Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 738. Hành trình ở bang Bosch kết thúc, người ngâm thơ rong bên ngoài lãnh địa (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ivens thì sẽ chẳng nói đâu, vì nói ra cũng không có ý nghĩa gì.

Ngoài điều này thì Tông Thận còn biết Ivens còn giấu một khoản tiền nữa ở gần điểm buôn bán ở thôn Runcorn.

Tông Thận điều tra thông qua mô đun công lược, tới thôn Runcorn cũng không tiện đường gì.

Nếu không thì chẳng có chuyện những du thương lúc trước kia không kịp đi xuyên qua khu hoang mạc vào ban ngày.

Nếu như bây giờ tới thôn Runcorn thì sẽ bị chậm trễ việc về lãnh địa.

Để cho an toàn, Tông Thận quyết định đợi lần sau đến bang Bosch tiếp thì tới thôn Runcorn một chuyến.

Vị trí giấu tiền kia rất là kín, với tính của Ivens thì sẽ không để cho người thứ ba biết đến đâu.

Nhưng mà cũng loại bỏ được khả năng sẽ xảy ra ngoài ý muốn, nhưng đây lại không phải yếu tố mà Tông Thận cần cân nhắc.

Hắn buộc phải cân nhắc tới nặng nhẹ, bởi vì trong lãnh địa còn có một vài việc cần xử lý trước đợt khiêu chiến.

Mà thu hoạch của hành trình tới bang Bosch lần này đã vượt ngoài dự tính.

Sau khi tất cả vật tư đã được bàn giao xong thì Tông Thận cũng chuẩn bị cáo từ.

Hắn từ biệt với Nam tước Bezos, đồng thời cũng từ chối khéo ý giữ lại của Nam tước Bezos.

Dù sao trên đường trở về phải mất từ mười đến mười hai giờ.

Nam tước Bezos luôn tiễn bọn họ tới lúc ra khỏi khu vực trung tâm.

Cuối cùng hai người nắm tay, Tông Thận cưỡi Bát Giới dẫn theo các chiến sĩ dưới trướng rời khỏi khu vực trung tâm.

Tài sản đất đai cửa hàng của hắn ở trong thành tạm thời sẽ bị niêm phong.

Đợi hắn quay lại tiếp quản.

Tông Thận rất yên tâm với việc này, với lại binh lực của quân bang thành rất hùng hậu.

Nếu như dồn hết quân thì có thể điều động được hơn chục nghìn quân bang thành.

Mặc dù phần lớn quân bang thành trong đó là chiến sĩ Khinh Trang cấp 2, nhưng cũng không thể khinh thường.

Hắn dẫn theo đội ngũ đi qua đường đỏ nằm ở ngoài khu vực trung tâm.

Howey đã chờ ở ven đường rất lâu rồi.

Ở bên cạnh hắn là bé trai Felix, còn có một nữ nhân nông thôn quần áo tả tơi.

Mặt mày của nữ nhân nông thôn này vàng như nến, trông vẻ tinh thần không được tốt lắm.

Nàng hơi khom lưng xuống, cõng một bọc đồ được bọc bằng vải đen.

Bọc vải đen này trông có chút loang lổ, mặc dù trông thì nó là màu đen.

Nhưng thực ra là do nó bẩn cả thôi, nên trông mới có màu đen như vậy.

“Howey, Felix.”

Tông Thận cưỡi trên người Bát Giới, chủ động hô.

Howey vội vàng dẫn bọn họ qua.

Hắn chỉ vào nữ nhân ăn mặc quần áo tả tơi kia rồi giới thiệu với Tông Thận.

“Đại nhân, đây chính là mẹ cỉa Felix.”

“Nàng và Felix đều muốn gia nhập vào lãnh địa của chúng ta.”

Tông Thận hơi gật đầu, liếc mắt nhìn nữ nhân.

Khuôn mặt của nữ nhân này rất tiều tụy, trông cũng rất già, đây cũng là vì do ốm yếu xanh xao nên vậy.

Thuộc tính của nàng trông bình thường không có gì đặc biệt, là nữ nhân nông thôn tư chất bình thường.

Hơn nữa nàng còn đang mắc bệnh nặng, loại bệnh này rất phức tạp, không thể sử dụng nước suối Nguyệt Thần để chữa khỏi được.

Nhưng một bình nước suối Nguyệt Thần nhỏ kia vẫn có hiệu quả.

Tông Thận cũng không để ý gì, giờ lãnh địa cũng không cần thiếu hai điểm điểm thống trị này.

Trong số người đi theo hắn thì điểm thống trị của Luna vẫn còn thừa lại rất nhiều.

Hiện trạng thái điểm thống trị của nàng là “44/93”, cho nên Tông Thận nhét cả bé trai Felix và mẹ của hắn vào dưới trướng của Luna, làm điểm thống trị của nàng tăng lên thành “46/93”.

“Đại nhân…”

“Nguyện cống hiến sức lực vì ngài…”

Bé trai Felix cùng với mẹ của hắn khom mình hành lễ với Tông Thận.

Bày tỏ sự trung thành của mình với vẻ rụt rè.

Tông Thận khẽ gật đầu, chọn bừa hai vị thương kỵ binh Bất Hủ, để bọn họ ngồi lên lưng ngựa.

Sau đó mở hướng dẫn của mô đun công lược ra, xuất phát đi ra khỏi thành.

Hiện giờ đã sắp tới một giờ chiều rồi.

Tính toán đâu ra đấy thì khi về tới lãnh địa cũng sắp tới nửa đêm rạng sáng.

Hai ngày này trong lãnh địa không có ai liên lạc với hắn, chắc khá là yên ổn.

Dù sao trong lãnh địa có mấy chục tháp tiễn, còn có hơn trăm chiến sĩ.

Nên thực lực là vẫn có, nên bất cứ ai cũng phải cân nhắc một vài.

Tối thiểu nhất, dù lãnh địa gặp phải nguy hiểm thì cũng không đến nỗi bị đánh lật úp trong nháy mắt.

Đám Mariel vẫn sẽ có đủ thời gian để liên lạc với hắn thông qua thủy tinh truyền tin.

Cho nên Tông Thận cũng không lo lắng về sự an toàn của lãnh địa.

Hắn cưỡi Bát Giới, đi xuyên qua những con đường tấp nập trong bang thành.

Sau khi tìm được đúng hướng, mất hơn nửa giờ, cuối cùng cũng rời khỏi bang Bosch.

Một lần nữa trở lại con đường lúc tới kia.

Đi xuyên qua những vườn trái cây và đồng ruộng, vào trong khu hoang dã.

Dựa theo thời gian bây giờ thì bọn họ hoàn toàn có thể khu hoang mạc trước trời tối.

“Cuối cùng cũng được về nhà…”

Mặc dù đi ra ngoài chưa tới hai ngày nhưng Tông Thận lại thấy rất nhớ lãnh địa của mình.

Chỉ có ở nơi đó, thì hắn mới làm mình tìm được cảm giác quê nhà ở trong thế giới xa lạ này.

Mỗi người đều cần có một cảng thuộc về riêng mình.

Tâm trạng của những người khác cũng giống với hắn, ngoài những thương kỵ binh Bất Hủ mới gia nhập kia thì có hơi nhạt một chút.

Khi bước lên con đường trở về này, tâm trạng của bọn họ càng trở nên rạo rực hơn.

Hành trình tới bang thành lần này khá là gấp gáp nên Tông Thận cũng không có thời gian dẫn họ đi chơi giải trí.

Chỉ dạo chơi, ăn chút quà trên đường phố thôi.

Trải nghiệm chút cảnh sắc của bang Bosch coi như là giải sầu một chút.

Ở trong tâm trạng nóng lòng chỉ muốn về nhanh này, tốc độ trở về của bọn họ thậm chí còn nhanh hơn lúc đến.

“Tạm biệt bang Bosch…”

Cùng lúc đó, trong phạm vi lãnh địa của Tông Thận.

Người ngâm thơ rong Inglamb cưỡi Ngựa Thảo Nguyên màu trắng đi tới bên ngoài lãnh địa của Tông Thận.

Giữa trưa hôm qua sau khi tạm biệt với Tông Thận thì hắn đã tăng tốc độ lên đường.

Chỉ một ngày đã đi được hơn hai trăm cây số, đầu tiên là tới thôn Sitano.

Sau đó lại tìm tới nơi nhìn trông giống nơi tụ tập dân cư của Tông Thận suốt dọc đường.