Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Màn sáng hấp thụ khoảng chừng mười mấy giọt máu mỗi ngày nên đã đạt đến cực điểm rồi, mỗi một lần như vậy đều làm cho màn sáng yếu đi một chút.
Tông Trạch cũng đã thử để cho các chiến sĩ hoặc nhóm nông phu dưới trướng đến lấy máu, nhưng đều không có sự ngoại lệ, tất cả đều vô ích.
Sau khi máu của người khác nhỏ lên màn sáng, chỉ trượt theo bề mặt của màn sáng mà trực tiếp chảy xuống mặt đất, chỉ có máu của chính hắn mới có thể được màn sáng hấp thụ, nhưng mỗi ngày cũng chỉ có thể hấp thu cố định bấy nhiêu.
Hắn đã liên tục nhỏ máu suốt mấy ngày rồi, và mỗi lần vết thương trên tay sắp lành hẳn, thì lại đến ngày lấy máu tiếp theo, thế nên ngày nào hắn cũng phải băng bó vết thương trong lòng bàn tay, đồng nghĩa mỗi ngày đều phải chịu đựng một lần nỗi đau trên da thịt.
Điểm quan trọng nhất chính là, có thể nhìn thấy nhưng lại không thể chiếm lấy, điều này khiến cho Tông Trạch hết sức khó chịu, thậm chí có cảm giác sống một ngày dài bằng một năm, trong lòng ngứa ngáy không nhịn được.
Hiện tại Tông Trạch rốt cuộc có thể đạt được ước muốn, cảm giác mong chờ dồn nén suốt mấy ngày qua, cuối cùng hôm nay cũng có thể được giải tỏa rồi.
Lần đầu tiên màn sáng biến mất, Tông Trạch liền chống hai tay ở trên thạch đài, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào khối cầu màu xám tro.
Hình thái của khối cầu này rất lạ lùng, biểu hiện bên ngoài vừa có chút giống trạng thái năng lượng, lại vừa có chút giống trạng thái khí.
Toàn bộ mặt ngoài của khối cầu đều được bao phủ bởi những sợi khí màu xám tro, bọn chúng đang không ngừng cuồn cuộn, trông có vẻ rất sinh động, có chút giống những đám mây đen liên tục cuộn lại.
Trông Trạch nhìn chằm chắm khối cầu màu xám tro này, chỉ vài giây sau, trong người của hắn liền xuất hiện một trận kinh động và khát khao khó nói rõ, khối cầu này đối với Tông Trạch, mang một sức hấp dẫn mãnh liệt đến khó hiểu.
Nhưng mà hắn không thể điều tra được bất cứ thông tin nào có liên quan đến khối cầu này, hình như cấp độ của khối cầu này đã đạt đến cảnh giới cao thâm bí hiểm nào đó, càng làm nổi bật thêm tính thần bí của nó, cũng khiến cho sự khát khao trong lòng Tông Trạch càng trở nên rõ ràng hơn.
Nếu như có Tông Thận ở đây, sử dụng nhắc nhở công lược để xem xét khối cầu này, thì có thể có một ít thông tin hữu dụng rồi.
“Trái tim Arcane (Không rõ)”
“Trái tim của một linh hồn Arcane hùng mạnh ra đời từ vùng hư vô của các chiều không gian”
Đáng tiếc Tông Trạch không nhìn thấy những thông tin này, hắn chỉ có thể dựa vào bản năng của mình mà hành sự.
Chỉ thấy hắn không chớp mắt nhìn chằm chằm vào khối cầu, thời gian trôi qua, con người bên trong cặp mắt của hắn biến mất không còn thấy gì nữa.
Thay vào đó là màu xám tro giống như khối cầu, đồng thời trong đôi mắt của hắn cũng tương tự mà có sương mù cuồn cuộn.
Trái tim của Tông Trạch bắt đầu đập nhanh “thình thịch, thình thịch, thình thịch”, khối cầu màu xám tro cũng phát ra tần số dao động theo quy luật tương tự, hai bên khi đó bỗng nhiên bắt đầu sinh ra sự cộng hưởng.
Cuối cùng Tông Trạch vẫn không thể nào cưỡng lại được sức hấp dẫn của khối cầu màu xám tro, bỏ qua sự do dự, lựa chọn nghe theo tiếng gọi của bản năng, hắn chậm rãi duỗi tay phải, đưa một ngón tay ra, để cho đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm đến.
Trong tích tắc khi hai bên tiếp xúc, một sự liên kết đã triệt để được hình thành.
“Bùm!”
Ánh sáng màu tro chói lọi bùng lên trong nháy mắt, bao phủ toàn bộ mật thất, sau một hơi thở ngắn ngủi ánh sáng màu xám tro bắt đầu co rút lại, giống như thời gian và không gian đã bị nghịch đảo, bộc phát thế nào thì vụt tắt như thế ấy.
Mà ở nơi đó, bóng dáng của Tông Trạch đã biến mất không dấu vết, khối cầu màu xám tro ở trên thạch đài cũng đã không thấy đâu.
Thay vào đó, ở bên cạnh thạch đài lại xuất hiện một chiếc kén ánh sáng màu tro.
Quả nhiên, khối cầu và Tông Trạch hai bên đã hợp lại thành một, hóa thành một chiếc kén ánh sáng bao lấy Tông Trạch.
Ở trên chiếc kén ánh sáng màu xám tro này, còn có một đồng hồ đếm ngược bắt đầu từ 12 tiếng đồng hồ.
Thời gian theo đồng hồ đếm ngược không ngừng trôi qua, hơi thở được nuôi dưỡng bên trong kén ánh sáng đang dần dần trở nên mạnh mẽ hơn!
Vào đêm trước của khiêu chiến cuối cùng, Tông Trạch rốt cuộc đã khai mở được màn sáng, nắm bắt được cơ duyên thuộc về mình.
Cũng không ai biết đến cuối cùng hắn sẽ xuất hiện biến hóa như thế nào, ngay cả chính Tông Trạch cũng như thế.
Ý thức của hắn đã rơi vào hư không vô tận, một luồng sức mạnh Arcane đang tràn vào bên trong thân thể của hắn.
Mỗi một người đều có con đường của riêng mình cùng với lựa chọn của bản thân, Tông Trạch cũng không ngoại lệ.
…
Ngay khi Tông Trạch kích hoạt khối cầu màu xám tro, tiếp nhận sự cải tạo kén ánh sáng.
Tông Thận cũng đã dẫn cả đội quay trở về lãnh địa.
Bởi vì sự xuất hiện của khiêu chiến cuối cùng, khiến cho hành trình săn giết của hắn phải vội vã kết thúc.
Chẳng qua các chiến sĩ quả thật cũng đều có chút mệt mỏi rồi, trong quá trình săn giết đám quái vật Địa Huyệt, tuy các chiến sĩ không bị thương nặng, nhưng vết thương nhỏ thì không ít, những thương tổn kia mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vẫn gây ra cảm giác đau đớn, cộng thêm việc tiến hành công kích không ngừng, điều này khiến cho cả tinh thần lẫn thân thể đều rơi vào trạng thái mệt mỏi.
Tông Thận cho phép các chiến sĩ xuất trận được tự do giải tán, tự mình nghỉ ngơi.
Với bản thân hắn thì vẫn còn không ít chuyện cần phải an bài.
Hôm nay lãnh địa lạnh lẽo hơn không ít so với mấy ngày trước, mật độ quái vật Địa Huyệt giảm xuống, làm cho quái vật lang thang xung quanh cũng ngày càng ít đi, tiểu đội tuần tra cũng hiếm có dịp được rảnh rỗi.
Tam Bàn dẫn theo nhóm nông phu ra sân huấn luyện, mồ hôi như mưa mà vung quyền tung cước về phía những người giả huấn luyện.
Tù trưởng Cẩu Đầu Nhân Dutra thì dẫn theo hơn hai trăm Cẩu Đầu Nhân và Cuite đi ra ngoài lãnh địa để thu thập đá.