Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trọng điểm là gom lấy người máy của những Địa Tinh kia, còn thu lấy một chiếc phi thuyền đã bị thả khí.
Nhưng mà chủng loại của những vật phẩm này thật sự quá nhiều, ô chứa đồ rất nhanh đã bị nhét đầy toàn bộ rồi. Thậm chí hắn còn quăng bỏ một số công cụ và vật liệu cơ sở, cuối cùng chỉ còn lại có một ngăn.
Cái này còn chưa tính hết, hắn dựa vào sức mạnh của bản thân, một tay nắm lấy lưới thừng trên một rương chứa quân nhu, kéo chiếc rương đi.
Lúc này, bên trong trạm gác cũng có hai con Thực Nhân Ma khổng lồ cầm chày gỗ xông ra.
Da của bọn họ là màu vàng nhạt, trên đầu còn có một chiếc sừng, đang sải bước đi về phía Tông Thận.
Cảm giác choáng váng của Tông Thận ngày càng mãnh liệt. Hắn cuỗm mũ nồi đính đá Sapphire của Boswell đi, lấy mắt kính, túi tiền, giày và áo choàng của hắn.
Nếu như không phải cởi quần áo quá phiền phức thì ngay cả quần áo thậm chí Tông Thận cũng không có ý định bỏ qua.
Tiếp theo, Tông Thận dùng một ngăn cuối cùng của ô chứa đồ, cất người máy chứa hàng vào, lảo đảo chạy ra phía bên ngoài viện.
Cảm giác choáng váng của đầu khiến bước chân của hắn không vững.
Tông Thận chỉ cảm thấy phía sau có một cơn gió mạnh thổi qua.
“Ầm!”
Sau một tiếng vang thật lớn, luồng không khí trùng kích phía sau lưng khiến hắn loạng choạng một chút!
Trong đó có một cây chày gỗ to lớn của thực nhân ma hung hăng nện xuống đất phía sau hắn!
Hai con thực nhân ma này thân thể cao hơn năm mét, đỉnh chày gỗ trong tay dày chừng nửa mét.
Nện trên mặt đất đã để lại một lỗ hổng lớn.
Lúc này, Colby quả quyết quăng lưới bắt ra che lại. Khống chế ngay tại chỗ con thực nhân ma ở khoảng cách gần Tông Thận nhất.
“Đi!”
Tông Thận lảo đảo chạy ra khỏi sân, đi theo đám người Luna chạy xuống dưới núi.
Mặc dù đã nuốt viên kháng độc, nhưng cũng không đủ để chống lại hoàn toàn khí độc mạnh mẽ trong rương bảo vật.
Bọn họ chạy về hướng sườn núi, cự lang ở dưới hông Colby phát ra một tiếng sói tru.
Binh sĩ của Tông Thận ở lại trên sườn núi bị kinh động, bắt đầu tiến lên trên núi để tiếp ứng cho Tông Thận.
Rất nhanh hai bên đã tụ họp.
Thực nhân ma ở phía sau đuổi đến, vừa thấy đối phương hung hăng như vậy thì ngay lập tức dừng bước.
Độc khí trong Tông Thận lúc này đã bốc lên đầu, bất cứ lúc nào cũng có thể mê man đi. Hắn rất lý trí, không chọn chết cùng lũ Địa Tinh này mà quả quyết hạ lệnh rút lui.
Những Địa Tinh đó có rất nhiều đạo cụ sặc sỡ, không tránh khỏi sẽ có thủ đoạn gì phía sau.
Không có chỉ huy trấn thủ của hắn, thì rất có thể sẽ chịu thiệt lớn, làm việc gì cũng có chừng mực mới là chính đạo.
Lãnh địa của hắn cách nơi này khoảng một trăm kilomet, trong khu vực này nhiều lãnh chúa như vậy, những Địa Tinh này có muốn tìm cũng không biết nơi nào mà tìm!
“Luân...luân phiên nhau quăng lưới bắt...”
“Mau chóng rút lui...”
“Chú ý đừng lưu lại dấu vết...”
Cuối cùng Tông Thận cũng bản giao lại một câu và thực sự chìm sâu vào mê man.
Luna và Colby đặt hắn lên trên Bát Giới, hộp quân nhu và tất cả các vật phẩm đều được mang đi.
Đích thân Colby dẫn đường phía trước, lang kỵ binh còn lại ở phía sau xóa sạch dấu vết.
Sau khi vừa ra khỏi đèo, Colby không đi về phía Nam mà đi về phía Tây tới nửa giờ.
Sau đó lại đi về phía Nam nửa giờ nữa.
Tiếp theo, lại đi về phía Tây nửa giờ nữa.
Cuối cùng quay về phía Nam, đi thẳng vào trong lãnh địa.
Dọc đường phát hiện mười mấy lãnh địa của lãnh chúa.
Những lãnh chúa này đã trông thấy hơn hai mươi binh sĩ hùng dũng cưỡi ngựa lao nhanh.
Trong lòng vô cùng chấn động.
Cũng không biết đây là ông trùm nào của khu vực này. Trong tình huống quái vật Địa Huyệt chạy loạn khắp nơi trên mặt đất như thế này, mà dám suất lĩnh binh sỹ chạy khắp nơi kiêu ngạo như vậy!
Trải qua một lượt vòng vèo nhằm mê hoặc như vậy, bọn họ phải mất hơn hai giờ đồng hồ mới về đến trong lãnh địa.
Vòng quanh nhiều lộ trình như vậy, trong đó còn đi qua nhiều lãnh địa như thế, cho dù những Địa Tinh này có mũi chó cũng không thể nào dựa vào dấu vết mà tìm ra được lãnh địa của Tông Thận.
Tông Thận vẫn đang trong mê man, vì thế nên mọi người đưa hắn vào trong phòng ở tòa nhà nhỏ của lãnh chúa.
Bảy hộp quân nhu đó, còn cả trang thiết bị mà Tông Thận lấy được từ trên người Boswell đều được xếp trong tiểu viện của lãnh chúa.
Luna, Ishia và Tasia chủ động ở lại, chăm sóc Tông Thận.
Những người khác ai vào việc nấy, rất tự giác bắt đầu tiến hành tuần tra xung quanh lãnh địa, phối hợp với binh sĩ ở lại canh giết quái vật Địa Huyệt.
Ba cô gái dõi theo Tông Thận. Bọn họ lấy nước sạch lau mặt cho Tông Thận, ai cũng không muốn rời đi trước. Bởi vậy, tất cả đều ngồi lại bên giường của Tông Thận.
Cho đến lúc gần hai giờ trưa, Tông Thận mới mơ màng tỉnh lại.
Từ đầu đến cuối hắn hôn mê gần bốn, năm tiếng.
Vừa mở mắt đã thấy ba cô gái ngồi bên cửa sổ đang nhỏ giọng nói chuyện.
Hiếm khi thấy Tasia và Ishia không cãi nhau, có đôi chút yên tĩnh và ấm áp.
“Chúng ta phát tài rồi...”
Đây là câu đầu tiên sau khi Tông Trạch tỉnh dậy đã nói. Sau đó, hắn giật mình ngồi bật dậy trên giường.
“Cướp đoạt Địa Tinh! Cướp đoạt cự long! Cướp đoạt kho báu của vương quốc Avalon!”
Hắn khua khua nắm đấm, lớn tiếng phát tiến cảm xúc trong nội tâm! Một câu như vậy cũng coi như được giải tỏa rồi!
“Đại nhân, ngươi tỉnh rồi?”
Bên cạnh truyền tới giọng nói thân thiết.
Tông Thận gật đầu, đôi mắt hiện lên hào quang.
“Mau đưa ta đi xem thu hoạch lần này của chúng ta!”
“Ngoài súng phun lửa và hộp quân nhu ra, ta đã lấy đi người máy chứa hàng của hắn rồi.”
Hắn nói với vẻ khá nóng lòng.
Vật tư mà hắn lấy đi chỉ vào khoảng một phần năm tổng số trong sân.
Về phần vật tư cất giữ ở bên trong chòi gác, vốn dĩ không kịp mang đi.
Nhưng tính được ra cũng là một lô vật tư với số lượng không nhỏ.
Những công ty thương mại Địa Tinh và tài phiệt đó đều tích lũy được một lượng tài phú lớn, nói là giàu ngang với quốc gia cũng không khoa trương một chút nào.