Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thời tiết này cơ bản là mùa khô.
Trong vương quốc Sarranid Sultanate, trên đại thảo nguyên Sapru, có một toàn hoàng thành mang tên là Kim Bất Lạc.
Trong hoàng thành, diện tích cực lớn.
Người lai vãng và cư dân đều rất đông.
Rất nhiều người đều đội khăn trùm đầu, thân trên mặc áo bán thân mỏng manh, thân dưới mặc quần ngắn.
Cho dù là ăn vận mát mẻ như thế, nhưng trên tráng mỗi một người đều lã chã mồ hôi.
Có điều lúc này, trên đường đi lại có mấy người hành vi kì quái.
Toàn thân bọn họ run rẩy, đi lại tập tễnh trên đường.
Người đi đầu là một cô gái nhỏ người Nam Á, khoé miệng nàng đã cóng đến trắng bệch.
“Lông thú...”
“Bọn ta muốn mua lông thú...”
Hai mắt bọn họ kinh hoàng tìm kiếm xung quanh, muốn tìm kiếm vật tư bản thân cần.
Cô gái nhỏ kia, đột nhiên lắc đầu.
“Không được, cần phải đốt lửa thôi.”
“Nếu không thì lạnh chết ở đây mất.”
Không sai, nàng chính là một vị lãnh chúa.
Lẫm Đông đã giáng lâm, không phải tất cả lãnh chúa đều có thể chuẩn bị hoàn mỹ.
Đột nhiên, nàng giống như chợt nhớ ra gì đó.
“Đúng rồi, túi đền bù khác biệt hoá!”
Lúc trước sau khi khiêu chiến Lẫm Đông chính thức bắt đầu, hệ thống lãnh chúa đã phân phát túi đền bù khác biệt hoá.
Tất cả túi đền bù đều được bỏ thẳng vào trong ngăn trữ vật.
Lúc đó nàng bận rộn thu thập vật tư trong thành.
Lại bị tuyết lớn đột nhiên giáng xuống làm cho lạnh đến mơ hồ.
Mãi đến lúc này mới nhớ ra.
Vào lúc nàng chuẩn bị mở túi đền bù ra.
Một tiểu đội du kỵ lạc đà nâng nỏ trọng thủ bao vây bọn họ.
Đồng thời còn có một cặp kiếm sĩ vác khiên mặc giáp màu vàng, áo trong màu trắng cũng bao vây đến.
“Các vị, thân vương Aronbur muốn gặp mặt các ngươi.”
“Mời các ngươi đi theo ta một chuyến.”
Chiến sĩ vác khiên đứng đầu trên eo treo một thanh kiếm hình rắn.
Chiến mũ trên đầu là một cái đầu sói màu bạc.
Đây là chiến sĩ cấp bốn của vương quốc Sarranid Sultanate, cũng là tiểu đội trưởng ở chỗ này.
Mà thân vương Aronbur chính là người thống trị tối cao của toà hoàng thành này.
Địa vị chỉ xếp sau người của Sultanate.
Dựa theo cách nói của vương quốc Avalon, chính là một vị công tôvương thất.
Biến đột nhiên mà đến này, khiến cho vị nữ lãnh chúa có chút kinh hoảng.
Chịu ảnh hưởng của giá rét, cơ thể và tư duy của nàng đều có chút trì độn.
Trong lòng vội vàng cân nhắc, nàng chỉ có thể chọn lựa đi theo những binh sĩ này đến gặp mặt thân vương.
Nàng không dám mở túi đền bù, thay đổi áo da trướcc mặt những chiến sĩ thổ dân này.
Chỉ đành chọn lựa tiếp tục cắn răng chịu đựng.
Tuy vị lãnh chúa này bị lạnh đến run cầm cập, sắc mặt trắng bệch, nhưng mà rốt cuộc vẫn chống chọi được.
Bọn họ đi theo binh sĩ tầm hơn hai mươi phút, thì đến trung tâm hoàng thành.
Nơi này có một hành cung đỉnh tròn huy hoàng rực rỡ.
Cực kỳ giống phong cách Ả Rập ở địa cầu.
Một đoàn người tiếp đón bọn họ trong đại sảnh hành cung.
Ở giữa có treo một tấm đại vị ngân văn kim trướng.
Một người đàn ông thoạt nhìn hơn năm mươi tuổi, ngồi trên đại vị.
Xương gò má của hắn rất cao, giống mũi giống diều hâu, ánh mắt sắc bén.
Mặt một một đồ trắng đơn giản, quần áo đơn thuần không có gì khác biệt với người đi ngoài đường lớn.
Hai bên trái phải bên cạnh hắn chia ra mười mấy người đang đứng.
Những người này hoặc là mặc khải giáp, hoặc là đầu đội khăn trùm đen trắng.
Đều đang thấp giọng bàn tán gì đó.
Người đàn ông trong đại vị, nhìn chằm chằm nữ lãnh chúa, ánh mắt trở nên ngày càng thâm trầm.
Hắn chính là thân vương Aronbur, người thống trì hoàng thành Kim Bất Lạc.
Cũng là chú của Sultanate trẻ tuổi vừa kế vị ba năm, trong vương quốc Sarranid Sultanate hiện tại.
Vị nữ lãnh chúa này và mấy vị chiến sĩ dưới trường này đều bị đưa đến trước mặt thân vương Aronbur.
“Quỳ xuống!”
Những chiến sĩ kia nghiêm túc nói.
Quy tắc trong vương quốc Sultanate rất nghiêm ngặt, cần phải hành quỳ bái lễ.
Hai tay nữ lãnh chúa ôm lấy bản thân, cuối cùng chọn lựa phối hợp.
Ngoan ngoãn quỳ xuống hành lễ.
Bởi vì hoàn cảnh trong hoàng cung khá kín gió.
Khiến cho gió lạnh bên ngoài không thể tuôn vào, tuy đối với thổ dân không khác biệt gì.
Nhưng đối với vị nữ lãnh chúa này, như vậy đã khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn không ít.
“Các ngươi lạnh lắm sao?”
Thân vương Aronbur đột nhiên mở miệng nói, cũng là câu nói đầu tiên từ sau khi gặp mặt hắn.
Nữ lãnh cháu nhếch môi lắc lắc đầu.
“Không... không lạnh...”
“Chỉ là có chút khẩn trưởng...”
Nàng chậm rãi nói, cố gắng khién bản thân không lộ ra sơ hở.
Tất cả lãnh chúa đều biết, thổ dân vốn không thể nhìn ra tình hình của kiêu chiến.
“Dối trá.”
“Cơ thể ngươi đang run lên.”
“Sắc mặt ngươi trắng bệch như giấy.”
“Là rét lạnh đã làm ngưng trệ khí huyết của ngươi.”
Thân vương Aronbur nhẹ giọng nói, đứng dậy từ trên đại vị.
Trực tiếp đi đến trước mặt nữ lãnh chúa.
Điều này khiến trong lòng nàng bất giác khẩn trương.
Nàng chỉ là một vị lãnh chúa có tốc độ phát triển rất bình thường.
Không có quá nhiều nông phu và chiến sĩ, cũng không có thực lực và bản lĩnh mạnh mẽ.
Người đàn ông trước mặt lại là người có quyền thế nhất trong khắp hoàn thành.
Bên cạnh đều là chiến sĩ vác khiên tay cầm đao bén.
Tính mệnh của nàng chỉ trong nhất niệm của những thổ dân này.
Với mấy vị binh sĩ cấp hai nàng mang theo, ngay cả tư cách liều mạng với người ta cũng không có.
“Nói thật với ta.”
“Nếu không, các ngươi phải đổ máu.”
Thân vương Aronbur bình tĩnh nói.
Hắn thân tại địa vị cao sang, sớm đã quen với chuyện nắm giữ sinh tử của người khác.
Trong khắp toà hoàng thành Kim Bất Lạc, có mấy trăm ngàn quân đội,
Trong đó thậm chí có một vài chiến sĩ cấp siêu cao hiếm hoi.
Còn có những cường giả truyền kỳ.
Nghe thấy lời nói bình tĩnh lại hàm chứa sát ý này.
Thân thể nữ lãnh chúa bất giác run lên.
Sau khi suy nghĩ ngắn ngủi, nàng ngẩng đầu lên.
Mở miệng nói ra chuyện của khiêu chiến Lẫm Đông.
Nhưng mà không hiểu tại sao lại bị tắt giọng như trong định liệu.
Trong mắt Aronbur, chỉ có thể nhìn thấy nàng há miệng, lại không có bất kỳ âm thanh nào phát ra.