Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 677. Xuyên qua khu hoang mạc, gợi ý cho sự phát triển của lãnh địa

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ngươi chỉ cần nói với hộ vệ trang viên là đến để đưa cỏ An Hồn là được rồi.”

“Nếu như có người ngăn cản thì ngươi cứ đưa ký hiệu này cho hắn xem.”

“Đồng thời nói với hắn là ngươi chịu sự ủy thác của Picol.”

“Cỏ An Hồn rất quan trọng đối với đại nhân Ivens, hắn nhất định sẽ cảm tạ ngươi.”

Nghe thấy hắn nói thế, Tông Thận, chỉ gật đầu, đưa tay nhận lấy ký hiệu.

Đối với chuyện liệu Tông Thận có đưa số cỏ an thần này đến trang viên cho Ivens như đã giao hẹn hay không, trước giờ thương nhân đánh thuê Picol chưa từng lo lắng vấn đề này. Bởi vì cỏ An Hồn rất đặc biệt, cần phải kịp thời dùng lò cỡ lớn để sấy khô xử lý, mà lò cỡ lớn thì ở trong trang viên của đại nhân Ivens, cho dù người khác lấy đi thì cũng không có tác dụng gì.

Hắn cũng không lo lắng Tông Thận sẽ giễu cợt mình, bởi vì đây là một vấn đề rất dễ lựa chọn.

Thoạt nhìn đối phương cao thâm khó đoán, so với việc ở đây chờ đợi cỏ An Hồn khô héo, chi bằng cược một ván.

Chỉ cần kịp thời đưa số cỏ An Hồn này đến tay của đại nhân Ivens, không những bọn họ không phải chịu sự trừng phạt mà Tông Thận còn nhận được tình hữu nghị của Ivens.

Từ trên tổng hợp lại, Picol có thể gửi gắm hy vọng vào Tông Thận.

Sau khi thấy Tông Thận đồng ý, hắn lập tức xoay người, lấy một chiếc rương gỗ nhỏ chỉ khoảng nửa cái hộp giày từ trong xe ngựa ra, bên trong chính là đựng cỏ An Hồn.

Số lượng này ít hơn nhiều so với tưởng tượng trước kia của Tông Thận.

Trên khe hở của nắp rương gỗ nhỏ quét một lớp bùn hồ để làm một phương thức niêm phong đơn giản.

Nhưng mà cho dù như vậy thì trong quá trình Picol vận chuyển chiếc rương đến trước mặt Tông Thận, hắn vẫn ngửi thấy một luồng hơi nhàn nhạt. Luồng khí này hơi giống vs cỏ bạc hà, ngửi có cảm giác tươi mát.

Chỉ là không biết rốt cuộc bản thể của cỏ An Hồn trông như thế nào?

Còn tên Ivens kia thu thập cỏ An Hồn này lại có tác dụng gì?

Nghĩ đến đây, Tông Thận không nhịn được đặt ra câu hỏi với mô đun công lược.

“Cỏ An Hồn có hiệu quả gì không?”

“Tại sao Ivens lại thu thập nó?”

(Cỏ An Hồn, tên như ý nghĩa, là một loại thảo dược có tác dụng an hồn định thần. Loại cỏ này chỉ sinh trưởng ở gần những nấm mồ tươi mới, là sinh ra cùng với người chết. Mục đích mà Ivens thu thập cỏ An Hồn là vì để bào chế thuốc an thần, dùng để chữa trị chứng mất ngủ dai dẳng của hắn).

Xem xong phụ đề chữ vàng của công lược, Tông Thận đã hiểu được cách dùng của món đồ này.

Thật ra thì nói một cách thông tục, số cỏ An Hồn này cũng không khác biệt lắm so với thuốc an thần ở Trái Đất. Nhưng mà cỏ An Hồn này chỉ có tỷ lệ sinh trưởng trên thi thể mới trong nghĩa trang. Xem ra thì thôn tên là Runcorn kia chắc hẳn gần đây đã có không ít người chết, hơn nữa còn vừa đúng có cỏ An Hồn mọc lên.

Chiếc rương nhỏ này mặc dù không to, nhưng mà chắc cũng dư dả để chứa được ba đến năm mươi gốc cây thảo dược.

Rất nhanh chiếc rương nhỏ đã được đặt vào trong một góc của khoang thuyền, đảm bảo chắc chắn không để Bát Giới và chiến mã giẫm phải.

Sau khi đặt xong chiếc rương nhỏ, Picol từ trong khoang thuyền bước ra ngoài, lần nữa khom người hành lễ với Tông Thận đang đứng bên ngoài.

“Vậy thì trông cậy vào ngươi rồi!”

Tông Thận gật đầu, bước vào trong buồng lái, ngồi lên chiếc ghế lái trông có vẻ hơi chật chội.

Túi khí đã hoàn tất quá trình nạp khí, tất cả máy quạt gió cánh xoay cũng đều đã thêm nhiệt xong rồi. Hắn nhẹ nhàng kéo cần động lực, tốc độ quay của tất cả cánh quạt đột ngột tăng lên. Một luồng khí bắn ra ngoài, cung cấp lực để phi thuyền bay lên.

Thân phi thuyền rung động một hồi lâu mới từ từ bay lên không trung.

Lần này tình trạng của phi thuyền không giống với lần bay thử trước, rõ ràng lần này phi thuyền rất có lực. Toàn bộ bốn chiếc quạt gió cánh xoay đều phát ra tiếng gầm rú phụ tải.

Đây chính là sự quá tải điển hình, nhưng mà cho dù như vậy thì phi truyển vẫn từ từ bắt đầu bay lên không trung, chỉ trong vài phút đã đạt đến độ cao ba bốn trăm mét.

Sau khi đạt đến độ cao dự kiến thì Tông Thận chuyển động bánh lái, cánh và quạt gió cánh xoay ở hai bên và cuối phi thuyền cũng thay đổi góc độ, phương hướng của phi thuyền của lập tức chuyển động.

Ngay sau đó Tông Thận đẩy thanh cản về phía trước, tất cả quáy gió xoay đều chuyển hướng, bắn ra phía sau bốn dòng khí. Động lực của dòng khí khiến cho phi thuyền bắt đầu tăng tốc, nhanh chóng bay về phía trước.

Tông Thận mở công tắc tàu tuần tra định tốc ra, xác nhận để phi thuyền bay với tốc độ nhanh nhất về phía đông.

Sau khi phi thuyền cất cánh bình an hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù món đồ này cần phải tiêu hao ma năng, nhưng mà lại có ưu thế là an toàn đáng tin.

So với việc đánh sáp lá cà với đám Sa Tích Thú ở dưới đất thì Tông Thận tình nguyện lựa chọn tiêu hao một ít ma năng.

Khoang thuyền của chiếc phi thuyền Địa Tinh này không thể xem là lớn, vốn dĩ là thiết kế dành cho Địa Tinh mà. Dựa theo thử nghiệm trước kia của Tông Thận thì cũng có thể miễn cưỡng chứa được hơn ba mươi người.

May là nó là kiểu chịu tải trọng, nếu không thì không chở nổi bọn họ rồi.

Mặc dù bây giờ có không đến ba mươi người nhưng mà lại có đến mười hai chiến mã, một con dã trư lớn, một con báo đen. Chỉ riêng vật cưỡi đã chiếm không ít không gian. Vereesa, Luna và các thương kỵ binh Bất Hủ chỉ có thể đứng chen chúc nhau ở hai bên của khoang thuyền.

Sức chịu đựng càng thêm kéo căng, dù sao thì cũng cất cánh thuận lợi rồi.

Dựa theo tốc độ bay của phi thuyền, tiến về phía trước thêm nửa tiếng nửa thì có thể rời khỏi khu hoang mạc này rồi. Sau đó sẽ đáp xuống đất tiếp tục di chuyển bằng đường bộ.

Đợi khi quay trở về lãnh địa, Tông Thận dự định sẽ cải tạo lại một chút khoang treo ngược của chiếc phi thuyền Địa Tinh này, mở rộng lối vào khoang thuyền, nối dài sợi dây thừng giữa khoang thuyền và túi hơi, giúp nó có thể càng phù hợp hơn với tình hình thực tế của lãnh địa.