Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cả đất Chôn Xương có khoảng chừng một trăm mấy chục nghìn thậm chí là mấy trăm nghìn vong linh.

Đây là vấn đề còn sót lại thuộc về kỷ nguyên trước, sau cuộc Đại chiến không gian.

Nếu vong linh ở bên trong đất Chôn Xương đều khôi phục lại hết thì không phải chỉ mỗi bang Bosch gặp phải tao ương nữa.

Cả cự thành Lenturks cũng sẽ bị liên lụy.

Thế nhưng đất Chôn Xương lại bị tháp người chết mà ác quỷ Nhiên Huyết để lại áp chế.

Chỉ cần nhận được ba mật lệnh của Ma vương là có thể khống chế vong linh trong đó.

Ở trong tình huống không người quấy nhiễu bình thường, những vong linh kia sẽ không thức dậy.

Chúng sẽ an nghỉ ở dưới lòng đất trong trạng thái bán yên giấc ngàn thu.

Mà ở trong đại lục, những nơi nguy hiểm như đất Chôn Xương cũng không phải là ít.

Trong nháy mắt này, Tông Thận cảm thấy trong cả đại lục nhìn thì yên ổn nhưng thực tế thì lại rất yếu đuối.

Trong lòng Tông Thận dấy lên cảm giác nguy cơ mãnh liệt cực kỳ.

Một mình hắn đứng ở tại chỗ, lặng im suy nghĩ trong chốc lát.

Rất hiển nhiên, tọa độ không gian phía dưới khu hoang mạc vừa là một nguy cơ những cũng lại là một loại kỳ ngộ.

Trong địa vực không xác định thường sẽ sinh ra bảo vật đặc biệt mang tính đặc sắc của hoàn cảnh.

Trong đó có không ít những bảo bối đã biến mất ở thế giới bên ngoài từ sớm.

Những duệ tộc nguyên sinh sinh sống trong địa vực không xác định kia cũng là một khoản tài nguyên.

Chỉ cần thực lực mạnh mẽ là sẽ giết chết được bọn chúng, hoặc là nô dịch được bọn chúng.

Qua một hồi lâu, Tông Thận mới ngừng nghĩ ngợi.

Quay người về trong đội ngũ đang nghỉ ngơi ở ven đường.

Tất cả mọi người chỉ nghỉ ngơi nghỉ ngơi ở khu đất trống ở một bên.

Tông Thận vươn tay phủi vết bẩn và bụi bặm còn vương lại trên mũ và áo giáp,

Đồng thời cũng cho Bát Giới, báo đen lính gác cùng những con chiến mã kia ăn uống.

Để bổ sung độ no bụng và thể lực đã tiêu hao trong quá trình lên đường liên tục.

Theo tốc độ này, chắc bọn họ có thể về đến lãnh địa vào khoảng rạng sáng.

Thời gian này ngắn hơn thời gian bọn họ dự tính lúc xuất phát một chút.

Sau khi nghỉ ngơi nghỉ ngơi ở nguyên tại chỗ hai mươi, ba mươi phút.

Tông Thận chuẩn bị lên đường tiếp.

Tất cả thương kỵ binh Bất Hủ đều lục tục lên ngựa.

Tông Thận vừa chuẩn bị đeo mũ giáp, thì lại thấy trên đường đất xa xa cát bụi mù mịt.

Đến mặt đất dưới chân bọn họ cũng rung nhè nhẹ.

Đi từ tây sang đông, mục đích chắc là bang Bosch.

Hắn kẹp mũ giáp ở trong khuỷu tay, phất tay ra lệnh cho đám người tiếp tục chờ ở ven đường.

Thanh thế động tĩnh lớn như vậy thì ít nhất cũng phải có trên trăm kỵ binh.

Rất nhanh đống cát bụi này đã tới gần đám người Tông Thận.

Song vọt thẳng đi từ trên con đường đất ở bên cạnh bọn họ mà chẳng hề có dấu hiệu dừng lại.

Tất cả đều là kỵ thủ Khinh Trang Avalon cấp 2.

Ít nhất thì số lượng cũng là một trung đội.

Người cầm đầu là một người trẻ tuổi có mái tóc quăn màu nâu.

Hắn không đội mũ giáp kiểu kín hẳn, chỉ đeo một khối mặt nạ lên mặt mà thôi.

Dùng để chặn lại bụi đất trong lúc lặn lội đường xa.

Con chiến mã dưỡi hông hắn mặc giáp nhẹ.

Nó cao hơn Ngựa Thảo Nguyên bình thường một chút, nhưng lại thấp hơn chiến mã Long Lân và ngựa chiến Andalucia.

Cả chi đội kỵ binh ngũ chia thành ba hàng dọc, chạy như điên về phía bang Bosch.

Đằng cuối đội ngũ còn giơ một quân kỳ hình hoa Tử Kinh.

Và thế là thân phận của đội kỵ thủ Khinh Trang này đã rất rõ ràng.

Bọn họ là quân đội tới chi viện cho thôn Oddo của bang Bosch.

Người tóc quăn nâu dẫn đội kia chắc là đại nhi tử Harold mà Nam tước Bezos nói tới.

Tông Thận có nghĩ bằng đầu ngón chân thì cũng biết được thân phận của đối phương.

Nhìn thấy đối phương đang vội lên đường, hình như không để ý tới bên này, Tông Thận đội mũ giáp lên đầu.

Phất tay phát lệnh đi tiếp.

Tất cả mọi người cưỡi tọa kỵ đi từ ven đường ra tới lòng đường.

Dần tăng tốc độ lên đến lớn nhất, xuất phát đi về phía lãnh địa.

Mà trung đội kỵ thủ Khinh Trang thì ở đằng sau, khi Harold đi qua phía sau lưng của đám Tông Thận thì có hơi ngẩn ra.

Mãi cho đến khi đi được chừng một hai cây số thì hắn mới tỉnh hồn.

Mặc dù không thấy rõ mặt mũi dáng vẻ của Tông Thận, nhưng con lợn rừng lớn ở dưới hông hắn kia thì Harold vẫn chú ý tới.

Harold ra hiệu toàn quân dừng lại với phó quan đi song hành ở bên người.

Sau khi phó quan nhìn thấy mệnh lệnh của Harold thì lấy một lá cờ đỏ ở bên hông ra.

Giơ nó lên trên đỉnh đầu quơ nhẹ.

Kỵ thủ Khinh Trang ở đằng sau bắt đầu giảm tốc bắt đầu từ phần cuối tới phần đầu của đội quân.

Harold và phó quan đều ghìm ngựa một cái.

Kỵ binh hành quân muốn dừng cũng cần mệnh lệnh.

Nếu không hàng phía trước cứ dừng lại hoặc là giảm tốc độ bừa là rất dễ bị người ở hàng phía sau va vào.

Cuối cùng sẽ dẫn tới cuộc hỗn loạn với quy mô lớn.

Cho nên quân đội kỵ binh tiêu chuẩn đều có một loạt phương thức truyền tin.

Đó là những mệnh lệnh chiến thuật như chỉ huy tấn công, giảm tốc độ, vòng lại, dừng lại.

Phất cờ hiệu được xem như là một loại khá là phổ biến.

Sau khi tất cả kỵ thủ Khinh Trang đều dừng lại.

Harold duỗi tay tháo mặt nạ, nửa mặt trên của hắn rõ ràng là trông đen hơn nửa mặt dưới.

Đó đều là những bụi đất và vết bẩn hắn dính phải trong lúc lên đường đi nhanh.

Hắn nghi ngờ quay người về sau liếc nhìn.

Sau đó lấy một cuốn da dê từ trong bao đeo ở mặt bên của lưng ngựa.

Hắn mở cuốn da dê này ra, trên cuốn da dê đó vẽ một người cả người mặc giáp

Đáng tiếc cũng không miêu tả chính diện gì quá nhiều, bởi vì chỉ thấy được bóng lưng của những kỵ sĩ Long Duệ kia.

Nhưng mà người này còn cưỡi một con lợn rừng lớn dài chừng năm mét trở lên.

Đây là một đặc thù khá là rõ ràng.

“Người ban nãy kia…”

Harold nhìn cuốn da dê tự lẩm bẩm.

Bôn ba suốt hơn mười tiếng liên tục đã làm tê liệt thần kinh của hắn.

Ban nãy hắn chỉ vội nhìn lướt qua Tông Thận ở ven đường.