ đại, cảm tạ ơn gieo trồng của ngươi.”
“Ta nguyện hiến dâng cả dời, trung thành bảo vệ lãnh địa của ngươi.”
Nó lên tiếng nói chuyện, âm thanh có phần trầm lắng, giống như là dùng một cái loa lớn nói chuyện.
Nó vừa mở miệng đã tuyên thệ thần phục đối với Tông Thận.
Tông Thận nghe xong liên tiếp gật đầu, trong lòng khoan khoái dễ chịu.
Giác ngộ của cây thụ linh này rất tốt đấy!
“Ngươi sẽ cùng nhau đạt được vinh quang tối cao với bọn ta!”
Tông Thận khẽ vuốt cằm, duỗi tay nhẹ nhàng sờ vào thân cây của Người bảo vệ Viễn cổ một cái.
Cảm nhận vỏ cây kia giống như sừng vảy dày chắc, vô cùng bền bỉ, lực phòng ngự không tầm thường!
Tiếp theo, trước mắt của hắn bắt đầu hiện ra thuộc tính chi tiết của Người bảo vệ Viễn cổ.
“Người bảo vệ Viễn cổ: Dixon”
“Chủng tộc: Thụ Linh”
“Thương tổn khi ném: 166 – 169”
“Tầm bắn: 20 mét – 1500 mét”
“Khoảng cách: 5 giây”
“Sát thương độn kích: 127 – 130”
“Giá trị hộ giáp: 60”
“Giá trị kiên cố: 300”
“Kỹ năng: Đứng Thẳng (khiến cho Người bảo vệ Viễn cổ ở trạng thái cắm rễ chui từ đất lên, từ đó tiến hành hoạt động chậm chạp, đồng thời hộ giáp của thụ linh nâng cao 20 điểm biến thành hộ giáp hạng nặng, công kích biến thành độn kích cận chiến)
Cắm Rễ (khiến cho Người bảo vệ Viễn cổ ở trạng thái đứng thẳng bắt rễ vào đất, công kích biến thành ném mạnh tầm xa, không thể bắt rễ ở những địa hình nham thạch, ao đầm, hồ, đại dương vân vân)
Ăn Cây (Thụ linh cắn nuốt mỗi thân cây, căn cứ vào độ lớn nhỏ của cây, trong vòng 30 giây khôi phục 100 – 800 điểm giá trị kiên cố)
Ánh Sáng Mặt Trăng (đắm chìm dưới ánh trăng có thể chậm rãi trị liệu thương tích của thụ linh, cung cấp 3 điểm khôi phục giá trị kiên cố mỗi giây)”
(Ở thời kỳ cường thịnh của tộc Tinh Linh, ngay cả những gã tham lam cũng không dám mạo phạm đến lãnh địa do số lượng lớn Người bảo vệ Viễn cổ bảo vệ)
Thuộc tính mạnh mẽ nhất của Người bảo vệ Viễn cổ có thể so với boss cấp thống lĩnh màu tím đẳng cấp cao.
Nếu so với nữ hoàng quái vật mạng nhện cấp 30 còn mạnh hơn một chút.
Hơn nữa nếu so với kiến trúc phòng ngự thì càng linh hoạt hơn.
Bốn cây Người bảo vệ Viễn cổ vừa vặn bảo vệ bốn phương hướng, tầm bắn 20 mét đến 1500 mét vượt xa tháp tiễn Nguyên tố cấp 1 và cấp 2.
Giá trị kiên cố và giá trị hộ giáp khổng lồ cùng với kỹ năng Ăn Cây và Ánh Sáng Mặt Trăng càng khiến Người bảo vệ Viễn cổ khó bị phá hủy, có thể ứng phó với chiến tranh thủ thành cường độ cao.
“Dixon, đứng thẳng lên, để ta nhìn xem.”
Tông Thận tương đối hiếu kỳ với trạng thái Đứng Thẳng của Người bảo vệ Viễn cổ.”
Thụ linh Dixon nhận được mệnh lệnh, rễ cắm dưới mặt đất bắt đầu rút ra.
Mặt đất trong phạm vi mười mấy mét gần đó cũng bắt đầu đội lên.
Phạm vi này thật ra không xem là nhỏ.
Những rễ cây rút ra từ dưới đất kia tụ lại một chỗ, phân thành hai bộ phận, biến thành dáng vẻ hai chân to như nhau.
Nó bắt đầu chậm rãi di chuyển về phía trước, để lại một cái hố to ngay tại chỗ.
Tần số di chuyển của nó không tính là nhanh, nhưng mà hình thể khổng lồ cho nên cự ly di chuyển không tệ, có thể so với vận tốc bước đi của nông phu thông thường.
Trợ giúp đường ngắn và thay đổi vị trí hoàn toàn không có vấn đề, nhưng mà muốn bôn ba đường dài thì tương đối phiền phức.
Hơn nữa cũng không có cách nào vượt qua được những địa hình nhấp nhô tương đối lớn.
Thụ linh Dixon bước đi khoảng cách mấy chục mét, mặt đất bị bới lên một đường vết tích bị nghiền ép.
Nó ngừng di chuyển lại, chậm rãi xoay người nhìn về phía Tông Thận.
“Tốt lắm, Dixon, tạm thời ngươi cứ cắm rễ ở đây trước đi.”
“Vừa đúng lúc quái vật Địa Huyệt ở phía tây càng thêm dày đặc.”
Tông Thận gật đầu, thể hiện ý muốn nó cắm rễ tại vị trí này.
Dixon nghe xong, rễ cây dưới thân bắt đầu mở rộng, lan ra trên mặt đất, một lần nữa cắm rễ.
Lần nữa nó khôi phục hình dạng một cây đại thụ.
Lúc này trên đỉnh của tháp tiễn Nguyên tố bố trí ở góc tường thành ở nơi không xa chợt lóe sáng lên, bắn ra một mũi tên về phía tây.
Người bảo vệ Viễn cổ Dixon cũng có cảm ứng.
Bên cạnh người nó, dọc theo hai nhánh cây khô cứng cáp, đỉnh đầu nhanh chóng ngưng tụ ra một quả màu xanh lục to khoảng săm lốp xe, bề mặt sáng bóng trơn mượt, thoạt nhìn trọng lượng không nhẹ.
Hai cành cây khô kia giống như hai cánh tay, nắm lấy quả màu xanh lục kia, dùng sức ném ra ngoài.
Vài giây sau, một quả khác lại ngưng tụ ra, lần nữa bị nó ném ra ngoài.
Sau hai cú đánh, quái vật bên ngoài hình như đã bị tiêu diệt rồi.
Tháp tiễn và thụ linh Dixon cũng ngưng công kích.
Lúc này, phía tây truyền đến một tiếng động lớn xôn xao.
Đợt nông phu và đội ngũ hộ tống thứ nhất cuối cùng đã trở về lãnh địa rồi.
Đợt tấn công vừa rồi có tám chín phần là đang che chở cho bọn họ.
Tông Thận vô cùng hài lòng với Người bảo vệ Viễn cổ.
Không hổ là thụ linh cấp hiếm, nếu như chờ sau khi ba cây Người bảo vệ Viễn cổ còn lại hoàn tất sinh trưởng, năng lực phòng ngự của lãnh địa tất nhiên có thể nâng lên một tầm cao mới nữa!
“Các ngươi nghỉ ngơi trước đi.”
Đợi sau khi hai nhóm nông phu khác toàn bộ trở về lãnh địa, ta sẽ tổ chức tiểu đội săn giết.”
Tông Thận nói với Luna, Ishia cùng với những binh sĩ vừa mới trở về.
Tất cả mọi người tuân lệnh rời đi.
Luna cũng gật đầu, cưỡi báo đen tắm rửa dưới ánh trăng.
Những nông phu mới gia nhập kia thì giao cho Tam Bàn sắp xếp.
Hắn mở “điểm tích lũy Địa Huyệt” ra, vừa liếc mắt nhìn một cái bèn sững sỡ ngay tại chỗ.
“Điểm tích lũy hiện tại: 1788”
“Đây chỉ mới sáu bảy tiếng đồng hồ mà đã có nhiều điểm tích lũy đến thế rồi!”