Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hắn ở trong cũi tù nhìn lãnh địa Tông Thận, trong mắt hắn nơi này vẫn là một tụ điểm dân cư rất sơ cấp, đừng nói trở thành cấp bậc bang thành hay lâu đài, cho dùng muốn hình thành một thôn làng cũng cần phải hao phí không ít công sức.
Tích lũy dân cư nguyên thủy là một quá trình cần thời gian, trừ phi bùng nổ chiến tranh vương quốc quy mô lớn, nếu không muốn tích lũy đủ nhân khẩu thì không đơn giản.
Thời cơ phát triển chân chính thường đều nằm ở lúc chiến tranh bùng nổ, chỉ có đến lúc đó mới có cơ hội thu hoạch được lượng lớn dân cư trong một lần, các loại dân di cư cũng sẽ tăng theo diện rộng.
Cho nên loại lãnh địa này cực kì thiếu thốn lực lượng lao động cơ sở, đây là một phán đoán cơ bản hắn đưa ra.
Không ngờ Tông Thận lại vừa xem đã nhìn trúng hắn, cũng khiến trong lòng Howey có chút do dự.
Số tháp tiễn xung quanh còn có những cây cổ thụ lộ rõ vẻ không bình thường, đều khiến hắn có chút chần chừ do dự.
Nhưng mà Tông Thận lại không nghĩ nhiều như vậy, hắn đưa tay chỉ Howey, nhìn về hướng Bamogo.
“Ông Bamogo, tên nô lệ này bán thế nào?”
Bamogo nhìn theo phướng ngón tay hắn đang chỉ, lúc hắn nhìn thấy Tông Thận chỉ Howey, trên mặt thoáng mừng rỡ.
Hay lắm! Tên nô lệ không ai thèm này rốt cuộc đã bị người ta nhìn trúng rồi.
Có điều vẻ mừng rỡ trên mặt hắn lập tức thu liễm lại, sợ rằng đã đắc tội đến Tông Thận.
Nghĩ đi nghĩ lại, để tiến thêm một bước xây dựng quan hệ hữu hảo với Tông Thận, Bamogo quyết định sẽ bán Howey với giá gốc, đồng thời cũng nói ra tình hình thực tế với Tông Thận.
“Đại nhân, tên nô lệ này tên Howey, đến từ vương quốc Nord, tuổi 35, đang tuổi tráng kiện.”
“Có điều tên này dường như đã ngu si từ trong tay thương buôn nô lệ đầu tiên rồi.”
“Hiện tại chỉ biết cười ngốc, không có bất kì năng lực lao động nào, ngươi quả thực muốn hắn sao?”
Cái tên Bamogo này cũng là một người thông minh, hắn chọn lựa nói ra sự thật để lấy được hảo cảm của Tông Thận đối với hắn.
Tông Thận gật đầu, trên mặt mang theo ý cười như có như không.
“Cho một cái giá đi, ta nhìn trúng hắn rồi.”
Tuy hắn không nói gì nhiều, nhưng mà Bamogo vẫn nhìn ra được sự kiên quyết trong lời nói của hắn.
“Như vậy đi đại nhân, ta sẽ bán hắn cho ngươi với giá gốc.”
“Lúc thu vào là 350 Dinar thông dụng đại lục, cộng thêm chi phí ăn uống trong thời gian này, ngươi chỉ cần trả ta 370 đồng Dinar là được rồi.”
Tông Thận mỉm cười nheo mắt lại, gật đầu rất sảng khoái.”
“Đồng ý, ngươi thả hắn ra đi, sau này hắn đã là người của ta rồi.”
“Ta còn muốn chọn thêm vài người nữa, đợi lát nữa tính tiền chung một lượt.”
Tâm trạng của hắn không tệ, 370 Dinar cũng chỉ đắt hơn một Thảo Nguyên Man Ngưu đôi chút mà thôi, với giá cả thấp như vậy đã có thể có được một vị nhân tài cấp anh hùng tư chất ưu tú, thật đúng là kiếm được hời to rồi!
Bamogo đương nhiên không có ý kiến gì, tuy rằng trong lòng có chút nghi hoặc nho nhỏ, nhưng hắn vẫn phất tay rất thoải mái, bảo thủ hạ sau lưng hắn mở cũi tù ra, thô bạo tóm lấy Howey kéo ra ngoài.
Vóc dáng của Howey xêm xêm Tông Thận, chỉ là bởi vì phiêu bạc và ăn uống không đầy đủ trong thời gian dài, mà thoạt nhìn yếu đuối hơn Tông Thận nhiều.
Tông Thận cũng không chế hắn dơ bẩn, vỗ lên vai của hắn, nói với hắn một câu cực kì sâu sắc.
“Nhớ kỹ, hôm nay sẽ là bước ngoặt số phận của ngươi, mọi quyết định trong ba mươi lăm năm quá khứ của ngươi đều không bằng hôm nay ta đã nhìn trúng ngươi.”
Howey này sẽ là nhân tài mới trong lãnh địa, làm thống trị dự bị cho sự khuếch trương nhân khẩu không lâu về sau.
Howey nghe thấy lời nói này, biểu cảm cười ngốc trên mặt đều khẽ ngưng trệ lại đôi chút.
Sau khi Tông Thận nói xong, bèn lấy từ trong ngăn trữ vật ra một thanh bánh mì tinh mạch giao cho hắn.
Vừa hay ba đội lang kỵ phụ trách tuần phòng dự bị đang tuần tra gần đó, Tông Thận gọi bọn họ đến, lấy ra một bộ quần áo lúc trước mở rương bảo có được, giao cho lang kỵ binh, bảo đám người này dẫn Howey đi tắm rửa, dù sao thì hôi thối cũng không ra thể thống gì.
Lang kỵ binh dẫn Howey đi, chuẩn bị đưa hắn đến con suối nhỏ phía bắc lãnh địa tắm rửa.
Tông Thận lại bắt đầu tiếp tục đi lượn qua lượn lại xung quanh cũi tù.
Trong số nô lệ nữ có một nô lệ nữ trẻ tuổi là một thợ may trung cấp.
Tên là Alannah, thoạt nhìn cũng chỉ hai mươi tuổi đầu, có điều kỹ năng thợ may đã đạt đến trung cấp, dựa theo cách nói của công lược, nàng có thể đạt được năng lực thợ may cao cấp bất cứ lúc nào, là một nhận tài hiếm có.
Ngoài kỹ năng may vá, nữ nô lệ tên là Alannah này còn nắm vững kỹ thuật ma năng sơ cấp và kỹ thuật phù văn sơ cấp, ngoài ra tuy nàng không phải nhân tài cấp anh hùng, nhưng mà thuộc tính mị lực của nàng đã cao đến 30 điểm, những điểm này đều khá đặc biệt.
Có điều nữ nô lệ tên Alannah này có dáng vẻ xấu xí cực kì, mũi hếch, môi dày, mắt to mắt nhỏ, trên mặt đầy vết chân chim và tàn nhang loang lổ, đang cuộn mình trong gốc, chẳng hề động đậy.
Lúc Tông Thận dừng bước chân, tập trung nhìn nàng, phát hiện người này run rẩy đôi chút.
“Ông Bamogo, ta cũng muốn tên nô lệ này.”
Tông Thận mỉm cười với Alannah xấu xí, mua nô lệ quả thực rất thú vị, một kiểu thích thú của soi mói, dựa vào mô đun công lược hắn hoàn toàn có thể đào xới ra được một vài nhân tài tiềm ẩn, nếu có cơ hội, Tông Thận định đi đến chợ nô lệ trong cự thành Lenturks thử chút vận may.
Lần này trên mặt Bamogo lộ ra vẻ kì quái, ánh mắt nhìn về phía Tông Thận cũng trở nên có chút gượng gạo, người bình thường mua nô lệ đa số đều sẽ lấy dung mạo làm tiêu chuẩn, có điều người này quả thật cũng có chút bản lĩnh.
“Khụ khụ… đại nhân.”
“Nữ nô này tên là Alannah, nàng có kỹ năng may vá rất tốt.”
“Tuy dáng vẻ của nàng không dễ nhìn, nhưng quả thực là một nhân tài hiếm có.”
“Giá cả của nàng mắc hơn Howey, cần 1000 Dinar thông dụng đại lục.”