Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nếu con búp bê bị nguyền rủa không khơi dậy sự tò mò của Tông Thận, và hắn dự định điều tra rõ ràng bí mật của con búp bê này trong đêm nay, thì hắn đã quay trở lại toà nhà nhỏ của lãnh chúa và ngủ thật ngon trên chiếc giường lớn rồi.
Luna ngồi ở góc phòng, vỗ vỗ lên chiếc váy giáp trơn bóng ở bắp đùi của mình, ngoắc ngoắc tay về phía Tông Thận.
Tông Thận nhếch miệng cười một tiếng, chậm rãi đi đến bên cạnh nàng, trực tiếp nằm xuống, tựa đầu lên trên đùi của Luna.
Cảm giác vô cùng đàn hồi khiến cho Tông Thận thấy mình giống như đang tựa đầu vào một đám mây.
Nhẹ nhàng hít thở là có thể ngửi được hương thơm nhàn nhạt toả ra từ trên người của Luna, khiến cho Tông Thận cảm thấy hết sức ấm áp, tràn đầy cảm giác an toàn, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Luna đưa tay khẽ vuốt lên góc cằm lún phún râu của Tông Thận, trong mắt tràn ngập vẻ yêu thương.
Dưới bầu không khí này, Tông Thận rất nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Luna không ngủ tựa vào tường, ánh mắt nhìn vào tấm vải đen ngăn cách trong phòng thiền định, không biết đang nghĩ đến điều gì, những chiến sĩ cổ xưa này luôn mang vẻ u sầu của riêng mình.
…
Năm giờ sau, âm thanh của Tasia từ bên ngoài phòng thiền định truyền đến.
“Đại nhân, mau tỉnh lại!”
“Sức mạnh nguyền rủa đang dần dần suy yếu, oán linh bắt đầu trỗi dậy rồi!”
m thanh của nàng có phần dồn dập, chắc là búp bê bị nguyền rủa đang xảy ra một chút biến hoá.
Luna vội vàng đánh thức Tông Thận.
“Đại nhân, thức dậy.”
“Con búp bê kia xuất hiện biến hoá.”
Tông Thận sau khi giật mình một cái liền dựng người đứng dậy.
Trên đùi của Luna bởi vì để hắn gối đầu lên, nên còn lưu lại một vết hằn màu đỏ nhạt, Tông Thận nhìn thấy có chút xấu hổ.
Mặc dù vết hằn này sẽ rất nhanh chóng biến mất, nhưng mà Luna lại thật sự để hắn gối đầu cả đêm.
“Đi thôi đại nhân, chúng ta đi xem xét tình hình của con búp bê kia.”
Luna chủ động nói, Tông Thận nghe vậy gật đầu, trong lòng cũng có chút tò mò.
Đối với những hiện tượng thiên về khía cạnh thần bí, hắn vẫn luôn cảm thấy rất hứng thú.
Hắn cùng Luna ra khỏi phòng thiền định, đi đến vị trí trung tâm của cung điện ma pháp.
Tất cả các pháp sư cũng đã vây quanh ở chỗ này, tò mò nhìn vào chính giữa, thậm chí không ai để ý đến Tông Thận.
Hắn chỉ có thể tự mình chen vào từ một bên.
Bây giờ vẫn chưa đến ba giờ đêm, còn cách ba giờ mười mấy phút đồng hồ.
Nhưng mà con búp bê bị nguyền rủa được đặt ở trên mặt đất kia đã bắt đầu bốc lên khói đen bừng bừng.
Từng làn từng làn khói phảng phất, sống chết khó định tuần hoàn vô thường, thoạt nhìn liền thấy hết sức quỷ dị.
Hiện tại sự biến hoá này rõ ràng là đang ở giai đoạn chuẩn bị, bây giờ mọi người đều đang kiên nhẫn chờ đợi.
Cứ như vậy mà chờ đợi hơn mười mấy phút, và ba giờ đêm đã điểm.
Cả người con búp bê bị nguyền rủa đột nhiên điên cuồng bắn ra khói đen giống như bom khói, những đám khói đen này lơ lửng nhưng không phân tán, cứ mãi bao quanh ở chính giữa, tạo thành một cái kén màu đen.
Cái kén vừa thành hình này liền bắt đầu co rút lại một cách nhanh chóng, cuối cùng tại đó xuất hiện một đứa bé trai khoảng chừng sáu bảy tuổi, gương mặt của nó trắng bệch, thần sắc thẫn thờ.
Tông Thận kinh ngạc phát hiện, cái đầu nhỏ này chính là gương mặt quỷ dị hiện lên trên con búp bê mà trước đó hắn đã nhìn thấy bên dưới ánh trăng!
Dáng vẻ ngũ quan trên khuôn mặt hoàn toàn giống nhau, nhưng mà hình dạng chi tiết có sự khác biệt rất lớn!
Đôi mắt của tên mặt quỷ trước kia nhắm chặt, còn không ngừng chảy máu tươi, miệng cũng bị may lại!
Đứa bé trai này thì không quỷ dị và kinh khủng như hình dáng con búp bê.
Một đầu tóc vàng, vẻ mặt lạnh lùng, hai mắt vô thần, làn da trắng giống như một tờ giấy.
Không ai dám sờ vào nó, rõ ràng trong khoảng thời gian ba giờ sáng này, lời nguyền trên người của búp bê bị nguyền rủa này sẽ bị suy yếu, oán linh có thể hiện ra.
Mọi người vây xung quanh nó, không ai quấy nhiễu nó, đều đang đợi thứ gì đó.
Chỉ nhìn thấy đứa bé trai oán linh thần bí này đột nhiên ngẩng đầu lên, mở to mắt nhìn về phía Tông Thận.
Nét mặt vẫn không chút thay đổi, chỉ có hai con mắt mở thật to như sắp lồi ra, dùng phương thức cực kỳ khoa trương nhìn chằm chằm vào Tông Thận.
Nhìn đến nỗi Tông Thận cảm thấy nổi cả gai óc. Tên tiểu quỷ này nhìn chằm chằm hắn để làm gì thế?
Tông Thận không cam lòng yếu thế, đưa mắt nhìn lại, thuộc tính của bé trai oán linh thần bí hiện ra.
“Vong hồn Petyr Genem lv1”
“Chủng tộc: tộc Bất Tử”
“HP: 1”
“Đứa bé trai đáng thương đã từng chịu sự ngược đãi và nguyền rủa. Chấp niệm của nó khiến cho nó biến thành oán linh”
“Hình như nó có chuyện muốn nói với ngươi, là chuyện gì khiến cho nó vương vấn mười nghìn năm, chi bằng hỏi thử nó đi)
Nhìn thấy nhắc nhở và công lược, Tông Thận mới hiểu ra thì ra hắn cần phải chủ động đi hỏi đứa bé oán linh thần bí này, mới có thể nhận được nhiệm vụ hoặc là chỉ dẫn tiếp theo.
Nghĩ đến đây hắn thu hồi ánh mắt, trên gương mặt cố rặn ra một nụ cười.
“Bạn nhỏ, ngươi cần sự giúp đỡ của bọn ta à?”
Hắn vừa dứt lời, ánh mắt vẫn luôn đờ đẫn của đứa bé trai đột nhiên chớp một cái.
Mặc dù chỉ chớp một cái, nhưng mà cũng khiến vẻ mặt nó không còn tràn đầy vẻ u ám nữa.
Nó nhìn về phía Tông Thận, đột nhiên đưa cánh tay nhỏ bé ra nắm lấy cánh tay của Tông Thận.
“Hắn vẫn còn ở trong rương đấy…”
“Hắn… vẫn còn ở trong rương đấy…”
Đồng thời một nhắc nhở nhiệm vụ xuất hiện trước mặt của Tông Thận.
“Vong hồn Petyr Genem đưa ra lời mời nhiệm vụ cho ngươi.”
“Chấp nhận”
“Từ chối”
Tông Thận lựa chọn “Chấp nhận”, nhắc nhở nhiệm vụ biến mất tăm, ngược lại vong hồn nhỏ lại xuất hiện thay đổi.
Vội vã nói xong, nó liền buông lỏng tay ra, vừa kêu lên “Hắn vẫn còn ở trong rương…”, vừa nhanh chóng xoay người chui ra từ trong khe hở giữa mọi người, chạy ra phía bên ngoài của cung điện ma pháp.
“Đừng ngây ra nữa, cùng nhau đi theo nào!”
Tông Thận hô to một tiếng, xoay người rồi chạy, Luna ở một bên theo sát phía sau.