Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đây là một thành phố kiểu nửa phong tỏa, quy mô rất lớn, liếc mắt nhìn trong ban đêm không nhìn thấy được biên giới của thành phố.

Chỉ là diện tích bang thành đã chiếm cứ không thua gì một thành phố cấp huyện ở Trái Đất.

Bên ngoài là những vườn cây ăn quả, cánh đồng và nông trường lớn.

Toàn bộ đều là bố cục hình vuông, giống như những miếng vá chắp nối lại tạo thành bang thành vậy.

Chủ thể của thành phố càng rộng lớn hơn, chỉ vẻn vẹn một mặt mà bọn người Tông Thận có thể nhìn thấy đã có không ít kiến trúc.

Độ cao thấp của những kiến trúc này không đồng nhất, thoạt nhìn san sát chi chít, có hơi chật chội.

Càng vào đến khu vực trung tâm của bang thành, kiến trúc lại càng chằng chịt, thoạt nhìn cũng tương đối cao lớn và bằng phẳng hơn một chút.

Cho dù là trời đã vào đêm nhưng trong bang thành vẫn ở trong tình trạng đèn đuốc sáng trưng.

Từ sự phân bố ánh đèn thì có thể nhìn ra được sự khác biệt về độ phồn vinh của các khu vực trong bang thành.

Càng tiến gần vào vòng nội thành của bang thành thì ánh đèn càng sáng tỏ, thoạt nhìn càng phồn vinh hơn.

Từ nơi này không có cách nào nhìn thấy dáng vẻ trung tâm của bang thành, vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước mới được.

Lần đầu đến bang thành khiến cho kẻ chỉ quen nhìn thấy lãnh địa và thôn làng như Tông Thận cảm thấy rất ngạc nhiên.

Biểu cảm của nhóm người Vereesa ngược lại rất điềm tĩnh.

Đừng nói là bang thành, ngay cả cự thành bọn họ cũng đã từng gặp qua không ít.

Nhưng mà sau khi trải qua bảy ngày khiêu chiến Địa Huyệt căng thẳng, rời khỏi lãnh địa để đến bang thành cũng khiến cho tâm trạng của các nàng trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Đây chính là thay đổi hoàn cảnh, thay đổi tâm trạng đấy!

Là một thành phố kiểu nửa phong tỏa, hơn nữa cũng không phải là thời chiến, cho nên bên ngoài bang thành không có thủ vệ gì cả.

Bọn họ băng qua những vườn trái cây và cánh đồng kia.

Nơi này cách con đường vào thành chỉ còn khoảng hai ba cây số.

Để tránh gây ra hiểu lầm, Tông Thận quyết đoán lựa chọn giảm tốc độ lại, đồng thời cũng tò mò quan sát vườn trái cây và cánh đồng ở hai bên.

Bên đường cách vài mét lại có một chiếc lò sưởi nho nhỏ. Có không ít nông phu trải rơm rạ ra nằm ở bên đường, bọn họ đều là tá điền làm việc ở gần đây.

Quý tộc và phú thương trong bang thành chiếm cứ phần lớn đất đai ở xung quanh.

Một số nông phu sẽ lựa chọn gieo trồng, mỗi năm cần phải căn cứ theo diện tích trồng trọt lớn nhỏ để giao nộp một khoản Dinar, còn nông sản làm ra thì phải ưu tiên bán lại cho người sở hữu đất đai. Nếu tính kỹ lại thì đúng là kiếm được một ít tiền cực khổ, ít nhất tốt hơn một chút so với làm người hầu.

Đối với quý tộc và phú thương mà nói thì bọn họ đã giảm bớt được khoản tiền lương nhân công, chỉ cần phân chia thích đáng một bộ phận lợi nhuận thì đã có thể khiến cho những tá điền này sáng tạo ra giá trị trên đất đai của bọn họ.

Còn nông sản phẩm mua lại, sau khi khấu trừ ra địa tô mà tá điền phải giao nộp thì giá cả còn thấp hơn nhiều so với giá cả bình thường trên thị trường.

Bọn họ còn có thể tiến hành gia công lần thứ hai, để cho thương đội dưới trướng mang đến các thôn làng thuộc quản hạt của bang thành để tiến hành tiêu thụ.

Như vậy xem như là một loại bóc lột lao động gián tiếp, chỉ có điều tương đối ôn hòa hơn một chút.

Chủng loại trái cây được gieo trồng ở khu vực lân cận nơi này vẫn tương đối ít ỏi. Thường thấy nhất vẫn là táo.

Táo ở nơi này phổ biến hơn rất nhiều so với ở Trái Đất, thoạt nhìn giống như là một quả bóng cao su nhỏ. Loại táo như thế ny mỗi bữa Bát Giới có thể ăn đến ba bốn mươi quả.

Một giỏ táo cũng chứa nhiều như thế. Ở lãnh địa của Tông Thận, thông thường đều là chia một quả táo ra làm tư rồi mới tiến hành phân phát.

Còn những cánh đồng ở nơi này thì ban đêm là một mảng đen nghịt, Tông Thận cũng không nhìn rõ được là trồng loại cây gì, nhưng mà cây nông nghiệp mà nhân loại thường trồng trong thế giới này đại khái cũng không khác biệt lắm so với Trái Đất.

Sản lượng thì ước chừng kém hơn một phần so với Trái Đất.

Suy cho cùng thì một cái là canh tác truyền thống, một cái là gieo trồng hiện đại hóa thì vẫn có sự khác biệt.

Nhưng mà nơi này lại không phải là đồng ruộng đẳng cấp nhất của thế giới này. Thế giới này có ma pháp, một số cự thành sẽ có khu nông nghiệp trực thuộc chuyên môn, nơi đó có bố trí trận ma pháp hệ Tự Nhiên, còn bón phân định kỳ, có người chuyên trách chăm lo kỹ lưỡng.

Sản lượng giữa hai cách đương nhiên cũng sẽ không giống nhau rồi.

Sau khi đám người Tông Thận đi qua, một số nông phu gác đêm bên đường lao nhao nhìn chằm chằm đánh giá bọn họ bằng ánh mắt tò mò.

Đây là lần đầu tiên những nông phu này nhìn thấy lại có người có thể thuần phục con dã trư lớn như thế làm vật cưỡi.

Còn có người phụ nữ mặc áo đen kia, mặc dù khuôn mặt đã bị khăn che lại, nhưng mà theo những bước đi của báo đen, khe mông trên chiếc yên cũng khẽ đung đưa, khiến cho những nông phu này không kìm lòng được nuốt một ngụm nước bọt.

Tư thế đó! Dáng người đó!

Bọn họ dùng đầu gối để suy nghĩ cũng biết đây là một cực phẩm!

Vereesa ngồi phía sau lưng của dã trư cũng phải chịu rất nhiều ánh mắt thách thức.

Những ánh mắt này mờ mịt mà tà dâm, tràn đầy cảm giác bị nhìn trộm.

Đương nhiên Tông Thận cũng cảm nhận được những ánh mắt hèn mọn này.

Hắn khẽ nghiêng người, đưa ra hai ngón tay với Cecilia đang dẫn đội đi phía sau, vạch ra hai bên của chính mình một cái.

Ngay lập tức Cecilia đã hiểu được ý của hắn, cả tiểu đội thương kỵ binh Bất Hủ dưới sự hướng dẫn của hắn chia thành hai hàng, chia ra hai bên của Tông Thận. Các chiến mã và kỵ sĩ to lớn ngăn cản ánh nhìn của những nông phu kia.

Nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả các tá điền đều trở nên đàng hoàng không ít. Những ánh mắt kia lần lượt bị thu về. Trước kia bọn họ còn ôm lòng tơ tưởng, bây giờ thì không dám nhìn trộm Vereesa và Luna nữa.