Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dù sao cũng phải đột nhập vào trong trang viên, đến lúc đó Tông Thận tuyệt đối sẽ không ngại tiện tay dắt dê.

Ngựa không ăn cỏ đêm không béo tốt, của cải của dân bản địa chính là nguồn tài nguyên của lãnh chúa.

Có thể lấy được hay không thì phải xem bản lĩnh của cá nhân rồi.

Nếu như thực lực đủ mạnh, có thể cướp sạch đi bảo khố vương quốc trong Hoàng thành chính, đó cũng xem như là bản lĩnh rồi.

“Yên tâm đi, lão gia Mars.”

“Chuyện này cứ để cho ta lo.”

“Liên quan đến chuyện xây dựng nông trường của lãnh địa, vẫn phải phiền ngươi dốc sức nhiều hơn.”

Tông Thận vỗ vỗ ngực, cho lão gia Mars một viên thuốc định thần, nhân tiện nhắc nhở hắn chớ vì mỹ sắc mà quên đi sự hợp tác của hai bên.

Lão gia Mars là người thông minh, sau khi nghe xong lời này của Tông Thận thì lập tức gật đầu.

“Đại nhân yên tâm, việc này ta không quên, sáng sớm ngày mai ta sẽ xuất phát.”

“Ngoài ra ta còn trao đổi với mấy người bạn cũ làm du thương, thông báo cho bọn họ biết vị trí lãnh địa của ngươi.”

“Tin chắc rất nhanh sẽ có đội ngũ du thương kết nạp lãnh địa của ngươi vào trong tuyến đường buôn bán.”

Tông Thận nghe lão gia Mars nói như thế xong cũng cảm thấy yên tâm rồi.

“Nếu như trong lòng của lão gia Mars đã có tính toán rồi.”

“Vậy thì ta cũng yên tâm.”

“Bây giờ ta sẽ dẫn thuộc hạ của ta xuất phát.”

Hắn đứng dậy chào tạm biệt lão gia Mars, sau đó thì đi ra.

Cũng không biết là Mariel có biết nàng đã có thêm một người mẹ rồi không.

Tông Thận nghĩ đến đây, không nhịn được khóe miệng cong lên một cái, khẽ lắc đầu, phóng khoáng nhảy lên một cái, cưỡi trên cổ của Bát Giới, vẫy tay về phía lão gia Mars vừa bước ra khỏi phòng.

“Bây giờ chúng ta tiếp tục xuất phát thôi.”

“Đi theo đại lộ trong thôn tiếp tục đi về phía đông, ra khỏi thôn thì chính là con đường đất kia rồi.”

Tông Thận xoay người nhỏ tiếng nói với các chiến sĩ dưới trướng một câu, tiếp theo thì rời khỏi dinh thự của lão gia Mars.

Đối phương cũng vẫy tay chào tạm biệt với hắn, đồng thời vẫn luôn đưa mắt nhìn bọn họ rời khỏi.

Tông Thận cưỡi Bát Giới đi ở phía trước, những người đi dọc theo bên đường cũng không ít.

Sau khi tiếp xúc giữa lãnh chúa và dân bản địa ngày càng nhiều, thôn lớn như Sitano thế này sẽ trở thành một điểm tụ tập hòa hợp, có sự tham gia và can thiệp của các lãnh địa, càng trở nên ngày càng phồn vinh.

Bao gồm những lãnh chúa rơi xuống ở vùng lân cận bang thành e rằng cũng sẽ lập tức tiến vào trong bang thành, tìm kiếm cơ hội, thu hoạch vật tư.

Sau khi đi dọc theo đại lộ trong thôn thêm năm sáu phút, nhóm người Tông Thận rời khỏi thôn từ phía đông của thôn.

Phía trước chính là một con đường đất rõ ràng.

Trên đường không có cỏ dại, hơn nữa còn vô cùng chắc chắn.

Dọc theo con đường đất này có thể nhìn thấy nơi cực xa.

Chuyến đi này hành trình hướng về phía đông, cần phải bôn ba bảy tám trăm cây số, ít nhất phải đi ngang qua phạm vi của ba đến bốn khu vực.

Giữa các khu vực không có ngăn cách, các khu vực lân cận muốn vượt qua khu vực để giao lưu thật ra không hề khó khăn.

Có một số lãnh chúa rơi xuống ở khu vực biên giới thì có thể dễ dàng vượt qua khu vực.

Đối với Tông Thận mà nói, đây là nơi mục tiêu xa nhất mà hắn muốn đi cho đến tận bây giờ.

“Tiến về phía trước hết tốc lực!”

“Mục tiêu bang Bosch!”

Tông Thận phất tay, nói với vẻ đầy tự hào.

Nhìn con đường đất giản dị không hào hoa, dường như hắn nhìn thấy một thế giới càng rộng lớn hơn nữa.

Hắn đưa tay vỗ vào cổ của Bát Giới, Bát Giới bên dưới cũng trở nên hưng phấn hơn, điên cuồng chạy về phía trước!

Chiến mã phía sau phi nước đại, tạo ra mây bụi đầy trời.

Đồng thời trong lúc này, trong vùng núi phía bắc lãnh địa của Tông Thận, trên một con đường nhỏ quanh co về phía bắc cách lãnh địa của Tông Thận ước chừng khoảng hơn một trăm cây số, Thánh nữ Raven Saflee đang cưỡi Ngựa Thảo Nguyên chạy trên con đường nhỏ nhanh chóng tiến về phía trước.

Nơi này đã tiến sâu vào trong vùng núi bắc bộ rồi, từ nam tới bắc toàn bộ đều là đồi núi cao thấp không đồng nhất.

Địa hình trong đó cực kỳ phức tạp, vừa có rừng cây, lại có thung lũng, còn có suối và các loại hang động khác nhau.

Cây cối xung quanh rất tươi tốt, hai bên con đường nhỏ còn có những sợi dây leo cổ thụ to cỡ cánh tay rũ xuống.

Trong rừng rậm vùng núi thế này thường là nơi sinh sống của các loại dã thú hung mãnh và quái vật kỳ lạ.

Nhưng biểu hiện của Saflee lại rất điềm tĩnh, bởi vì tiến về phía trước thêm mấy tiếng đồng hồ nữa thì đã có thể đến một cứ điểm bí mật của giáo hội trong vùng núi này rồi.

Đến lúc đó cưỡi quạ Hàn Sương bay đến điểm truyền tống, dự kiến buổi chiều đã có thể về đến thung lũng Jackdaw rồi.

Phạm vi của vùng núi này rất lớn, nghiêm túc mà nói có thể xem là vùng đất biên giời giữa vương quốc Nord và vương quốc Avalon.

Cả vùng núi kéo dài hai ba nghìn cây số, là khu vực đệm của hai quốc gia, càng là vùng đất điển hình không thuộc quản lý của hai bên.

Nơi này đã được các đoàn thám hiểm của hai quốc gia thăm dò bước đầu, nhưng không phát hiện sản vật có giá trị nào nên không có lực lượng vương quốc nào can thiệp vào đây.

Trong đó càng không có thôn trang và bang thành, thuộc về khu vực không người điển hình.

Trong cả đại lục này cũng còn có không ít khu vực vực không người tương tự như vậy, quy mô của nơi này chỉ có thể xem là cỡ nhỏ và trung.

Suy cho cùng thì quả thật là thế giới này quá lớn rồi.

Một cự thành cũng có thể quản lý khu vực với diện tích hàng nghìn cây số.

Giáo hội Calamity Raven đã bố trí cứ điểm bí mật ở nơi này, cũng xem như là một nơi thích hợp.

Nàng vừa cưỡi ngựa vừa suy ngẫm trong lòng về lần hành động này.

“Đáng ghét, ta đã quá cẩu thả rồi!”

“Không ngờ lại có người có thể đột nhập vào trong thôn, đào đi mất một nửa vật liệu ma pháp.”

“Hơn nữa thời gian còn khéo léo đến thế.”

“Vừa đúng ngay khoảng giữa lúc quân thảo phạt tấn công mái vòm và phát động công kích toàn diện.”

“Trong khoảng thời gian này, sự chú ý của tất cả mọi người đều không ở trong thôn!”