Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Xin chào, Mariel nhé!"

Tông Thận tươi cười chào hỏi với nàng.

Lang kỵ binh xoay người xuống lang, nhưng những cự lang kia vẫn chưa được sắp xếp chỗ nên những người hầu của lão gia Mars cũng không dám đến tiếp đãi bọn họ.

Cuối cùng, Tông Thận chỉ vào một góc sân và bảo lang kỵ binh sắp xếp cho những cự lang ở đó.

Những cự lang này hoàn toàn là những dã thú hung dữ trên chiến trường.

Nhưng khi ở trước mặt Tông Thận và lang kỵ binh, chúng rất ngoan ngoãn và có khả năng tự chủ rất mạnh, giống như những binh sĩ, những cự lang này cũng đã trải qua quá trình huấn luyện nghiêm ngặt.

Sau khi sắp xếp xong cự lang, lão gia Mars gọi một chàng trai thông minh và bảo hắn đi thu mua vật tư mà Tông Thận cần, còn những thứ như thịt khô thì bản thân lão gia Mars có thể cung cấp được. Dù sao thì hắn cũng là một người nuôi nhiều bò trong thôn.

Sau đó, mười hai lang kỵ binh đi theo Tông Thận, lão gia Mars và Mariel vào trong tòa nhà.

Tòa nhà này rất lớn, hết thảy chỉ có hai phần, đó là phòng khách và phòng ăn.

Đặc biệt là phòng ăn của hắn, nó được trang trí vô cùng xa hoa, trên tường kê ba hàng tủ rượu lớn, chính giữa là một cái bàn gỗ dài với kích thước kinh người, đủ sức chứa hai mươi đến ba mươi người cùng ngồi ăn, với cái mặt bàn dài kia thì có thể bày biện rất nhiều thức ăn.

Phòng khách cũng không kém phần sang trọng với cửa sổ kính sát đất được trang trí bằng ngọc lưu ly màu xanh lam và một tấm thảm trải sàn mềm mại và tinh xảo.

Đối diện với cửa sổ kính sát đất đặt một ghế tựa tròn được lót đệm mềm, tất cả đều có những sợi tơ vàng được thêu thủ công với những hoa văn tinh xảo.

"Chậc chậc chậc, của cải của một địa chủ trong thôn xa hoa như vậy sao?"

Tông Thận nghĩ thầm, nếu thật sự so sánh, cuộc sống của lãnh chúa hắn đây thật sự là quá giản dị.

Nhịp sống hàng ngày quá bận rộn, áp lực phát triển và thăm dò cũng rất lớn. Không có đủ người cấp anh hùng trong lãnh địa để gánh vác một phần công việc cho Tông Thận.

Theo sự phát triển của lãnh địa, vấn đề này cuối cùng sẽ dần được giải quyết.

Lúc này vẫn chưa đến năm giờ chiều, còn quá sớm để ăn tối, lão gia Mars dẫn họ vào phòng khách, ngồi trên ghế đệm.

Tông Thận và hắn ngồi vào ghế chủ vị, Mariel ngồi ở bên cạnh hắn, nhóm lang kỵ binh ngồi ở hai bên.

"Hai ngày không gặp lại đại nhân mà ngươi đã càng thêm tuấn tú và uy vũ hơn rồi!"

"Nếu ta có thể trẻ hơn mười tuổi, ta chắc chắn sẽ bỏ gia nghiệp và theo đại nhân để theo đuổi lý tưởng của mình."

"Đáng tiếc Mariel là lại là con gái, nếu là một cậu trai thì tốt rồi, như thế thì nàng có thể đi theo đại nhân."

Lão gia Mars bắt đầu khách sáo tâng bốc Tông Thận, nhưng mắt vẫn không ngừng liếc về phía lang kỵ binh cường tráng kia.

Tông Thận nghe hắn nịnh bợ mình thì trong lòng hắn đã có thể đoán được tại sao người này lại nhiệt tình như vậy.

Tình cờ là hắn nhắc đến Mariel, nên Tông Thận cũng thuận theo lời hắn.

"Không, không, không, ông anh Mars này, con gái còn tốt hơn con trai, chính vì phụ nữ cũng có thể nắm giữ nửa bầu trời."

"Trong lãnh địa của ta đang cần một cô bé như Mariel để quản lý công việc hậu cần."

"Hãy để Mariel đi theo ta đi. Thật không công bằng khi để nàng ở lại Sitano cả đời như một thôn nữ. Mọi người đều có quyền theo đuổi tương lai của chính mình."

Tông Thận thẳng thắn nói, không giấu giếm mục đích của mình, nhưng trái lại là làm Mars có chút bất ngờ.

"Đại nhân… Ta nghĩ khả năng của Mariel có hạn, ta sợ không thể giúp được ngươi, chỉ tổ làm liên luỵ..."

Tông Thận quay đầu nhìn hắn, vẫn mỉm cười.

"Ông anh Mars đừng vội từ chối, nếu Mariel gia nhập vào dưới trướng của ta thì từ nay về sau người chính là của mình."

"Nếu như gặp phải phiền toái gì, thuộc hạ của ta và ta hoàn toàn có thể cùng ngươi san sẻ."

Những lời này vừa nói ra, lang kỵ binh ngồi ở hai bên đều ngẩng đầu nhìn về phía lão gia Mars.

Điều này cũng khiến hắn bắt đầu ước lượng trong lòng.

Cha của lão gia Mars từng là một quý tộc mới nổi ở bang Bosch, người đã từng bị trục xuất do cuộc đấu tranh của các quý tộc địa phương và đến định cư tại thôn Sitano.

Nếu Mariel được gửi đến bang thành thì rất có thể nàng sẽ bị tổn thương bởi những quý tộc mới nổi hống hách.

Nghe thấy lời Tông Thận nói, trong mắt Mariel cũng là tràn đầy hy vọng.

Kể từ khi nàng nhìn thấy Tông Thận dẫn quân đánh bại tất cả đám cướp của Carlyle, trái tim nàng bắt đầu vô cùng khao khát thế giới bên ngoài.

Nàng chán ghét cuộc sống yên tĩnh và hèn nhát ở thôn Sitano, đồng thời nàng cũng mong muốn trở nên mạnh mẽ và không muốn trở thành một con cừu non yếu đuối.

"Không… Đại nhân, ta không có ý này."

"Mariel là đứa con gái nhỏ thân yêu nhất của ta."

"…"

Lúc này, Mariel đột nhiên kéo cánh tay của Mars.

"Thưa cha, ta muốn đi theo đại ca ca. Ta không thể sống ở thôn Sitano như ếch trong giếng cả đời được."

"Lịch sử của vùng đất này luôn đầy rẫy những cuộc chiến tranh và ta muốn tìm ra một con đường thuộc về chính mình."

Nàng kiên định nói, mặc dù giọng nói vẫn còn trẻ con nhưng vẻ mặt chấp nhất chưa từng thấy.

Mariel không hổ là nhân tài cấp anh hùng, chỉ riêng tính cách và ý kiến của nàng cũng đủ khiến người ta nhìn vào phải thán phục.

Lão gia Mars vừa nói mấy lời từ tận đáy lòng cũng không nói nên lời.

Hắn bây giờ giống như một cái bánh bích quy kẹp thịt, bị kẹt ở giữa, trong lòng do dự, khó có thể đưa ra quyết định!

Một là thái độ rõ ràng của con gái mình, hai là Tông Thận có sẵn thực lực rất mạnh.

Trên thực tế, nguyên nhân khiến sao Mars niềm nở với Tông Thận là vì hắn rất muốn nhờ Tông Thận đi giải quyết vấn đề, đây cũng là một trong những xoắn xuýt của hắn.

Như nhìn thấu những băn khoăn trong lòng hắn, Tông Thận duỗi tay ra và đặt tay lên vai lão gia Mars.

"Đừng lo lắng, ông anh Mars, lãnh địa của ta cũng không quá xa nơi đây."

"Ngươi ngồi xe ngựa hai mấy canh giờ là có thể chạy tới đó."

"Trong tương lai, ta và các chiến sĩ dưới quyền của ta sẽ dành cho ngươi sự trợ giúp."