Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 493. Hiện trạng khiêu chiến, chuyện xấu truyền ngàn dặm (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hầu hết các lãnh chúa thuộc phần đáy cơ sở của Kim Tự Tháp, số lượng giết quái trong một ngày của những lãnh chúa thuộc tầng này đều thấp hơn mức bình quân, lãnh chúa càng ở trên cao thì số lượng chém giết được sẽ càng nhiều và cũng đồng nghĩa số lượng của bọn họ cũng càng ít, và cứ thế xếp mãi lên đỉnh Kim Tự Tháp mới thôi.

Đồng thời cũng theo định luật khôn sống mống chết, tuy hoạt động này là hoạt động toàn dân nhưng cũng không thoát được định luật này. Trong số lãnh chúa bị bầy quái Địa Huyệt tiêu diệt, hầu hết đều là những lãnh chúa nhỏ yếu, đương nhiên là cũng gạt bỏ tình huống một vài lãnh chúa xui xẻo có thực lực không tồi, nhưng lại đụng phải bầy quái Địa Huyệt khổng lồ và ngỏm.

Những tình huống mà quy tội hay quy công cho vận may ấy thì mãi là tình huống số ít.

Tông Thận đã hiểu rõ mồn một về hiện trạng của cả khiêu chiến Địa Huyệt, giờ chỉ chờ xem khiêu chiến cuối cùng sẽ có chiêu trò gì mới thôi. Nếu như không có biến động gì lớn thì Tông Thận vẫn sẽ tiếp tục bình tĩnh săn giết kiếm thêm một chút điểm tích lũy và lệnh bài khiêu chiến sơ cấp cho tới khi khiêu chiến Địa Huyệt kết thúc.

Cái khác thì không nói, chỉ đổi điểm tích phân thu được từ khiêu chiến lần này thôi đã được số lượng vật tư không hề nhỏ rồi, sau khi trải qua khiêu chiến Địa Huyệt này, tốc độ phát triển của Tông Thận ít nhất cũng phải tăng lên gấp đôi.

Hiện tại chỉ chờ khiêu chiến kết thúc là đi chiêu nạp nhân tài cấp anh hùng và nhân khẩu cơ sở, nếu hắn muốn giải quyết nhanh được chuyện này thì phải bắt đầu từ thế lực thổ dân.

Ngay trong lúc Tông Thận lái người máy chịu nặng tung hoành trong bầy quái thì ở một nơi cách đây mấy trăm mét về phía Bắc, có một lãnh chúa dẫn theo mười bốn chiến sĩ đang quan sát tình huống nơi này.

Trong mười bốn chiến sĩ này có tám người là lang kỵ binh, còn có một chủ tế Thánh Quang, hai pháp sư hệ Thổ và ba kiếm sĩ Long Duệ cấp 3 của Avalon.

Ngoài lang kỵ binh thì tất cả mọi người đều cưỡi Ngựa Thảo Nguyên, xem ra tên lãnh chúa này có của cải cũng nhiều, điều quan trọng nhất đó là, tên này giống với Medina lúc trước, song song với việc bảo đảm được khả năng phòng thủ của lãnh địa thì còn dư sức phải một tiểu đội chủ động ra ngoài.

Lãnh chúa dẫn đội này xem chừng lớn hơn Tông Thận mấy tuổi, hắn đội một mũ giáp nửa bằng kim loại, mặc một bộ áo giáp được chế tạo từ giáp xác, vũ khí là một trường cung cùng một đoản kiếm.

Lúc này hắn đang xem biểu hiện của tiểu đội Tông Thận, trong lòng thấy hơi chấn động.

Khi hắn nhìn thấy các chiến sĩ trang bị đầy đủ kia của Tông Thận thì trong mắt lộ ra sự tham lam, thậm chí còn nuốt một ngụm nước miếng.

“Ôi trời ạ! Không ngờ trong khu vực còn có một nhân vật thế này.”

“Dám tấn công một bầy quái Địa Huyệt có quy mô như thế chỉ với đội ngũ hơn ba mươi người.”

“Quả thực không thể tin nổi!”

Lúc này hắn lại nhìn thấy Tông Thận đang lái người máy chịu nặng bên trong bầy quái, cảm xúc trong đôi mắt càng thêm khác thường.

Hắn nhận ra cơ giáp Địa Tinh này, bởi vì lãnh địa của hắn ở gần doanh địa của thương nhân Địa Tinh ở trạm gác trong núi nằm ở phía Bắc.

Hắn đã từng giao du với những Địa Tinh kia, có một vài mối làm ăn nhỏ với họ, đám Địa Tinh kia có không ít thứ tốt nhưng giá thì lại đắt kinh khủng.

Lúc ấy hắn cũng thấy người máy chịu nặng, thậm chí còn hỏi giá cả, đối phương nói thách với cái giá trên trời, nói thứ này đáng tám mươi nghìn Dinar thông dụng đại lục, trong khi phẩm chất của nó mới có cấp ưu tú, hơn nữa còn cần tiêu hao ma năng.

Bởi vậy hắn có ấn tượng rất sâu sắc với người máy chịu nặng, nên lúc này hắn nhìn cái là nhận ra thứ mà Tông Thận điều khiển chính là người máy chịu nặng.

Chỉ người máy chịu nặng này thôi cũng đủ chứng minh của cải của Tông Thận nhiều tới cỡ nào rồi.

Hắn không thể thấy được tên của Tông Thận từ khoảng cách này nhưng quái vật Địa Huyệt chỉ có lãnh chúa mới nhìn thấy được, cho nên đối phương chắc chắn không phải dân bản địa.

“Đi thôi, chúng ta đi gặp bọn họ một chút…”

“Ừm… Kết bạn với bọn họ…”

Hắn phất tay, nhẹ giọng nói, còn nhấn mạnh chữ “bạn” nữa.

Đội ngũ mười mấy người đi về phía hàng lính sau của Tông Thận, gần như là chỉ vừa đi được mấy chục mét, vừa lộ mặt cái là đã bị phát hiện ngay.

Luna dẫn theo ba nữ thợ săn chủ động ngăn cản, nàng giơ Nguyệt nhận ngăn ở chỗ cách bọn họ hơn hai mươi mét.

“Đằng trước đang chiến đấu, xin nói ý đồ ngươi đến đây!”

Luna nói thẳng huỵch toẹt ra luôn, trong lúc quan trọng thế này lại gặp phải người xa lạ cũng không phải dấu hiệu tốt lành gì.

Dù sao bây giờ bọn họ đang có ưu thế, không có tí bất lợi nào nên chẳng cần người khác tới chi viện.

“Tiểu thư tộc Tinh Linh xinh đẹp, ta tên Vương Hiên, cũng là một lãnh chúa.”

“Xin hỏi các ngươi cần trợ giúp không?”

Sau khi Vương Hiên nhìn thấy Luna và ba nữ thợ săn bên cạnh nàng thì nở nụ cười.

Hắn vừa mỉm cười vừa nho nhã lễ độ khẽ khom người hỏi.

“Cảm ơn ngài, chúng ta không cần trợ giúp.”

“Xin mời vị đại nhân này về cho, để tránh bị chiến đấu làm liên lụy tới.”

Luna nói với vẻ không kiêu ngạo không tự ti, nàng vẫn không thay đổi thái độ của mình.

Lúc này, Tông Thận lái người máy chịu nặng đang lao đâm một lượt trong bầy quái.

Nhìn thấy lãnh chúa đột nhiên xuất hiện này thì hắn đổi hướng của người máy chịu nặng và lái về phía này.

Lãnh chúa tên là Vương Hiên kia thấy người máy chịu nặng lái tới thì nụ cười trên mặt càng tươi tắn hơn, hắn đưa tay chỉ vào Tông Thận đang chạy tới ở cách đó không xa.

“Tiểu thư tộc Tinh Linh xinh đẹp, đừng vội từ chối ta thế chứ.”

“Ta nghĩ lãnh chúa đại nhân của các ngươi có hứng thú hợp tác với ta.”

Tông Thận tới gần, Vương Hiên nhìn thấy được tư liệu về tên và số hiệu của Tông Thận.

Nghe hắn nói như vậy, Luna quay đầu liếc nhìn rồi lặng lẽ dẫn nữ thợ săn lui về phía sau mấy bước.

Rất nhanh, Tông Thận đã lái người máy chịu nặng tới trước mặt hắn.

Một cái vung đuôi ngừng lại giữa Vương Hiên và Luna, Tông Thận đánh giá Vương Hiên, không ra khỏi phòng điều khiển.