Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bọn người này cứ như con ruồi vậy, chỉ chờ hút mủ và nước thịt hôi thối thôi.
Bọn họ sẽ tìm mọi cơ hội để cướp bóc, cướp đoạt, đi giết chóc.
Và chẳng hề để tâm tới luật pháp của vương quốc hay nhân tính đạo đức.
Muốn đặt chân được ở trong vùng hoang dã thì nhất định phải có lòng đề phòng dò xét hết thảy.
Bởi vậy, biểu hiện của đám Mariel chẳng hề làm Inglamb thấy không vui.
Mà ngược lại còn khiến đánh giá về lãnh địa của Tông Thận ở trong lòng hắn cao hơn một chút.
Inglamb được đưa vào trong nội thành.
Tất cả kiến trúc ở trong nơi này đều đã được di chuyển ra ngoài.
Chỉ có những khu đồng ruộng ban sơ kia là được giữ lại.
Bởi vì di chuyển sẽ làm tất cả cây nông nghiệp đã gieo trồng kia bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Bốn phía đều là tường thành làm bằng gỗ trông giản dị.
Lấy nơi này làm trung tâm, trong phạm vi một cây số đều là khu nội thành trong tương lai, nên không để bất cứ kiến trúc nào.
Những kiến trúc vốn ở bên trong lãnh địa kia, tất cả đều được phân loại và phân bố ở trong bốn hướng hình quạt.
Inglamb bị đưa vào trong đại sảnh của tòa nhà nhỏ lãnh chúa.
Rất nhanh có nữ thợ săn yểu điệu bưng rượu và trái cây dự trữ trong lãnh địa tới chiêu đãi.
Mariel nhận nhiệm vụ chiêu đãi này.
Ba vị nữ thợ săn Ám Dạ kia xuống khỏi báo đen, đeo Nguyệt nhận đứng gọn ở một bên.
Nhìn từ bề ngoài thì các nàng là hầu gái nhưng trên thực tế thì lại là nội vệ giám thị Inglamb.
Thực ra mục đích của Inglamb rất đơn giản.
Mục đích chủ yếu của hắn là kết bạn với Tông Thận.
Sau đó là chuyện liên quan tới thế vận hội mà cự thành Lenturks sắp sửa tổ chức.
Ba hạng đầu trong thế vận hội đều sẽ nhận được tư cách tham gia yến hội.
Đồng thời còn có thể dẫn theo thân thích cùng tới tham gia yến hội với số lượng nhất định dựa vào xếp hạng.
Inglamb là người ngâm thơ rong, nên đương nhiên là không có lý do bỏ qua buổi thịnh hội thế này rồi.
Chỉ cần có thể tham gia yến hội là hắn sẽ có cơ hội tiếp xúc với các tiểu thư quý tộc kia.
Nói không chừng sẽ có được một cuộc gặp gỡ tuyệt vời ấy chứ.
Tất cả người ngâm thơ rong đều rất ước ao và hướng tới mộng đẹp ấy.
Nhưng người ngâm thơ rong bình thường không ở trong danh sách mời của quý tộc.
Là đại quý tộc trong cự thành, yến hội mà bọn họ tổ chức sẽ chỉ mời những nhân vật nổi tiếng thôi.
Đương nhiên cũng có khả năng sẽ mời một vài người ngâm thơ rong nổi tiếng tới cất tiếng ca trong yến hội.
Mà người ngâm thơ rong còn trẻ như Inglamb thì sẽ không có cơ hội.
Cho nên hắn cần tạo mối quan hệ với Tông Thận.
Đây cũng là một loại mở rộng nhân mạch.
Tuy nói hắn cũng không biết thực lực chân chính của Tông Thận ra sao, nhưng nhìn dáng vẻ võ trang đầy đủ kia của Tông Thận.
Thì Inglamb biết giá trị vũ lực cá nhân của Tông Thận chắc chắn là không thấp.
Thế vận hội không yêu cầu lắm về bối cảnh và thân phận của người dự thi.
Nhưng là vẫn có một vài quy định về tuổi tác.
Trước đại hội sẽ có ma pháp kiểm tra đặc biệt, có thể đo ra được cốt linh của người dự thi một cách nhanh chóng.
Đồng thời loại này ma pháp kiểm tra này cũng có thể sàng chọn được duệ tộc.
Tránh cho một vài giống loài sống lâu hoặc là mấy người quá trẻ tham dự đại hội nhờ những thủ đoạn như thuật biến hình chẳng hạn.
Thế vận hội là đại hội của người trẻ tuổi!
Cho dù không thể bảo đảm công bằng tuyệt đối, nhưng cũng vẫn phải bảo đảm được tính công bằng tương đối.
Dù sao ý vốn có của thế vận hội là muốn chọn ra thanh niên tài tuấn trong giới trẻ mà không phải quý tộc.
Chỉ cần Tông Thận lọt vào được top 3, vậy thì hắn có thể xin Tông Thận dẫn hắn đi dự tiệc.
Nếu thực lực của Tông Thận không đủ, thua trong thế vận hội.
Vậy thì Inglamb sẽ coi lần tới chơi này như kết giao bằng hữu.
Ít nhất thì trong lần biểu diễn ca hát trước đó, Tông Thận đã thưởng cho hắn một khoản tiền lớn.
Tận 1000 Dinar thông dụng đại lục, có số tiền kia, hắn có thể tập trung đi đường.
Đến cự thành Lenturks sớm một chút.
…
Inglamb chính thức đến thăm bên trong lãnh địa.
Trên con đường đất ở phía Tây bang Bosch, Tông Thận đang dẫn đội lên đường nhanh nhất có thể.
Bọn họ bôn ba liên tục hơn hai giờ, đi xuyên qua khu hoang mạc kia.
Vào ban ngày, khu hoang mạc cũng coi như là bình tĩnh.
Trên đường đi gặp không ít thương đội và thôn dân đi ngang qua.
Sau khi bọn họ ra khỏi khu hoang mạc thì đã tới hơn ba giờ chiều rồi.
Còn có hơn ba tiếng nữa là trời sẽ tối.
Đến lúc đó Sa Tích Thú ngủ trong đất sẽ tỉnh dậy, bắt đầu đi săn đêm.
Cho nên hiện giờ khoảng thời gian này cũng là khoảng thời gian đi lại ở khu hoang mạc nhiều nhất.
Mãi cho đến khi triệt để xuyên qua khu hoang mạc, Tông Thận mới hạ lệnh dừng lại nghỉ ngơi ở ven đường.
Hiện giờ cuối cùng hắn cũng trên cột mốc đường ở ven đường vẽ cái gì.
Trên cột mốc đường vẽ một hình đơn giản của Sa Tích Thú, phía dưới hình vẽ có dòng chữ viết bằng tiếng phổ thông của đại lục.
“Đằng trước có bầy Sa Tích Thú qua lại,
Ban đêm xin chớ đi đường.”
Mặt ngoài của cột mốc rất loang lổ, nhưng chắc là thường có người lau nên bụi bám trên đó không nhiều lắm.
Tông Thận lẳng lặng nhìn cột mốc đường này.
Trước đó khi đến vội vàng quá, sốt ruột lên đường.
Một vài nghi vấn về khu hoang mạc ở trong lòng vẫn chưa nghĩ ra được.
Sa Tích Thú cũng coi như là một loại ma thú hung mãnh.
Bọn chúng có tính hung tàn trời sinh, ngày ngủ đêm ra, ý nghĩa mà chúng tồn tại trên thế giới này cũng chỉ là lấp cho đầy cái bao tử.
Khu vực thích hợp nhất cho bọn chúng sinh tồn nên là những sa mạc khô hạn kia mới đúng.
Những con Sa Tích Thú kia có thể nghiền nát lớp đất thoải mái.
Đồng thời lợi dụng nguyên tố ma pháp hệ Thổ của bản thân đẩy hơi nước có trong đất ra ngoài.
Sáng tạo ra khu vực hoang mạc thích hợp cho chúng nó sinh tồn.
Mà khí hậu xung quanh bang Bosch là khí hậu thảo nguyên ôn đới rất điển hình.
Bởi thế nên khiến khu hoang mạc có phạm vi mấy chục cây số này trông rất cổ quái.