Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi nhìn theo Mariel rời đi, Tông Thận mới khẽ gật đầu với Bamogo.
“Nếu đã muốn bán, thì cũng phải mua, ngươi xem thử hàng của ta trước.”
“Chúng ta thay phiên nhau một khoản trả một khoản.”
Tông Thận đứng chắp tay, cười hi hi nói.
Bamogo cũng cười khẽ gật đầu, đồng thời trầm mặc đánh giá lãnh địa của Tông Thận.
Trong thế giới này, mua bán nô lệ không phải chuyện hiếm thấy gì, rất nhiều vương quốc đều ngầm thừa nhận sự tồn tại của ngành nghề này, không ít quý tộc, địa chủ mua nô lệ, đều mắt nhắm mắt mở với lai lịch của nô lệ, trong đó vốn tồn tại vô số điều quỷ quái mờ ám.
Ví dụ như những giặc cỏ, thổ phỉ đó cướp bóc thôn trang của bổn quốc, lại bán nhân khẩu cướp được cho thương buôn nô lệ để biến thành tiền, mà những nhân khẩu bị cướp đi này phút chốc đã từ bình dân biến thành nô lệ.
Có điều thương buôn nô lệ trước nay đều thực hiện giao dịch xuyên khu vực thậm chí xuyên quốc gia, dọc đường vừa thu mua nhân khẩu, vừa đi đến một khu hành chính buôn bán.
Nếu như thu mua trong cùng một khu vực rất có thể sẽ xuất hiện chút phiền phức, có điều chỉ cần bán xuyên khu vực thì vấn đề này cũng biến mất rồi.
Nếu như lấy được hàng hoá cực phẩm, ví dụ phụ nữ mỹ mạo như hoa, chiến sĩ mạnh mẽ, hoặc là nữ nhân dị tộc cực kì hiếm thấy, những thương buôn nô lệ này thậm chí sẽ đi bang thành hoặc ngay cả trong cự thành để tổ chức bán đấu giá.
Ví dụ phụ nữ tộc Tinh Linh, chính là một món hàng tốt cực kì hiếm thấy, nữ nhân tộc Tinh Linh trời sinh đã xinh đẹp, phối hợp với da dẻ trắng nõn, đôi tai Tinh Linh nhọn thon dài, chính là một loại phong tình kì lạ, có thể khiến cho những vương công quý tộc thiếu gia ăn chơi kia chạy theo như vịt con theo mẹ.
Còn có thú nhân nương của các bộ tộc thú nhân, nô lệ thú nhân cường tráng, đều là thương phẩm rất được hoan nghênh.
Sau khi chờ đợi mấy phút, Mariel vẫn chưa quay lại, ngược lại là Luna đã đến.
Nàng cưỡi báo đen, một tay xách thích khách Nhận Giáp bị dây thừng trói thành cái mai rùa, đi đến trước mặt Tông Thận.
Đi theo sau lưng này là ba nữ thợ săn mới vừa gia nhập.
Trang bị của thích khác nhận giáp cũng đã bị lột sạch, hắn hiện tại trần như nhộng, trong miệng nhét một nhúm vải rách, bị Luna vứt đến bên cạnh Tông Thận giống như vứt rác vậy.
Luna xoay người xuống báo, hành lễ với Tông Thận.
“Đại nhân, đã đưa người đến.”
Tông Thận gật đầu, lại duỗi ngón tay ra chỉ về phía hai tên người đào vàng bị treo dưới tháp tiễn.
“Đưa bọn họ xuống đi, hôm nay ta xử lý một lượt.”
Luna nghe vậy đi vào trong tiểu viện, nhấc Nguyệt nhận trong tay lên ném chuẩn xác về phía dây đay đang treo bọn họ.
Nguyệt nhận xoay vòng bay ra, cắt đứt dây đay, hai người đào vàng trực tiếp rơi xuống đất.
Bamogo lúc này vốn không có tâm trạng chú ý đến người đào vàng và thích khách Nhận Giáp.
Ánh mắt mịt mờ của hắn liếc nhìn Luna, lại len lén nhìn về phía ba nữ thợ săn.
Bamogo đương nhiên nhận ra, các nàng đều là chiến sĩ nữ thợ săn của tộc Ám Dạ tinh linh hiếm thấy, trong lòng sớm đã vô cùng thèm nhỏ dãi với bọn họ, đây chính là hàng hiếm chân chính, nếu như có thể lấy được, bản thân hưởng dụng trước rồi bán cho quý tộc trong cự thành, chắc chắn có thể kiếm được một khoản tiền lớn.
Có điều tuy trong lòng rất khao khát, nhưng trên mặt Bamogo vẫn không hề lộ ra nửa điểm sơ hở.
Vào lúc đám người Tông Thận chú ý đến hắn, hắn đã thu liễm sự thèm thuồng và tham lam lại, khôi phục dáng vẻ người làm ăn bình thường.
Luna thân là nữ thợ săn cấp 4, thuộc tính sức mạnh vốn không thấp, dùng sức một tay đã nhấc hai tên người đào vàng này lên, vứt ra ngoài cổng chen thành một mới với tên thích khách Nhận Giáp kia.
“Đây chính là hàng hoá hôm nay ta dự định bán.”
“Không biết ông Bamogo muốn trả bao nhiêu tiền?”
Đây vẫn là lần đầu tiên Tông Thận giao dịch với thương buôn nô lệ, đối với giá cả thị trường nô lệ không hiểu rõ lắm.
Có điều dù cho là thích khách Nhận Giáp hay là người đào vàng, đều là chiến sĩ cấp 3 đường hoàng, tổng hợp thuộc tính chắc chắn cao hơn số nông dân đó rất nhiều, cho dù là làm việc tay chân cũng là một nhân thủ khá tốt.
Bamogo nghe thấy vậy, nụ cười vẫn ngập tràn gương mặt.
“Đại nhân có thể cho phép ta xem thử chút không, kiểm tra tình trạng thân thể của bọn họ đã chứ?”
“Nếu như mắt ta không sai, ba người nay chắc đều là chiến sĩ, hơn nữa, còn đều là chiến sĩ có đẳng cấp không thấp.”
Tông Thận không có ý kiến gì với lời thỉnh cầu của Bamogo, duỗi ta ra làm động tác mời.
Lúc này Bamogo mới đi lên trước, đầu tiên lấy vải rách nhét trong miệng bọn họ ra, trước khi bọn họ ngoác miệng mắng chửi, duỗi tay ra nhéo nhéo dưới cằm bọn họ, kiểm tra mức độ hao tổn răng lợi, túm tóc của bọn họ kiểm tra phần đầu và trán có bị thương hay không.
Động tác của hắn rất nhanh cũng rất thuần thục, sau khi kiểm nhanh xong, lại nhét chùm vải rách dính đầy nước bọt rơi tỏng tỏng vào trong miệng bọn hắn.
Tiếp theo đó bắt đầu lật tới lắc lui kiểm tra các bộ phận cơ thể như tứ chi, cần cổ, cột sống, đùi, khe mông, v.v… sau mấy phút kiểm tra vô cùng tỉ mỉ mới hoàn tất toàn bộ kiểm tra.
Hắn đứng dậy, gật đầu vô cùng hài lòng, một tay nắm chặt dán lên trên lồng ngực, hành lễ lần nữa với Tông Thận.
“Đại nhân, bọn họ rất tốt, cơ thể cũng rất khoẻ mạnh, tuy trên cơ thể có một vài vết sẹo để lại lúc chiến đấu, nhưng mà tổng thể đều rất tốt.”
“Ta đồng ý bỏ ra 1500 Dinar thông dụng đại lục, cái giá này đã ngang bằng với giá thu mua quân vương quốc chính quy cấp 3 rồi đấy.”
Nhưng thấy Tông Thận nhíu mày, có chút nghi hoặc nói.
“Giá của quân vương quốc chính quy cấp 3 chỉ đáng 1500 Dinar thôi sao?”
“Khoản tiền này cũng chỉ bằng giá với mua năm con ngựa thảo nguyên ở trong thôn làng gần đây.”
“Nếu binh sĩ cấp ba rẻ như vậy, sau này ngươi có được hàng tốt có thể bán cho ta.”
Nghe thấy Tông Thận nói như vậy, Bamogo có chút lúng túng, vội vàng giải thích.