Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chất vải của ba lô này có chút ý nghĩa, tiếc là không có sức mạnh của phù văn ma pháp thêm vào, sau khi trải qua năm dài tháng rộng, vải ba lô đã mục nát đáng kể, chỉ có vài đường chỉ rách tung tóe còn lại, ngoài ra còn có từng lớp mạng nhện phủ trên đó.

Tông Thận sử dụng thân kiếm quét những mạng nhện và bụi bặm ra, lộ ra vật phẩm bên trong, không khỏi thất vọng.

Ngay tại chỗ chỉ có một đống đồ màu đen, Tông Thận đã không có cách nào phân biệt được hình dáng thật sự của đống đồ này nữa rồi.

Hiển nhiên những vật chất không rõ tên màu đen này chính là vật phẩm ban đầu trong ba lô sau khi bị mục nát sinh ra.

Nhưng mà nhắc nhở của công lược lúc trước đã đề cập đến chiếc ba lô này, vậy thì chứng tỏ trong đó tất nhiên còn có một số món đồ có giá trị.

Tông Thận dùng kiếm từ từ đẩy những món đồ màu đen kia ra, trong đó tìm thấy một quyển tập tranh ta cỡ bằng bàn tay.

Không sai, chính là một quyển tập tranh, đây là một quyển tập tranh vẽ bằng tay. Nhìn hình vẽ trên mặt bìa là một vị tộc Tinh Linh ôm con của hắn ngồi trên lưng của một con ưng thú có sừng ngao du phía chân trời. Trong tay đứa bé kia cầm một con búp bê vải, nét vẽ hơi thô, nhưng có chút ấm áp khó hiểu.

Tông Thận khom lưng, nhặt quyển tập tranh

Đồ vật trong ba lô hình như đều toàn bộ bị mục nát hết rồi, quyển tập tranh này lại có thể trải qua chục nghìn năm mà không mục nát ư?

Chẳng lẽ đây là một món vật phẩm ma pháp có huyền cơ khác sao?

Tông Thận nghĩ tới đây, nhẹ nhàng lật quyển tập tranh ra, trang thứ nhất có một dòng chữ nhỏ.

“Còn sáu tháng nữa là đến kỳ thay phiên của quặng mỏ, mỗi tuần ta đều sẽ vẽ một bức tranh lên tập tranh.”

“Tặng cái này cho con thân yêu của ta Uriah, làm quà sinh nhật năm tuổi cho hắn.”

Nhìn dòng chữ nhỏ này, Tông Thận nhận thấy có một số chỗ bất thường.

Hắn tiếp tục lật ra, trên tập tranh có mười mấy trang đều đã vẽ đầy các loại hình ảnh, toàn bộ đều là những trang vẽ với sắc màu vẽ nên từ bút sáp màu đơn giản, chủ đề thì là hình ảnh một người cha tộc Tinh Linh dẫn theo đứa con du ngoạn khắp nơi.

Rất rõ ràng chủ nhân của tập tranh này là một người thợ đào mỏ năm đó ở bên trong quặng mỏ.

Quặng mỏ này là quặng mỏ lớn nhất Azshara năm đó, trong đó hiển nhiên có rất nhiều thợ đào mỏ của tộc Tinh Linh và Nhân tộc.

Những con Cẩu Đầu Nhân và nô lệ thú nhân kia bị xem là tồn tại cấp thấp, ngay cả bước vào Azshara cũng không được phép.

Tông Thận gấp tập tranh lại, tập trung nhìn, trước mặt bắt đầu hiện ra từng dòng nhắc nhở đến từ hệ thống.

“Tập tranh đáng yêu”

“Tập tranh đến từ hơn mười nghìn năm trước, trong đó tràn ngập tình yêu thương sâu sắc của người cha”

(Quyển tập tranh này có một số tác dụng đối với việc thăm dò đất Chôn Xương của ngươi. Một vong linh đặc biệt đang chờ đợi món quà sinh nhật muộn này, bảo quản tốt con búp bê bị nguyền rủa, trong tương lai ngươi có thể có được manh mối của đất Chôn Xương)

Đúng như dự đoán, quyển tập tranh này có sở dĩ có thể trải qua chục nghìn năm không bị mục nát, quả nhiên là có đạo lý của nó.

Món đồ này hơi tà dị, nguyên nhân khiến nó có thể được bảo tồn đến ngày nay càng giống như có một loại sức mạnh thần bí nào đó.

Giống như là đồ vật thuộc loại chấp niệm hoặc là oán niệm. Lúc trước Tông Thận từng thấy qua hồn quỷ do thợ săn ác quỷ Outland Whisperwind để lại, còn vì vậy nhận được một phần thưởng nhiệm vụ không tệ.

Đặt nhắc nhở của công lược ở trong lòng, Tông Thận cất tập tranh lên, đất Chôn Xương kéo dài qua một khu vực hơn một trăm cây số, trong đó chôn cất mấy trăm nghìn sinh linh, muốn nói nơi này không có chút di tích gì Tông Thận thật sự không tin.

Bây giờ vừa lúc trong tay có chút ít manh mối, cũng nên sắp xếp việc thăm dò đất Chôn Xương trong nhật trình rồi.

Tông Thận đi ra khỏi gian phòng, bây giờ chỉ còn lại một gian phòng có ký hiệu màu vàng nữa thôi, ngược lại cũng không có lựa chọn hay rối rắm gì nữa.

Gian phòng này ở một đầu còn lại trong sảnh quặng mỏ, cùng với gian phòng kia là nằm ở đầu và cuối của khu ký túc xá, cần phải men theo ký túc xác khu vực khai thác mỏ đi nửa vòng mới đến.

Tông Thận bước nhanh tới, đi xuyên qua chỗ chất đống những thi thể không đầu kia, lúc này những lang kỵ binh đang vận chuyển từng thi thể, chồng chất toàn bộ ở giữa huyết trì, chất thành một đống xác chết.

Tông Thận chỉ là đi ngang qua gần nơi này cũng có thể ngửi thấy một luồng mùi hôi thối gay mũi, gần như khiến hắn muốn nôn ói.

Những thi thể kia đã chất đống ở nơi này mấy ngày rồi, sớm đã bắt đầu rửa nát, một số nước mủ màu vàng xanh lưu lại ngay tại chỗ, mùi đậm đặc khiến người ta không có cách nào chịu được.

Những thi thể này không phải là toàn bộ con mồi mà Neburian săn giết những ngày qua, có một phần sau khi hút máu xong đã bị chích nọc độc vào, làm thức ăn bị ăn thịt rồi.

Đây chính là hiện trường giết chóc nguyên thủy nhất cũng như trực quan nhất, một tộc đàn Neburian như thế mỗi ngày đều phải săn bắn lượng lớn sinh linh để duy trì nhu cầu phát triển.

Tông Thận ngừng hít thở, nhanh chân bước nhanh rời khỏi khu vực này, đi về phía gian phòng cuối cùng kia.

Dựa theo nhắc nhở của công lược, trong gian phòng này có một rương bảo vật bạc trắng, đây cũng là một chiếc rương bảo vật cuối cùng ở khu ký túc xá quặng mỏ này, đến đây khu quặng mỏ phía lối đi bên phải đã toàn bộ được công lược xong rồi.

Đợi đến khi các chiến sĩ phân rã thi thể Neburian xong, Tông Thận sẽ có thể lập tức đi về phía khu quặng mỏ bên trái. Nơi đó thuộc về nhà kho của khu quặng mỏ này, cũng có lối đi chính, thông qua khu khai thác của quặng mỏ.

Khu quặng mỏ bên phải cũng có một số nhánh đường có thể đi tới khu khai thác, nhưng toàn bộ đó đều là lối đi tương đối nhỏ hẹp.