Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ cần Tông Thận bộc lộ ra đôi chút thực lực trong đại hội thi đấu, là nhất định có thể hấp dẫn được sự chú ý của những quý tộc kia.

Dù sao mục đích chủ yếu tổ chức ra đại hội thi đấu thế này, chung quy cuối cùng vẫn là để chọn ra một vài người trẻ tuổi có tiềm lực từ trong giai cấp bình dân.

Đồng thời cũng xem như là thêm nhiệt vào trợ hứng cho yến hội.

Giai cấp quý tộc cũng có yêu cầu vô cùng lớn với nhân tài.

Chỉ có tạo quan hệ tốt với thế lực thổ dân, mới có cơ hội xén lông cừu của bọn họ.

Hai người dù sao cũng được xem là ăn ý.

Nhìn gương mặt đỏ rừng rực của Inglamb, Tông Thận có thể cảm nhận được nội tiết tố đang toả ra.

Hắn và Inglamb hàn huyên thêm vài câu, quyết định xong địa điểm và thời gian hội hợp.

Hiện tại cách lúc yến hội bắt đầu vẫn còn ba mươi bốn ngày.

Giao hẹn giữa người ngâm thơ rong và hắn sau ba mươi ngày, gặp mặt ở ngoài tháp pháp sư Lenturks.

Ở đó là đại bản doanh của pháp gia cự thành Lenturks.

Cũng là kiến trúc mang tính biểu tượng trong cự thành.

Thân là thành phố loại lớn có thể dung nạp hàng ngàn hàng vạn nhân khẩu.

Người bên ngoài lần đầu đến thăm thậm chí sẽ bị lạc bên trong mạng lưới đường đi rắc rối phức tạp.

Cho nên Inglamb đã chọn lựa một kiến trúc tiêu biểu bắt mắt làm địa điểm hội họp của hai người.

Trong lúc Tông Thận mờ mịt hỏi vài câu về cách nhìn của Inglamb với lãnh địa của bản thân.

Đối với chuyện này người ngâm thơ rong Inglamb không tiếc lời ca ngơi, tán thán Tông Thận đang hoàn thành một sự nghiệp vĩ đại.

Có điều đối với Inglamb đang ở trong trạng thái tinh trùng lên não mà nói.

Trước khi hắn được tham dự yến hội như nguyên ước, sợ rằng Tông Thận cũng khó thuyết phục hắn gia nhập lãnh địa.

Có 70 điểm độ hảo cảm củng cố, còn không đủ để khiến hắn phản bội ý nguyện của bản thân.

Sau khi hai người tán gẫu hơn mười phút, Inglamb cuối cùng đã nhớ đến thời gian.

Tỏ ý muốn cáo từ lên đường.

Với tốc độ của vật cưỡi ngựa thảo nguyên phổ thông của hắn.

Đi đi dừng dừng, ít nhất cần hơn nửa tháng mới có thể đến cự thành Lenturks.

Lộ trình hàng ngàn cây số chắc chắn không thể yên ổn.

Đường xá là một mặt, nguy hiểm có thể gặp phải dọc đường lại là một mặt khác.

Vì thế ban đêm hắn không thể đi được bao nhiêu.

Là một người ngâm thơ rong trẻ tuổi, hắn ngay cả nhà thơ đi theo phục vụ cũng không có.

Càng không cần nói đến có thể mang theo một đội kị binh cấp 4 nghênh ngang đi đường giống như Tông Thận.

Dựa theo tình hình này, đến nơi trong thời gian hơn nửa tháng đã xem như là khá nhanh rồi.

Chuyện này tương đương với một ngày cần đi được hai đến ba trăm cây số.

Khen thưởng lúc trước Tông Thận cho hắn vừa hay đủ để thoả mãn chi tiêu trên hành trình.

Như vậy hắn có thể bán nghệ lại ít vài lần, tiết kiệm thời gian cho đi đường.

Tông Thận tiễn Inglamb đến bên ngoài tiểu viện lãnh chúa.

Con ngựa thảo nguyên màu trắng của hắn bị cột bên cạnh cửa gần đó.

Bên ngoài gió đông lạnh lẽo, nhiệt độ hạ thấp vô cùng rõ ràng.

Tông Thận bèn lấy ‘áo khoác da gấu tinh xảo’ ra, khoác lên bên ngoài chiến giáp.

Không chỉ là để chống lạnh, đồng thời cũng là để nghiệm chứng sâu xa thêm suy đoán của bản thân.

Inglamb cưỡi trên lưng ngựa, cất kỹ đàn Violin của bản thân, chỉnh lý xong hành trang trên lưng ngựa.

Xoay người vừa hay nhìn thấy cảnh tượng Tông Thận khoác áo khoác lên.

Điều này khiến trong lòng hắn cảm thấy kỳ quái vô cùng.

Trước khi tuyên thệ hiệu trung với Tông Thận, tính chất thân phận của hắn vẫn là thổ dân.

Thời tiết hắn cảm nhận được và Tông Thận cảm nhật được hoàn toàn khác nhau.

Lúc này nhìn thấy Tông Thận lại khoác áo khoác lên, đương nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Có điều cũng không có luật pháp nào quy định bình thường không thể mặt áo khoác.

Cho nên cuối cùng Inglamb vẫn thức thời không nói gì.

Tông Thận tự mình dẫn đường cho hắn, đưa hắn đến phía tây khu nội thành.

Phía này là phương hướng toạ lạc của cự thành Lenturks.

Hai người phất tay từ biệt, sau đó Inglamb bèn cưỡi bạch mã, lấy vận tốc bình quân hai ba mươi cây số chạy về phía tây.

Tông Thận nhìn thấy rõ ràng biểu cảm của Inglamb.

Bởi vì cách biệt khiêu chiến, cho nên hành vi của lãnh chúa trong mắt thổ dân sẽ trở nên vô cùng kỳ quái.

Trải qua nghiên cứu và tiếp xúc những ngày nay.

Tông Thận đã hiểu rõ sâu sắc một đạo lý.

Đó chính là thổ dân không phải kẻ ngốc!

Ngược lại có rất nhiều dân bản dịađều có trí tuệ và năng lực suy luận không thấp.

Nói từ góc độ logic học, thổ dân và lãnh cháu gần như không có gì khác biệt.

Vào thời kỳ khiêu chiến Địa Huyệt, tiếp xúc giữa lãnh chúa và thổ dân vẫn còn khá ít.

Trong thế giới rộng lớn thế này, cho dù ở bên ngoài nhiều thêm vô số điểm tập trung dân cư phi pháp.

Thế lực thổ dân địa phương muốn tiến hành xác minh ít nhất cũng cần mười mấy ngày, thậm chí thời gian mấy mươi ngày.

Hiệu suất phản ứng của thổ dân, vốn không cao như trong tưởng tượng của các lãnh chúa.

Nhưng bọn họ cũng không ngu ngốc.

Đặc biệt là ở hiện tại, các lãnh cháu đều sẽ đi về các thôn trang hoặc thành phố lân cận để thu mua vật tư.

Thậm chí là tìm kiếm cơ hội công việc, nỗ lực kiếm Dinar.

Còn có vài lãnh chúa não tàn chọn lụa sử dụng các loại phương thức phạm pháp ác độc như cướp bóc hoặc ăn trộm để thu về tiền bạc và vật tư.

Tiếp xúc giữa hai quần thể bắt đầu trở nên ngày càng dày đặc.

Đã có không ít thế lực thổ dân để ý đến những người không hiểu từ đâu chui ra này.

Bọn họ trước nay thô tục vô lễ, thậm chí bất tuân quy tắc.

Theo sau khiêu chiến Lẫm Đông sắp đến, không loại trừ sẽ có thế lực thổ dân phát hiện chỗ khác thường.

Bất luận là thế lực thổ dân ở Phi Bắc cảnh, hoặc là một vài địa phương bên ngoài khu vực giá rét đặc thù, đều có khả năng phát hiện.

Chuyện cũng trở nên ngày càng thú vị.

Mặt mũi Tông Thận biểu cảm nhìn theo bóng lưng của Inglamb đi xa.

Sau đó khoác áo khoác da gấu dày nặng quay về trong tiểu viện lãnh chúa.

...