Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 414. Vật phẩm tà nhãn cấp truyền thuyết, sách vạn pháp của Aegwynn

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hấp thu tử khí là có thể tự sửa tổn thương của bản thân, thuộc tính không nhất thiết phải mạnh mẽ như hình nhân tác chiến ở trạng thái hoàn hảo, nhưng dùng để hấp thu hỏa lực của kẻ địch, ngăn chặn thương tổn, cũng được coi là một đạo cụ loại hình nhân rất tốt.

Oan hồn của tiểu Genem sau khi nhìn thấy Uriah đã tiêu tan. Hiện giờ “búp bê ác mộng” chỉ là một đạo cụ đơn thuần.

So với những hình nhân tác chiến hạng nặng, búp bê ác mộng thực dụng hơn rất nhiều!

Búp bê ác mộng không cần tiêu hao năng lượng loại ma năng, cũng không tồn tại sự tổn hại hay hao mòn, chỉ cần tử khí vong linh là có thể tiến hành tự sửa chữa và nạp năng lượng, quả thực là một đạo cụ rất thực dụng.

Hơn nữa, vừa hay tại khu vực Tông Thận ở, có một vùng đất Chôn Xương tràn ngập tử khí vong linh.

Đối với búp bê ác mộng, đây chính là một bảo địa, lấy không hết, dùng không cạn.

Cũng khiến Tông Thận mở mang suy nghĩ, thế lực lãnh chúa bất ngờ xuất hiện với tư cách thế lực trung lập. Về mặt lý thuyết có thể chiêu nạp bất kỳ binh chủng nào, là thế lực mới trỗi dậy ít bị trói buộc bởi phe cánh nhất, độ tự do cao nhất trong thế giới này.

Không có yếu tố phe cánh, không có nhân tố lịch sử, cũng không có quá nhiều ràng buộc, trên lý thuyết lãnh chúa có thể tiếp nhận dung nạp bất kỳ binh sĩ nào, phát triển theo bất kỳ phương hướng nào, thậm chí trở thành một lãnh chúa vô địch dung nạp chính tà, trấn áp hết thảy, thống nhất toàn bộ đại lục này.

Xét từ mặt lý thuyết, mọi chuyện đều có khả năng, nhưng nếu như có quá nhiều tộc duệ trong lãnh địa đối địch lẫn nhau, vậy thì có khả năng sẽ gây ra ảnh hưởng nhất định tới mức độ trung thành và sĩ khí trong lãnh địa.

Nhất là tộc duệ có mối thù truyền kiếp bắt nguồn từ đại chiến bùng nổ kia, thiên lôi dẫn tới địa hỏa, tất nhiên lãnh chúa cũng không nhất thiết phải bồi dưỡng binh sĩ của tộc duệ khác, bản thân tự xây dựng doanh trại, dùng sách huấn luyện để đào tạo các nông phu cũng là một sự lựa chọn không tồi.

Có thể căn cứ vào tình hình của bản thân để cung cấp trang bị cho binh sĩ được huấn luyện của mình. Nói tóm lại, mức độ tự do phát triển trong lãnh địa rất cao, không có tính hạn chế gì rõ ràng cả.

Dù cho có một vài lãnh chúa muốn kết hợp các tộc duệ thù địch lại làm một, cũng không phải là việc không có khả năng. Chỉ cần bản lĩnh chỉ huy của các lãnh chúa đủ cao, có thể giải quyết vấn đề như vậy nhiều nhất cũng chỉ là phải bỏ ra nhiều tâm tư hơn.

Khó khăn càng lớn, thu hoạch càng nhiều. Định luật này luôn phù hợp với đại đa số tình huống, nhưng không áp dụng cho một vài trường hợp và một số châu u chó má. Bởi vì nếu có thể kết hợp nhiều binh chủng vốn thù địch lẫn nhau lại làm một, thì thường sẽ có hiệu quả bổ sung cho nhau, thậm chí trở thành một tổ hợp mạnh mẽ có một không hai.

Lấy chính lãnh địa của Tông Thận để nói, chủ tế Thánh Quang và pháp sư Tử Linh mặc dù đều thuộc người có phe cánh, nhưng sức mạnh tu tập các loại và tín ngưỡng tiếp nhận được là khác nhau, thậm chí ở trạng thái đối địch lẫn nhau.

Nhưng nếu Thánh Quang và Tử Linh có thể phối hợp, thì có thể khiến các kỹ năng tiến vào trạng thái ma pháp đeo bám, tạo ra hiệu ứng bùng nổ trong phạm vi siêu cao. Các phương diện khác cũng có công dụng tuyệt diệu như vậy, còn có một số là sự bổ sung về mặt thuộc tính.

Nói tóm lại, Tông Thận thực sự có hiểu biết sâu rộng và kế hoạch đối với đất Chôn Xương này.

Nếu như không thể tận dụng đất Chôn Xương này, thì nó chỉ có thể được coi là một di tích kỳ lạ trong khu vực mà thôi.

Nhưng nếu như có thể khai quật và sử dụng đất Chôn Xương, thì đây chính là một tài nguyên có giá trị khổng lồ, là bảo địa trong khu vực, là con đường mới cho việc phát triển vũ lực trong tương lai.

Hiện giờ trong đất Chôn Xương vẫn còn rất nhiều vong linh của tộc Bất Tử và những di tích của ác quỷ Nhiên Huyết kia đang phủ bụi, tương đương với việc chôn sâu cả một đại quân tộc Bất Tử. Tất nhiên cụ thể việc khai phá như thế nào và sử dụng ra làm sao thì vẫn cần bàn bạc kỹ hơn.

Nhưng nếu hoàn toàn không có ý tưởng gì với đất Chôn Xương, thì đó chính là phung phí của trời thực sự.

Sau khi Tông Thận xử lý xong phần thưởng của nhiệm vụ, ánh mắt bắt đầu hướng về đám di hài của Kẻ Bị Lãng Quên.

Khi ánh mắt hắn quét qua mặt đất, Tông Thận phát hiện ngay cả nhãn cầu và răng nanh của Kẻ Bị Lãng Quên đã rơi ra cũng là một loại vật liệu qúy giá.

“Tà nhãn (màu cam)”.

“Phẩm chất: cấp truyền thuyết”.

“Nhãn cầu bị rơi xuống của Kẻ Bị Lãng Quên của Tà Thần có thể phát ra tia sáng trí mạng với nhiều thuộc tính, thuộc loại vật liệu quý giá cấp truyền thuyết”.

“Có thể dùng làm nguyên vật liệu hoặc sử dụng trực tiếp”.

“Nhập vào 20 điểm ma năng thì có thể kích hoạt, một tà nhãn có thể ngẫu nhiên phát ra Tà Nhãn Xạ Tuyến thuộc một loại thuộc tính, gây ra 20 điểm cố định cho sát thương ma pháp và hiệu quả thuộc tính tương ứng, thời gian hồi chiêu 10 giây”.

(Có thể sử dụng để chế tạo đạo cụ ma pháp đặc biệt, hoặc trang bị ma pháp, còn có thể dùng để cấu trúc lên trận ma pháp kỳ lạ, thậm chí là kiến trúc phòng thủ, là vật liệu quý giá cấp hiếm, phần lớn tồn tại trong truyền thuyết, xin hãy giữ gìn nó cẩn thận).

Tà nhãn này lại là thứ đồ tốt! Lại còn có thể sử dụng đơn lẻ, chỉ cần tiêu hao giá trị ma pháp là được. Nếu như có thợ kỹ thuật ma năng, cải tạo nó một chút thì có thể dùng ma năng để điều khiển rồi.

Nhưng sát thương của một tà nhãn không cao, chỉ có 20 điểm sát thương ma pháp, lại thêm ảnh hưởng của thuộc tính ngẫu nhiên, khi Kẻ Bị Lãng Quên của Tà Thần khởi động Tà Nhãn Xạ Tuyến trước đó, là sự kết hợp của mười mấy nhãn cầu cùng một hướng phát ra Tà Nhãn Xạ Tuyến cùng lúc, hội tụ lại thành một.

Nhìn tà nhãn này, lại có thể là vật liệu cấp truyền thuyết màu cam, Tông Thận cũng không cảm thấy chúng buồn nôn, mà nhanh tay nhanh chân bắt đầu thu thập tất cả những tà nhãn rơi xuống này lại. Sự vui vẻ khi thu hoạch khiến hắn quên mất nỗi đau trên người mình.