Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 703. Cơn ác mộng của thiếu nữ, một đêm trong pháo đài (5)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trên mặt bàn ở một bên đặt một một chén thuốc màu xanh nhạt.

Nó còn đang bốc khói nghi ngút.

Chén thuốc này chính là thuốc ngủ mà mỗi lúc trời tối Ivens đều cần uống.

Lúc này Ivens nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt bình tĩnh như là ngủ.

Ngay đúng lúc này, tên quản gia tên là Isidor khẽ đẩy cửa đi vào.

Bước chân của hắn như u linh, nhẹ nhàng lại mau lẹ.

Giẫm lên trên thảm, không phát ra chút âm thanh nào.

Quản gia đi tới bên cạnh Ivens, cúi người tới gần sát bên tai của hắn, nhẹ giọng nói.

"Đại nhân, trinh sát đã trở về."

"Liệu có cần triệu trinh sát tới báo cáo thẳng với ngài không?"

Hắn cẩn thận xin chỉ thị, nói xong thì cũng đứng thẳng người, đứng sừng sững ở một bên chờ chỉ thị của hắn,

"Tách!"

Ivens đột nhiên búng tay một cái.

Hai thiếu nữ ở phía sau hắn đang xoa bóp kia ngay lập tức dừng động tác lại.

Rồi chậm rãi lùi về phía sau mấy bước.

Trên ghế, mắt Ivens bỗng nhiên mở ra!

Đó là một đôi mắt rất kinh khủng, đã sớm vượt khỏi phạm trù đôi mắt của con người rồi.

Cặp mắt của hắn đỏ rực, không có con ngươi và cũng chẳng có tiêu cự.

Là màu đỏ rực thuần, hết thảy cảnh vật phản chiếu ở trong đôi mắt này đều là màu đỏ.

"Cho hắn vào đi."

"Linh hồn kia lại đang rục rịch.

"Máu của ta lại bắt đầu sôi trào."

"Hai mươi năm…"

"Đã qua hai mươi năm rồi, hiện giờ hiệu quả của thuốc an giấc cũng đang giảm dần."

Ivens uể oải nói, nhưng trên mặt của hắn lại không có chút cảm xúc nào.

Hắn của hiện giờ so với trước kia thì cứ như biến thành một người khác vậy.

Quản gia Isidor nhìn trạng thái hiện giờ của Ivens, trên mặt hắn lộ vẻ lo lắng và khom mình hành lễ.

"Ngài cần trút hết ra."

"Ta đi gọi trinh sát lĩnh tới cho ngài."

Hắn khom người lùi ra khỏi phòng.

Chỉ chốc lát sau Isidor dẫn theo một trinh sát mặc áo bào đen đi đến.

Tên trinh sát mặc áo bào đen này đều cúi đầu thấp xuống trong suốt cả quá trình báo cáo, không dám nhìn thẳng mặt Ivens.

"Đại nhân, chuyện là vậy đó…"

Hắn thành thật báo cáo lại hết tất cả.

Tình hình mà bản thân ở ven đường nhìn thấy và tình hình mà kiếm sĩ Long Duệ kia nói cho hắn.

"Ngươi làm tốt lắm, ra ngoài đi."

"Ta sẽ ban thưởng cho ngươi."

Ivens chán nản khoát tay.

Tình huống hiện giờ của hắn rất cổ quái.

Trinh sát mặc áo bào đen nghe vậy thì hành lễ một cái như được đại xá.

Vội vàng rời khỏi phòng.

"Thế lực thần bí…"

"Những võ trang phi pháp kia…"

"Còn có tên Bezos kia."

Ivens tự lẩm bẩm.

Đột nhiên trong đôi mắt của hắn tỏa ra ánh đỏ.

Hắn đứng phắt dậy, phát ra những âm thanh như tiếng gào rống.

"Phát tiết!"

"Ta muốn phát tiết!"

"Tên con người đáng chết nhà ngươi!"

Giọng nói vặn vẹo lại ngang ngược khác hoàn toàn với giọng nói lúc bình thường của Ivens.

Sau khi gầm thét xong thì ánh sáng đỏ tỏa ra từ trong mắt Ivens lại biến mất.

Hai tay của hắn nắm lại rồi đột nhiên đập một cái vào đầu của mình.

"Đáng chết!"

"Tên Dạ Quỷ đáng chết nhà ngươi!"

"Rồi sẽ có một ngày ta sẽ ném ngươi vào trong hồ nước thánh!"

"Làm ngươi hóa thành tro tàn!"

Ivens nổi giận mắng bằng chính giọng của mình.

Ngay lập tức mắt hắn lại tỏa ra ánh sáng đỏ.

"Ngu xuẩn, ta chết thì ngươi cũng sẽ xong đời!"

"Ngươi là tên phế vật! Phế vật!"

Cái giọng nói ngang ngược kia lại xuất hiện lần nữa, hai giọng nói này đang không ngừng giành giật nhau quyền khống chế cơ thể.

Đồng thời cũng đang không ngừng chửi mắng đối phương.

Quản gia Isidor đứng ở một bên đã thấy quá quen với một màn này rồi.

Loại hoán đổi nhân cách hoặc nói là hoán đổi linh hồn này đang dần dần trở nên hỗn loạn.

Cả người Ivens đều co quắp, nét mặt của hắn đang không ngừng vặn vẹo biến hóa.

Cả chân tay cũng đang không ngừng vặn vẹo.

Vất vả mới bình phục lại được, trừng mắt hai mắt đỏ bừng thở hổn hển.

Hàng loạt biến hóa này không những mang đến sự mất ngủ dai dẳng.

Còn có cả sự điên cuồng và yêu dị nữa.

Quản gia Isidor xe nhẹ đường quen đi đến bên cạnh Ivens.

Bưng chén thuốc yên giấc màu xanh nhạt kia lên.

Rồi đưa tới bên miệng thổi.

Sau đó mới đưa chén thuốc tới bên môi Ivens.

Một tay khác thì đỡ lấy sau gáy của hắn, từ từ đút bát thuốc yên giấc này cho Ivens.

Sau mấy phút thì mới hắn mới đút xong chén thuốc này.

Bởi vì Ivens vặn vẹo nên non nửa chén thuốc đã bị hắn nôn xuống đất.

Sau khi uống xong chén thuốc yên giấc này thì cuối cùng trạng thái của Ivens cũng chuyển biến tốt đẹp.

Ít nhất thì ánh mắt và thân thể của hắn lại khôi phục về dáng vẻ như trước.

"Isidor, tên kia lại phát tác."

"Ta nhất định phải phát tiết một chút."

"Hi vọng tên Bezos đáng ghét kia đừng làm chậm trễ việc tới giao hẹn của khách chúng ta."

"Phái người tiếp tục nhìn chằm chằm pháo đài."

"Ta muốn biết tất cả động thái của bọn họ."

" Nữ nhân của tộc Tinh Linh, không thể bỏ lỡ…"

Hắn nói đầy yếu ớt, màu đỏ trong hai con ngươi ngay đã dần biến mất.

Quản gia Isidor hơi gật đầu.

"Ta đã hiểu thưa đại nhân."

"Đêm nay ta sẽ thu xếp mọi thứ xong xuôi."

"Hai người các ngươi thu dọn sạch mặt đất đi."

Isidor vẫy tay với hai thiếu nữ kia.

Hai thiếu nữ vội vàng đi tới chỗ những nước thuốc kia vẩy xuống.

Bởi vì không có vải nên các nàng chỉ có thể quỳ xuống đất, cúi người liếm thuốc an giấc.

Thấy cảnh này, trên mặt Ivens lộ ra nét cười đầy bệnh hoạn.

Hắn chậm rãi đứng lên, được Isidor nâng đi về phía bậc thang giữa phòng.

Nơi này hình như chỉ có một lối cầu thang hướng lên.

Một bên là một vách tường thường thường không có gì lạ.

Chỉ thấy quản gia Isidor lấy một viên thủy tinh trong suốt từ trong túi áo ra.

Nắm nó trong lòng bàn tay, nhẹ giọng niệm chú.

Nếu lúc này Tông Thận ở đây thì hắn sẽ cảm ứng được dao động ma pháp trên người Isidor.

Tên này có thiên phú ma pháp.

Hơn nữa còn là thiên phú ma pháp Không Gian cực kì hiếm thấy!

Song song với ma lực không gian được truyền vào bên trong thủy tinh thì một mô hình pháp thuật phức tạp đang thành hình.

Sau khi niệm chú hơn mười giây, trên vách tường ở bên cạnh cầu thang dần hiện ra một cửa không gian.

Cả cửa không gian cũng lớn là mấy, nó tản ra ánh sáng hình sóng màu lam nhạt, chỉ đủ một người vào.