Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhóm người Tông Thận đi vào bên trong thôn, hơn mười phút sau thì có thôn dân khiên hai giỏ táo, một giỏ trứng gà, vác ba kiện cỏ khô đi ra.

Những thứ này đều toàn bộ để ở trước mặt của Bát Giới và các chiến mã.

Sau khi chạy hết tốc lực, độ no bụng của bọn chúng cũng tiêu hao nhanh hơn lúc bình thường.

Ăn uống đầy đủ mới có thể có sức tiếp tục bôn ba.

Nhân lúc các vật cưỡi dùng bữa, Tông Thận lại đi loanh quanh trường ngựa một chút, hỏi thăm một chút giá cả của Ngựa Thảo Nguyên.

Ngựa Thảo Nguyên nơi này cũng được chia ra mấy cấp bậc.

Một con Ngựa Thảo Nguyên trưởng thành phổ thông nhất giá 500 Dinar thông dụng đại lục, mắc hơn 200 Dinar so với Thảo Nguyên Ngưu.

Ngựa Thảo Nguyên với cơ thể khỏe mạnh hơn một chút thì cần 650 Dinar thông dụng đại lục.

Còn có một loại Ngựa Thảo Nguyên Long Lân hỗn huyết thì cần 1000 Dinar thông dụng đại lục.

Loại Ngựa Thảo Nguyên Long Lân này chính là con lai của Ngựa Thảo Nguyên và ngựa Long Lân, cao lớn hơn so với Ngựa Thảo Nguyên thông thường, hai bên cổ còn có vảy phân bố thưa thớt, lực bền, tốc độ, lực chịu tải tổng thể đều mạnh hơn so với Ngựa Thảo Nguyên thông thường.

Sau khi Tông Thận hiểu rõ đại khái thì trong lòng đã có tính toán. Nơi này cách lãnh địa cũng chỉ có quãng đường hơn hai trăm cây số, nếu như sau này có cần thì hoàn toàn có thể đến thôn Okha để mua ngựa.

Ngoài ngựa ra, bởi vì ở cạnh sông Rurh cho nên trong thôn còn bán không ít sản phẩm đánh bắt.

Trong các loại cá khô, cá nước ngọt có không ít chủng loại rất lớn.

Loại lớn có thể dài đến mấy chục centimet, nhỏ cũng dài khoảng bằng cánh tay.

Toàn bộ sau khi trải qua quá trình tẩm ướp đơn giản thì được treo lên cọc tre.

Trong đó Tông Thận còn nhìn thấy một số thứ kỳ lạ…

Một số sinh vật giống như người cá, có tứ chi có màng và đuôi, còn có phần đầu giống như động vật lưỡng cư, độ dài khoảng một mét, cũng giống như những loại cá khô khác bị mổ bụng rút ruột, tẩm ướp gia vị và phơi khô.

Điều này khiến cho Tông Thận cảm thấy rất kỳ lạ, không nghi ngờ gì, loại sinh vật lưỡng cư hình người này cũng là một trong những bữa ăn xa xỉ của thôn dân.

Tông Thận vừa quan sát quan sát thôn Okha, vừa đợi bọn Bát Giới nghỉ ngơi.

Hắn không hề muốn ở lại lâu trong thôn, dù sao thì thời gian cũng là quý báu.

Bây giờ đã là hơn 11 giờ sáng, cách 12 giờ trưa còn chưa đến nửa tiếng đồng hồ.

Sau khi qua buổi chiều hôm nay thì còn cách thời gian công bố quy tắc của cuộc khiêu chiến mới chỉ còn 24 tiếng nữa thôi, còn cách thời gian khiêu chiến bắt đầu chỉ có 48 tiếng nữa thôi.

Cho nên hắn cần phải nắm bắt thời gian, như vậy mới có thể quay trở về lãnh địa trước khi khiêu chiến chính thức bắt đầu.

Chính trong lúc Tông Thận đang nhàn rỗi, một luồng âm nhạc nhàn nhã cùng với tiếng vó ngựa giòn giã truyền đến.

Tông Thận quay đầu lại, nhìn thấy một người thanh niên thân mặc một chiếc áo ngắn màu đỏ, đầu đội mũ trùm đầu màu vàng, mặc áo liền quần cưỡi một con Ngựa Thảo Nguyên màu trắng đang đi về phía bọn họ.

Trên mặt của người thanh niên này mang theo nụ cười nhàn nhạt, tay trái cầm một nhạc cụ giống như đàn vi-ô-lông, tay phải nắm lấy dây đàn, đang nghiêm túc biểu diễn.

Tiếng đàn réo rắt, khi thì da diết, khi thì cao vút, có tiết tấu trầm bổng rõ ràng.

Nó giống như một màn dạo đầu cho một chương nhạc nào đó, mà mục tiêu của chàng trai trẻ cũng rất rõ ràng.

Hắn không nhìn những người khác ngoài thôn, lập tức cưỡi bạch mã đi về phía Tông Thận.

Tông Thận dứt khoát quay người lại và đối mặt với người thanh niên trẻ tuổi này trong sự hứng thú.

Cùng với tiếng đàn, chàng trai đi đến trước mặt Tông Thận.

Lúc đối diện với Tông Thận, hắn nở một nụ cười sáng lạn.

Tiếng đàn vừa dứt, hắn nhẹ nhàng tung người nhảy xuống ngựa, tay phải cầm cung quơ trên không nửa vòng rồi đặt lên ngực trái.

Tay phải cầm dây cung giắt lại sau lưng, hắn khom người hành lễ trước Tông Thận.

Tông Thận khẽ gật đầu với hắn như một lời chào đáp lễ.

Người thanh niên lúc này mới đứng thẳng dậy và bắt đầu trình diễn, lần này mới là ca khúc thật.

Tiếng nhạc bắt đầu trở nên vui tươi hơn.

Cơ thể người thanh niên cũng bắt đầu lắc lư nhẹ.

Hắn vui vẻ kéo cây cung, cơ thể cũng lắc lư nhịp nhàng theo tiếng đàn.

Sau đó hắn mỉm cười và bắt đầu hát.

“Người vội vã, xin hãy dừng chân.”

Ngươi sẽ được nghe sứ giả của Hoa Thần Carlos thổ lộ trong nỗi cô đơn và quạnh quẽ.

Vào thời khắc chia ly, những bông hoa Bauhinia xinh đẹp sẽ nở rộ xung quanh ngươi.

Trên khắp đồng bằng nơi hùng sư ngủ,

Băng qua các thung lũng bị tàn phá bởi ác quỷ.   

Ta đã mang phước lành của Carlos đến mọi vùng đất thầm lặng.

Người dân của Chenesar đã hát cho ta nghe, và tiếng còi của những người tiên phong cũng vì ta mà vang lên…”

Tiếng hát của hắn trong trẻo và rõ ràng, giống như chú chim vàng anh thức dậy trong ánh ban mai.

Những thôn dân xung quanh không khỏi dừng bước chân, vẻ mặt say mê và yên lặng lắng nghe.

Tông Thận nhìn người thanh niên, đôi mắt của hắn hơi nheo lại, muốn kiểm tra thuộc tính của hắn.

“Người ngâm thơ rong: Inglamb Hanover (màu tím)”

“Tư chất: Cấp hiếm”

“Cấp bậc: lv27”

“Độ no bụng: 36/100”

(Một người ngâm thơ rong có học thức cao, sinh ra trong một gia tộc quý tộc với bản tính tự do, là anh hùng tài năng thiên phú cấp hiếm)

Ôi chao! Có thể gặp một anh hùng, hơn nữa còn là anh hùng cấp hiếm!

Tông Thận cảm thán trong lòng, đồng thời cũng đang tìm cách lôi kéo người ngâm thơ rong này.

Chỉ có điều, thường thì những người ngâm thơ rong trẻ tuổi được dạy dỗ tử tế giống như vậy đều mong muốn sự tự do, muốn lôi kéo hắn e rằng cũng hơi khó khăn.

Hắn im lặng cân nhắc, vô tình hơi xao nhãng.

Giai điệu của tiếng đàn đột ngột thay đổi, một âm vực cao được kéo ra như để nhắc nhở Tông Thận không được phân tâm.

Đối với một người ngâm thơ rong, việc khán giả của mình bị phân tâm trong quá trình biểu diễn rõ ràng là thiếu tôn trọng với mình.