Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Denise, ngươi dẫn theo tiểu đội Long Ưng tìm kiếm một chút ở rừng núi phía Bắc.”
“Chúng ta vốn đã giữ được Thánh nữ Raven, nhưng lại bị một người thần bí cưỡi lợn rừng cướp đi rồi.”
“Vừa rồi, trong quá trình truy kích lại gặp phải sự cản trở của kỵ sĩ khô lâu đáng sợ. Hiện giờ đã hoàn toàn mất dấu vết của nàng.”
“Các ngươi tìm kiếm một chút đi, nếu như phát hiện ra thì khống chế bọn chúng ngay tại chỗ.”
Denise nghe xong thì gật gật đầu. Vừa rồi nàng thông qua quan sát tình huống bên trong thôn Oddo đã có thể đoán được trận chiến trước đó ác liệt tới cỡ nào.
Nàng kéo dây cương ở sau cổ Long Ưng, điều khiển Long Ưng vỗ cánh bay lên, một tay đưa vào trong miệng thổi ra một tiếng còi vang dội, bắt đầu triệu tập các đội viên trong tiểu đội, sau đó bay về phía Bắc.
Quinnier ở ngay tại chỗ cũng đưa các kỵ sĩ Long Duệ rời khỏi nơi này.
Tông Thận nhìn họ rời đi, cho đến khi thấy họ hoàn toàn đi xa mới lấy “sách vạn pháp của Aegwynn” ra một lần nữa.
Lựa chọn loại không gian, ma pháp loại hình phụ trợ và bắt đầu rút ra.
Hai điều hạn chế lớn về cơ bản đã cố định chủng loại kỹ năng lại.
Ma pháp phụ trợ loại không gian, về cơ bản đều là loại dịch chuyển không gian đó.
Đây là đặc điểm của hệ không gian, bởi nó không thể ngưng kết thành lá chắn, cũng không thể dùng để chữa lành vết thương.
Ít nhất thì ma pháp phụ trợ hệ không gian cấp 3 và cấp 3 trở xuống đều không làm được.
MP của Tông Thận lần này bị lấy ra 120 điểm, có vẻ như đã rút trúng ma pháp phụ trợ hệ không gian cấp 3.
“Rút ra thành công”.
“Ma pháp phụ trợ không gian cấp 3, đi dạo trong hư không trung cấp”.
Một con đường kỳ lạ tràn ngập khí lưu động màu xám xuất hiện trước mặt Tông Thận. Con đường này chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy, như thể nằm ở một không gian khác. Theo suy nghĩ của hắn, chạy thẳng vào trong rừng núi cách đó hơn mười kilomet.
Tông Thận bước đi trên con đường này. Cơ thể của hắn dường như hóa thành hư vô trên con đường đó, trực tiếp trôi về phía cuối con đường.
Ngay sau đó, con đường biến mất. Chỉ còn lại cơ thể của Tông Thận xuất hiện trong rừng núi.
Cảm nhận được sự chuyển đổi không gian thực sự quá kỳ diệu.
Nơi này chính là nơi hắn và Bát Giới mới tách nhau ra.
Hiện giờ hắn cũng không biết rốt cuộc Bát Giới đã đưa Saflee đi đâu.
Nếu nhớ không lầm thì nơi cách đây không xa lắm có một bộ lạc Yêu Tinh.
Nhưng Bát Giới là một con lợn thông minh, có lẽ sẽ cảm nhận được nguy hiểm.
Sau khi mặc lại “chiến giáp Lực Ma” và “chiến mũ Bạch Ngân”, Tông Thận lấy ra “đèn pin cầm tay ma năng”, điều chỉnh độ sáng, nhằm ngay mặt đất cẩn thận tìm kiếm.
Cơ thể Bát Giới to lớn, thể trọng cũng không nhẹ, đi lại trên loại đất tơi xốp như thế này rất dễ để lại những vết lõm rõ rệt.
Hắn tìm kiếm trên mặt đất một lúc đã có phát hiện.
Tông Thận tắt đèn pin cầm tay để tránh bị kỵ sĩ Long Ưng phát hiện, rồi lần mò theo dấu vết tìm kiếm trong rừng cây.
Với thể hình của Bát Giới thì những nơi quá hẹp chắc chắn không thể nào đi qua được.
Tông Thận vẫn tiếp tục đi sâu vào trong rừng, theo dấu chân nhanh chóng tiến về phía Đông khoảng một, hai kilomet, cuối cùng nhìn thấy Bát Giới và Saflee ở trên một mảnh đất trống nhỏ trong rừng.
Lúc này Bát Giới có hơi mệt, đang ở trên mặt đất cuốn lấy bãi cỏ, nhấm nháp một ít rễ cây và vầng cỏ để bổ sung thể lực.
Saflee vẫn yếu ớt nằm trên lưng Bát Giới.
Tông Thận cuối cùng cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm. Sau khi hắn bước ra khỏi rừng cây, Bát Giới cũng cảnh giác quay người lại, cái mũi to rung rung, ngửi thấy mùi của Tông Thận.
Thân thiết mà đi tới, dùng cái đầu to của mình cọ cọ bên cánh tay Tông Thận.
“Khò khò...”
Còn phát ra tiếng ngáy nhẹ như đang làm nũng.
Tông Thận khẽ mỉm cười, hiểu ra ý định của nó.
Lấy ra mười mấy quả táo lớn, ném trước mặt Bát Giới.
Quả thực Bát Giới cũng đang đói, vội vàng vơ loạn trên mặt đất, ăn giòn tan.
Lúc này, Saflee ở trên lưng Bát Giới dường như đã bình phục một chút hơi sức.
Từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Tông Thận.
Nhìn khuôn mặt bị che đậy bởi chiến mũ của hắn, nhẹ nhàng nói.
“Cảm ơn ngài đã cứu ta...”
“Ta... chúng ta hình như đã gặp nhau ở đâu đó.”
Nghe được Saflee nói như vậy, Tông Thận xoay người đi sau lưng Bát Giới, đến trước mặt của Saflee.
Hơi hơi quỳ gối để khuôn mặt của mình song song với mặt của Saflee đang nằm ở trên lưng Bát Giới.
Sau đó từ từ tháo chiến mũ của mình xuống, lộ ra một nụ cười ôn hòa.
“Thánh nữ đại nhân, chúng ta lại gặp mặt rồi.”
Nhìn thấy vẻ mặt của Tông Thận, Saflee cũng lập tức nhớ ra.
“Tông đại nhân, lại có thể là ngài!”
Trong giọng nói của nàng có mang theo một chút ngoài ý muốn.
Bởi vì đối với nàng trước đây, Tông Thận chỉ là một người quen hời hợt mà thôi!
Đối với Saflee, nàng vốn không ngờ người thần bí mạo hiểm cả tính mạng cứ nàng về từ trong vòng vay của kị sĩ Long Duệ lại là Tông Thận.
Chuyện này đã vượt quá sự tâm lý tương phản mong đợi, khiến tinh thần nàng có chút dao động.
Saflee thân là thánh nữ của giáo hội Calamity Raven, cho dù mạnh mẽ khôn khéo đến đâu đi nữa thì nàng cũng là một người phụ nữ.
Khoảnh khắc điện ảnh anh hùng cứu mỹ nhân này đã đủ ảnh hưởng đến nội tâm của nàng.
Đặc biệt còn là ngay lúc nàng bị mấy mươi thanh kị thương chĩa vào cổ, chỉ có thể mặc người ta chém giết, Tông Thận đã xuất hiện.
Thời điểm đó cũng là lúc nội tâm Saflee tuyệt vọng nhất.
Bây giờ nàng nhớ lại, cảm thấy bản thân giống như đã thiếu mất mười mấy giây kí ức, bởi vì nàng đã không còn nhớ Tông Thận làm thế nào đưa nàng rời đi.
Chỉ là ý thức chợt hoảng hốt, nàng đã từ trong vòng vây của kị sĩ Long Duệ, xuất hiện trên lưng một con dã trư to lớn.