Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 476. Cuite cản trở, kế hoạch của tương lai lãnh địa (3)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chỉ có phân chia như vậy thì mới lợi dụng được tối đa diện tích của lãnh địa.”

“Nhưng mà ta cũng phải công nhận ý kiến của tiểu thư Mariel, dù sao với diện tích trước mắt của lãnh địa nếu muốn phát triển hẳn thành thành thị thì phải cần một chu kỳ phát triển rất dài.”

Howey chậm rãi nói, và cũng như lời hắn nói thật, chỉ có phân chia như vậy thì mới lợi dụng được tối đa diện tích của lãnh địa hình tròn này.

Mariel nhìn tích phân cách hình chữ thập mà hắn vẽ ra kia và suy ngẫm.

“Quả thật, thế này thì đơn giản hơn thành thị hình vuông, phương hướng phát triển trong tương lai cũng càng rõ ràng hơn nhiều.”

“Tính độc lập của tứ đại khu vực cũng sẽ mạnh hơn.”

Nàng xem xong quy hoạch của Howey thì cảm thấy đúng là tốt hơn bản quy hoạch của mình thật.

Tông Thận cũng gật đầu, người này đúng là có chút tài năng.

Hắn đứng dậy giơ ngón cái với Howey.

Rồi lấy ra chìa khóa của sợi xích mà hắn đang đeo.

Tông Thận tháo xiềng xích trên chân và tay hắn ra, coi như là một lời khen ngợi và cũng là một loại bày tỏ thái độ.

Nhưng hắn vẫn chưa vội làm Howey tuyên thệ thần phục hắn.

“Tạm chọn ý tưởng này làm tiêu chuẩn quy hoạch, làm tiêu chuẩn xây dựng lãnh địa đi”

“Tạm thời không cần lo về vấn đề xây dựng tường thành, đợi khi đã thành hình sơ sơ rồi thì mới tính tiếp.”

“Lượng công trình quá lớn, nếu xây dựng dồn dập thì sẽ làm chậm quá trình phát triển của lãnh địa.”

“Trong bốn khu vực đều phải để dành ra đất trống cho kiến trúc phòng ngự.”

“Mỗi khu vực đều phải tạo một hệ thống phòng ngự toàn hệ đánh được trên không, dưới đất, gây sát thương vật lý được, gây sát thương ma pháp được!”

“Vấn đề bản vẽ không cần lo, hai ngày nữa ta sẽ lại đổi một đám nữa.”

Lúc này Tông Thận ra quyết định tạm lấy mô hình này làm quy hoạch phát triển trong tương lai của lãnh địa.

Howey nghe lời Tông Thận nói thì nhìn thoáng qua lãnh địa giản dị đơn sơ được dựng lên từ hai bàn tay trắng ở xung quanh này.

Trên mặt cũng lộ ra vẻ hứng thú.

Nhìn lãnh địa chỉ tính là điểm tụ tập dân cư cỡ nhỏ này.

Cảm xúc của Howey cũng dâng lên trong lòng.

Lâu đài Gauti mà trước kia hắn ở là một thành thị cấp bang, là một tòa thành lớn, đó là nơi mà tiểu lãnh địa bây giờ của Tông Thận không sánh được.

Lâu đài Gauti đã có lịch sử năm trăm, sáu trăm năm rồi, đã thế còn chỉ là một trong những đất phong của gia tộc Tử tước Hector.

Howey hiểu rõ về lịch sử của lâu đài Gauti, biết nó phát triển từ một khu quần cư thành bang thành phải tốn mấy chục năm, đã trải qua quá trình xây dựng và kinh doanh của hai đời Tử tước, cuối cùng mới thành hình.

Nhưng đã qua nhiều năm như vậy rồi, mà lâu đài Gauti vẫn gần như không có phát triển gì, vẫn là bộ dạng như thế, dù là ở mặt kiến trúc hay là nhân khẩu thì cũng đều ở trong trạng thái cân bằng đình trệ.

Thật ra thì Howey cũng chán ghét với cuộc sống ở lâu đài Gauti, ở nơi đó hắn chẳng thể thực hiện được hoài bão của mình, hắn cũng không được phép tham dự vào kế hoạch phát triển của lâu đài Gauti, thậm chí có thể nói là lâu đài Gauti chẳng hề có kế hoạch phát triển, ngày qua ngày vẫn luôn lặp đi lặp lại làm những chuyện cũ.

Cộng thêm khu vực của lâu đài Gauti nằm ở vùng trung bộ của vương quốc Nord nên đã rất lâu rồi không có chiến sụ xảy ra, đến giặc cỏ và thổ phỉ cũng chẳng có mấy.

Quân coi thành thường suốt mấy năm không phải chiến đấu một lần nào.

Mặc dù cuộc sống rất ổn định rất an nhàn, nhưng lại dễ làm cho con người ra ngày càng sa sút.

Nhưng mà ở nơi này, Howey dường như phát hiện được một số thứ mà hắn vẫn luôn truy tìm và khát vọng.

Hắn nghe cuộc đối thoại giữa Tông Thận và Mariel, rồi chẳng hiểu sao trong lòng lại sinh ra cảm giác mong đợi.

Còn có một sự khát khao trước nay chưa có đang dấy lên trong lòng hắn nữa, một viên gạch một miếng ngói, từng bước từng bước thành lập một thành thị, đây là chuyện có ý nghĩa và mang lại cho người ta cảm giác thành tựu tới nhường nào luôn cơ chứ.

Bây giờ Howey vẫn chưa tuyên thệ thần phục, cũng không bị nhét vào trong hệ thống của hệ thống lãnh chúa, nhưng lúc này hắn đã sinh ra chút sự tò mò và hướng về lãnh địa của Tông Thận.

Ba người ngồi chồm hổm trên mặt đất, Tông Thận phân phó Mariel mấy câu xong thì dẫn theo Howey rời đi, tối nay Howey sẽ cùng nghỉ ngơi với các chiến sĩ thương thuẫn Long Hoá trong tiểu đội thăm dò.

Mariel thì đi về phía Viện nghiên cứu Khoa học kỹ thuật Lãnh địa, hai ngày này Mariel đã tăng Phòng ngự thành phố học loại I lên 3 cấp, lên thẳng cấp 5. Đây là giới hạn đẳng cấp mà Viện Khoa học kỹ thuật hiện giờ nghiên cứu ra được, bây giờ kiến trúc của lãnh địa nhiều hơn lúc ban đầu 400 điểm giá trị kiên cố.

Ngoài ra Mariel còn thăng tháp tiễn loại I lên 2 cấp làm tầm bắn và lực sát thương của tháp tiễn phòng ngự cũng tăng lên 2%, nàng còn thăng 1 cấp kho chứa đồ loại I, bây giờ kỹ năng kho chứa vật đạt đến cấp 3, làm cho rương trữ vật của lãnh địa nhiều thêm 30 ngăn ô chứa đồ.

Xem khoa học kỹ thuật xong thì Mariel lại đi tới chợ và tìm kiếm vật phẩm có tác dụng trong phát triển lãnh địa trong một lượng lớn vật phẩm được treo bán.

Dự trữ vật tư của lãnh địa hiện giờ rất là đầy đủ, đủ để thỏa mãn quá trình xây dựng sau khi khiêu chiến Địa Huyệt kết thúc.

Những bản vẽ còn chưa xây dựng trong tay sẽ phát huy được tác dụng.

Không thể không nói, Mariel gia nhập đã giúp Tông Thận san sẻ không ít tạp vụ.

Hơn nữa theo thời gian trôi qua, năng lực xử lý mọi việc của Mariel cũng từ từ tăng lên, và cũng đang không ngừng thích ứng với sự quản lý về mặt phát triển của lãnh địa.

Đây chính là một loại tiến bộ, tích lũy kinh nghiệm thật ra cũng là một loại biện pháp thăng cấp năng lực.

Tông Thận giao Howey cho chiến sĩ thương thuẫn, sau khi thu xếp xong thì hắn đi vào trong tiểu viện lãnh chúa.

Lúc này bốn, năm chiến sĩ của đội lang kỵ binh số hai đang đè một con quạ Hàn Sương bị bắt làm tù binh bắt nó phun khí lạnh vào trong hầm băng tạm thời. Bây giờ cứ cách một ngày là lại cần quạ Hàn Sương tới hầm băng bổ sung khí lạnh mấy lần.