Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 631. Cưỡi Bát Giới lánh nạn, kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này Tông Thận và Saflee đã cưỡi Bát Giới chạy đến bên ngoài hai ba cây số, khoảng cách này chắc hẳn đã đủ để bù đắp chênh lệch về mặt tốc độ của song phương, có thể nhanh chóng trốn vào trong rừng núi bắc bộ trước khi kỵ sĩ Long Duệ đuổi kịp.

Những kỵ sĩ Long Duệ phía sau rất nhanh đã phát hiện ra tung tích, xác định là phía bắc và bắt đầu đuổi theo.

Đối với bọn họ mà nói thì Thánh nữ Raven Saflee không chỉ là kẻ thù, mà còn là một con cờ để đánh cược với cao tầng, giá trị địa vị của nàng thậm chí vượt xa so với bản thân quân thảo phạt.

Các kỵ sĩ Long Duệ tuyệt đối không thể để Saflee chạy trốn, đã hi sinh nhiều chiến hữu như vậy, thôn Oddo cũng đã hoàn toàn bị hủy hoại trong cuộc chiến đấu, ngay cả các thôn dân bản địa cũng bị một đám thế lực võ trang phi pháp thần bí cướp đi mất.

Nếu như để cho Saflee chạy thoát, vậy thì lần hành động này của bọn họ sẽ hoàn toàn trở thành trò cười.

Bao gồm Quinnier cũng như thế. Tổn thất của lần hành động này quá lớn rồi, nhất định phải bắt được Saflee để cân bằng tổn thất của lần hành động này.

Bốn năm mươi kỵ sĩ Long Duệ điên cuồng chạy về phía bắc. Tốc độ của chiến mã Long Lân rất nhanh, mặc dù trong tình trạng bị thương cũng như thế, cho nên mới được chọn làm vật cưỡi tiêu chuẩn của đoàn kỵ sĩ Long Duệ, là một loại chiến mã sở hữu rất nhiều đặc tính ưu tú.

Bọn họ rất nhanh đã vượt qua nơi Tông Thận triệu hồi Thực Thi Quỷ và hộ vệ Lực Ma, các chiến sĩ được triệu hồi này cũng không ngăn cản được kỵ sĩ Long Duệ chút nào.

Bởi vì bọn họ trực tiếp lựa chọn vòng qua một bên…

Khoảng cách giữa Tông Thận và bọn họ đang không ngừng thu hẹp lại.

Nhưng mà Tông Thận đã có thể nhìn thấy núi non trùng điệp ở phía trước cách đó không xa rồi.

Đột nhiên hắn nhìn thấy ở vị trí mấy trăm mét phía trước xuất hiện loáng thoáng mấy luồng ánh sáng màu đỏ.

Tiếp theo những luồng ánh sáng đỏ này lại lao về phía Tông Thận, cự ly càng gần hắn lại nghe thấy tiếng giẫm đạp của vó ngựa, tiếng ma sát của xương cốt.

Sau đó thì có một kỵ sĩ khô lâu cưỡi một con ngựa khô lâu cao to xẹt qua bên cạnh Tông Thận, tốc độ rất nhanh, Tông Thận còn chưa nhìn rõ thì bóng dáng này đã bay vút đến bên cạnh.

Chính trong khoảnh khắc sát vai này, Tông Thận nhìn thấy trong tay của nó cầm một thanh kỵ thương hạng nặng đã đứt gãy một phần ba.

Về phần mấy luồng ánh sáng đỏ kia thì trong đôi mắt của các kỵ sĩ khô lâu và chiến mã khô lâu đều có ngọn lửa linh hồn cháy hừng hực.

“Ủa? Đây là?”

Tông Thận nhìn thấy cây kỵ thương hạng nặng bị đứt gãy kia thì hình như nhớ lại gì đó.

Đêm đó lúc hắn đi theo vong hồn bé Genem đến đào bới hầm đất ở đất Chôn Xương đã kinh động một kỵ sĩ khô lâu.

Kỵ sĩ khô lâu kia cao đến cấp 55, tên là kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư Richardson, toàn bộ thuộc tính đều là dấu chấm hỏi, vừa nhìn thì đã biết là một nhân vật tàn nhẫn.

Lúc đó sau khi kỵ sĩ khô lâu này hồi phục, cũng không tấn công đám người Tông Thận mà phóng ngựa rời khỏi về phía bắc, không ngờ lại gặp phải nó trong thời điểm mấu chốt này.

“Tại sao nó lại xông về phía sau?”

“Nó muốn làm gì?”

“Chẳng lẽ là muốn tiếp xúc với những kỵ sĩ Long Duệ kia sao?”

Tông Thận nghi ngờ trong lòng, kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này là một vong linh hùng mạnh rất đặc biệt.

Dựa theo nhắc nhở công lược lúc đó, tên này đã từng là một đoàn trưởng kỵ sĩ tinh nhuệ của đoàn kỵ sĩ tên là Hùng Sư của Nhân tộc vào hơn mười nghìn năm trước.

Mặc dù sau khi biến thành vong linh cũng không quên vinh dự thuộc về kỵ sĩ, do đó hết sức ngăn cản bản năng giết chóc.

“Nó đang tìm chiến hữu của chính mình sao?”

Tông Thận không nhịn được quay đầu lại, nhìn về phía xa ở sau người, mấy luồng sáng màu đỏ đã tiếp xúc với kỵ sĩ Long Duệ.

Sự xuất hiện của nó thành công ngăn chặn được đoàn kỵ sĩ Long Duệ.

Nhân cơ hội này, Tông Thận quay đầu lại, để Bát Giỡi chạy về phía đông bắc.

Ở nơi đó có một lối vào núi, chỉ có tiến vào trong rừng núi thì Tông Thận mới có thể hoàn toàn yên tâm.

Lúc Bát Giới chạy trên thảo nguyên sẽ để lại dấu chân cực kỳ bắt mắt, không loại trừ sẽ có khả năng để lại tung tích, cho nên nhất định phải đi vào trong núi.

Hắn cũng chẳng quan tâm đến kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư phía sau nữa, bây giờ hắn chỉ muốn mang Saflee nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Phía sau đột nhiên xuất hiện kỵ sĩ khô lâu đã dọa đám kỵ sĩ Long Duệ một cái.

Kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư Richardson sớm đã siết dây cương chiến mã khô lâu, dừng lại tại chỗ chờ đợi.

Những kỵ sĩ Long Duệ kia đều cầm kỵ thương, đang thuộc về một loại trạng thái toàn lực chạy nước rút.

Trong tình huống bất ngờ không đề phòng, có mấy kỵ sĩ Long Duệ giơ kỵ thương trong tay lên hung hăng đập vào người của nó!

Cách mỗi một khoảng thời gian, thương kỵ binh đều có khả năng bước vào trạng thái Tự Động Chống Thương.

Sự khác biệt cũng chỉ là uy lực không giống nhau, cùng với thời gian hồi chiêu tăng cường khác nhau.

Chỉ cần giơ kỵ thương lên, đồng thời tốc độ chiến mã đạt tới một trình độ nhất định thì có thể bước vào trạng thái Tự Động Chống Thương rồi.

Các kỵ sĩ Long Duệ hiện giờ chính là ở trạng thái Tự Động Chống Thương.

Còn kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư Ricardson cũng vừa mới chạm trán với mấy kỵ sĩ Long Duệ ở trạng thái Tự Động Chống Thương.

“Bụp!”

“Cheng!”

......

Bốn, năm nhánh kỵ thương hung hãn đâm vào xương cốt trên cơ thể của Ricardson, hoặc đâm vào chiến giáp tàn tạ tạo ra một đốm lửa nhỏ bắt mắt, hoặc là đâm vào bộ xương của nó, phát ra những tiếng va chạm nặng nề.

“-87”

“-13”

......

Những điểm sát thương không quá cao hiện lên. Nếu như Tông Thận ở đây, nhất định hắn sẽ rớt cả quai hàm vì kinh ngạc. Thương tổn khi đâm của kỵ binh cấp 4 đều hơn một trăm điểm, dưới trạng thái Tự Động Chống Thương còn tăng vượt định mức thương tổn khi đâm.