Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tất cả đều giống như được thiết kế một cách vừa vặn, thoạt nhìn rất thoải mái dễ chịu.
Trong toàn bộ trang viên, ở chính giữa là một tòa nhà hai tầng hào hoa, mái nghiêng cùng với cửa sổ lớn và lầu các. Bên cạnh tòa nhà lớn còn xây dựng một dãy nhà gỗ nhỏ ngay ngắn, thoạt nhìn vô cùng thú vị.
Rõ ràng là cuộc sống trong bang thành mà lại có một loại cảm giác gần gũi với tự nhiên.
Xem ra bất luận ở trong thế giới nào thì niềm vui của người có tiền cũng không có cách nào tưởng tượng được.
“Chậc chậc chậc, nhìn xem cuộc sống thường ngày của người ta kìa.”
“Một lúc nào đó ta cũng phải xây dựng trang viên như thế này.”
“Rảnh rỗi thì sẽ đến đó ở mấy ngày, nhất định phải là loại nhìn ra biển lớn có hoa nở vào mùa xuân ấm áp.”
Tông Thận nói vs Luna và Vereesa.
Bọn họ đi dọc theo hàng rào sắt đảo một vòng, cuối cùng tìm được cửa lớn của trang viên.
Nhìn cánh cửa sắt lớn khắc hoa tinh xảo kia khiến cho Tông Thận có một loại cảm giác không gian thời gian bị sai lệch, cảm giác như trở về Trái Đất.
Tông Thận cưỡi Bát Giới đi đến cửa, đưa tay lên gõ cửa.
“Keng keng keng!”
Sức của hắn rất mạnh, cho dù đã cố kìm chế nhưng mà khi gõ vào cánh cửa sắt vẫn kêu “loảng xoảng”.
Vereesa ở phía sau khẽ khom người xuống, mượn thân hình của Bát Giới để ẩn núp, lấy chiếc rương gỡ nhỏ từ trong ô chứa đồ ra giao cho Tông Thận.
“Bộp bộp bộp…”
Rất nhanh đã có mấy tiếng bước chân tiến đến gần.
“Lách cách…”
“Cót két…”
“Cách…”
Cửa sắt chia ra thành hai cánh, mở ra một khe hở vừa đủ một người đi qua hướng vào trong trang viên.
Có mấy người đầu đội nón trụ nửa đầu đỉnh nhọn, thân mặc giáp nhẹ màu đen bước ra.
Những người này vẻ mặt dữ tợn, áo giáp đều có khoác một chiếc áo choàng màu sắc rực rỡ. Trên chiếc áo choàng này được chắp vá những mảnh vải đủ mọi màu sắc, thoạt nhìn có chút quái dị.
Rõ ràng bọn họ rất cẩn thận, sau khi đi ra thì đóng cửa lại.
“Nơi này là trang viên của Ivens đại nhân.”
“Ngươi có chuyện gì không?”
Bọn họ nhìn thoáng qua Tông Thận toàn thân mặc giáp, sau đó lại nhìn những thương kỵ binh Bất Hủ và Luna, thu bớt dáng vẻ dữ tợn ban đầu rồi dùng ngữ điệu hết sức ôn hòa để hỏi.
Tông Thận đưa chiếc rương gỗ nhỏ đựng cỏ An Hồn lên.
“Trên đường tới bang Bosch, ta đã gặp một du thương tên là Picol.”
“Họ bị mắc kẹt trong khu hoang mạc, nơi Sa Tích Thú lang thang.”
“Thế nên đã ủy thác cho ta giao giúp lại thứ này.”
Giọng điệu của hắn bình tĩnh, chiến giáp trên người đã bị nhiễm bẩn bởi rất nhiều bụi bặm.
Đó quả thực là dáng vẻ cát bụi dặm trường.
Bởi vì khuôn mặt của Tông Thận bị che khuất bởi chiến mũ Bạch Ngân, thế nên những lính đánh thuê tư nhân dưới trướng của Ivens này không thu được bất cứ thông tin hữu dụng nào từ trên biểu cảm của Tông Thận cả.
Sau khi Tông Thận nói xong, Luna ở một bên cố ý điều khiển báo đen tiến vài bước về phía góc của trang viên, ý muốn giảm bớt sự hiện diện của bản thân.
Nhờ vào sự yểm trợ của Âm Ảnh, nàng triệu hồi ra một con cú mèo.
Con cú mèo này bị nàng ném nhẹ lên hàng rào, và cứ lặng lẽ đứng im như vậy.
Động tác của nàng rất bí mật, những tên lính đánh thuê tư nhân đó không phát hiện ra được.
“Picol...”
“Chiếc rương này...”
Tên lính đánh thuê dẫn đầu kia cẩn thận đánh giá chiếc rương gỗ nhỏ một chút.
“Đây là cỏ An Hồn!”
“Mau khi thông báo cho ông chủ Ivens!”
“Cỏ An Hồn được đưa về rồi.”
Hắn nhanh chóng vươn tay đón lấy chiếc rương gỗ nhỏ, giao cho một tên đứng ở sau.
Cửa lớn lần nữa bị mở ra, và lần này không đóng lại.
Còn tên lính đánh thuê ôm lấy rương gỗ nhỏ, nhanh chóng chạy vào trong trang viên.
Đứng dưới bậc thềm của dinh thự, chuyển chiếc rương gỗ nhỏ cho người ăn mặc như nô bộc.
Tiếp đó có một người mặc giống quản gia bước ra, hai người nói nhỏ vài câu.
Rồi người quản gia này đi vào trong dinh thự, có vẻ như là đi xin chỉ thị.
Một lát sau, có một người trung niên mặc chiếc áo choàng màu kem rộng rãi bước ra.
Theo phía sau là quản gia và vài tên nô bộc.
Cùng lúc đó, trước mặt Tông Thận xuất hiện nhắc nhở hoàn thành nhiệm vụ.
“Nhiệm vụ: Giúp vận chuyển cỏ An Hồn”.
“Yêu cầu: trong vòng 5 giờ 49 phút, giao số cỏ An Hồn này tới trang viên của Ivens.”
“Đã hoàn thành”.
“Phần thưởng: danh vọng +500, độ thiện cảm với quý tộc mới lên Ivens +20”.
Sau khi phụ đề nhắc nhở hoàn thành nhiệm vụ trôi qua, có một lời nhắc về sự thay đổi độ thiện cảm.
“Độ thiện cảm của quý tộc mới lên Ivens đối với ngươi đã tăng 20 điểm. Độ thiện cảm hiện tại là 20 điểm (quen biết sơ sơ).
Đây có lẽ chính là cái gọi là thiện cảm lần đầu dễ kiếm đây mà.
Ngoài cái này ra, điểm danh vọng của Tông Thận cũng tăng 500 điểm. Tổng điểm danh vọng trở thành 14900 điểm.
Xét từ tình huống hiện tại, điểm danh vọng này sẽ không nảy sinh bất kỳ ảnh hưởng nào đối với thổ dân.
Dường như cũng chính vào lúc thăng cấp “quân đoàn” có yêu cầu phần nào đó đối với điểm danh vọng.
Phụ đề hệ thống trước mặt lặng lẽ xua tan đi, Tông Thận mới có tâm tư đánh giá người trung niên mặc áo choàng kia.
Hắn có mái tóc xoăn tự nhiên, màu xám pha với một chút màu nâu.
Vị này chắc hẳn là người được gọi là đại nhân Ivens rồi.
Thuộc thế lực quý tộc mới lên.
Chính bậc cha chú của hắn đã cướp đi trang viên thuộc về ông chủ Mars.
Tông Thận cưỡi lên Bát Giới, quan sát hắn qua khe hở của chiến mũ.
Xem xét đủ các tình huống hiện tại, hắn có vẻ rất coi trọng cỏ An Hồn.
Chỉ thấy nhịp chân của Ivens rất mạnh mẽ, thân hình cao ráo rắn rỏi, mỗi bước đi đều khiến chiếc áo choàng rộng rãi dính sát lên cơ thể, khiến cho đường nét cơ bắp trên cơ thể hắn lộ ra hoàn chỉnh.
Trên mặt hắn từ đầu đến cuối luôn nở một nụ cười nhã nhặn, xung quanh môi là bộ râu được chăm sóc vô cùng chu đáo.
Nếu Tông Thận nhớ không lầm, Ivens và ông chủ Mars bằng tuổi nhau.
Nhưng sự khác biệt về phong cách giữa hai người này thực sự không phải chỉ là lớn như thông thường.