Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bởi vì sau khi Tông Thận nói xong, nó đã dừng giẫy giụa lại.
Dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Tông Thận.
Hai mắt nó cũng là màu đỏ, chỉ là trầm đục hơn hai con trinh sát yêu tinh bị giết chết lúc trước một chút.
Đây chính là dấu tích của năm tháng.
“Đại... đại nhân...”
“Bọn ta...chỉ là đi lạc... vào lãnh địa của ngươi...”
“Xin ngươi hãy tha... tha thứ...”
Pháp sư yêu tinh nói lắp ba lắp bắp.
Không chỉ ắp úng, hơn nữa trật tự từ ngữ cũng có chút hỗn loạn.
Có điều chỉ cần có thể giao lưu, vậy thì đã đủ rồi.
“Vậy sao?”
“Hả?”
“Hoá ra đám da xanh rác rưởi ti tiện các ngươi cũng biết xin tha.”
Tông Thận cười phá lên, trào phúng không chút lưu tình.
Thông qua tài liệu hắn thu thập được, lúc đối diện với chủng hạ tiện này.
Biểu hiện của hắn càng hiền hoà, bọn nó sẽ càng cuồng bạo.
Chỉ có sỉ nhục, doạ nạt, uy hiếp mới có thể khiến bọn nó tạm thời khuất phục.
Quả nhiên, lúc đối diện với sự trào phúng của Tông Thận, trên gương mặt đầy nếp nhăn của pháp sư yêu tinh lộ ra một tia cười gượng khó coi.
“Thành thật nói cho ta biết, tại sao các ngươi lại đến đây.”
“Chỉ cần ngươi phối hợp, ta sẽ cho ngươi được thống khoái.”
“Nếu ngươi dám nói dối, vậy thì ngươi phải gánh chịu giày vò.”
Tông Thận lấy ‘trọng kiếm Trảm Long’ ra, lật tay cắp nó lên trên mặt đất.
Trọng kiếm Trảm Long tuy rằng đã hư hỏng, nhưng thân kiếm to lớn kai vẫn có cảm giác bức bách cực kỳ.
Đối diện với uy hiếp trần trụi như vậy, pháp sư yêu tinh không còn bất kỳ tâm lý cầu may nào.
Thân là chủng tộc tà ác, bọn nó nắm vững đủ loại cách thức giày vò.
Đương nhiên hiểu rõ cái gì gọi là sống không bằng chết.
So với giày vò, chết đi vẫn là một kết cục khá thoải mái.
Loài sinh vật yêu tinh này không hề tồn tại cốt khí gì.
Suy nghĩ trong đầu bọn nó khác biệt với bất kỳ một loại sinh vật trí tuệ nào.
Nếu không đã không bị gọi là phế phẩm thất bại của tà thần.
“Bọn ta... đến... bắt người”
“Giao phối...”
“Nơi này là mục tiêu...”
“Thức ăn...”
Pháp sư yêu tinh chậm rãi nói, miên tả của nó không nhất quán.
Có điều Tông Thận vẫn nghe hiểu được ý tứ của nó.
Bộ lạc yêu tinh đang duỗi móng vuốt về phái khu vực này.
Đặc biệt là lãnh địa của các lãnh chúa, đã bị bọn nó xem như một trái hồng mềm mọng.
Bất luận nam nữ, đều có thể trở thành công cụ giao phối của bọn nó.
Đòng thời cũng là nguồn dự trữ thức ăn của bộ lạc yêu tinh.
Giống như heo chó bò dê con người nuôi dưỡi.
Về phần những tin tức khác, với năng lực giao lưu của tên này phỏng chừng cũng không thể nói ra được gì có ích.
Hắn hoàn toàn có thể thông qua manh mối đã biết, khiến module công lược nói cho hắn nhiều tình báo có liên quan đến bộ lạc yêu tinh hơn.
Hiện tại cũng xem như đã biết rõ động cơ của những tên này.
Không ngoài dự tính, những tên này quả nhiên là hàng xóm độc ác có tính xâm lược cực mạnh.
Bọn nó sợ hãi thực lực của bang thành, lo lắng gặp phải thảo phạt, chỉ có thể xuống tay với các điểm tập trung dân cư nhỏ lẻ.
Tông Thận nghe xong lời nói của nó, không nói không rằng.
Chỉ siết chặt chuôi trọng kiếm Trảm Long.
Tay nhấc dao rơi chép đầu của nó xuống.
‘Đã kích sát pháp sư yêu tinh lv38’
‘Thu được 3600 điểm kinh nghiệm’
Đẳng cấp của tên này khá cao, cho nên giá trị kinh nghiệm cũng cao theo.
“Kéo đi đi.”
“Chôn hoặc là cho sói ăn.”
“Dựa theo khoảng cách từ bộ lạc yêu tinh đến lãnh địa.”
“Bọn nó ít nhất phải đến sau buổi trưa ngày mai mới phái thêm người đến.”
“Chú ý nghiêm ngặt động thái ở các phương hướng của lãnh địa.”
“Chúng ta cứ dao cùn cắt thịt như thế, từ từ giày vò chúng nó.”
Tông Thận cất lời ngữ khí trầm ổn, sau khi trải qua vô số chuyện.
Bộ lạc yêu tinh đối với hắn chỉ có thể xem như là một chút nhạc đệm.
Vereesa và Doris đồng loạt gật đầu.
Lang kị binh xung quanh cũng đều hành lễ thăm hỏi.
Lúc này đã hơn ba giờ chiều.
Ngày đầu tiên của Lẫm Đông bình tĩnh hơn trong tưởng tượng của Tông Thận.
Sau khi sắp xếp xong chuyện mọi chuyện cảnh bị của lãnh địa về sau.
Hắn bèn phất tay tuyên bố mọi người giải tán.
Lần này Vereéa cũng không đi đến tiệm may.
Mà cùng với Tông Thận quay về toà nhà nhỏ của lãnh chúa.
Bầu không khí giữa hai người có chút trầm uất.
Không ai mở miệng ra nói trước.
Vereesa đi theo sau lưng Tông Thận, trước sau duy trì khoảng cách nửa bước.
Vừa đi vào toà nhà nhỏ, cô đã từ cầu thang đi thẳng lên trên lầu.
Dinh thự lảnh chúa cấp bốn hiện tại, có bốn tầng.
Hơn nưa độ cao mỗi tầng của dinh thự lãnh chúa cao đến 4 mét, vì thế ban công hình vòm ngoài bốn tầng lầu đã trở thành một cao điểm của lãnh địa.
Đứng trên ban công có thể quan sáng 360 độ khắp lãnh địa.
Ngoài những tháp phòng ngự cao cấp, kiến trúc sử thi và kỳ quan không trọn vẹn.
Trên cơ bản không có nơi nào khuất tầm nhìn.
Thân là người Phong Hành, Vereesa có cường hoá tầm nhìn siêu phàm.
Cho dù trong thời tiết bão tuyết thế này, nàng vẫn có tầm nhìn siêu mạnh mẽ.
Vào lúc bọn họ quay về, tuyêt bên ngoài đột nhiên nhỏ xuống đôi chút.
Độ dày của lớp tuyết đọng đã đạt đến tầm bốn mươi cen ti mét.
Sắp vùi đến bắp chân của người bình thường rồi.
Nếu như cứ liên tục có tuyết thế này.
Đến đêm xuống, lớp tuyết đọng có thể đã đạt đến một độ dày cực kỳ khủng khiếp.
Thậm chí có thể chôn lấp những cây cỏ thấp bé.
Cho nên tuyết rơi nhỏ dần ngược lại cũng phù hợp với mong đợi.
Khiêu chiến lãnh chúa tuy rằng không thể nói đến nhân từ, nhưng chắc chắn cũng không phải quá cực đoan.
Tông Thận không lên lầu, một mình ngồi trên ghế ở đại sảnh.
Chiếc túi đền bù khác biệt hoá được phát đến ngăn trữ vật, trước khi Lẫm Đông bắt đầu.
Hắn vẫn luôn không rảnh để tra xét.
Nhân cơ hội lần này, hắn dự định xem thử rốt cuộc trong túi đền bù có thứ gì.
Lúc này túi đền bù được hệ thống lãnh chúa đặt ở ngăn trữ vật đầu tiên cực kỳ ngang tàng.
Hơn nữa xung quanh nó còn không ngừng nhấp nháy ánh sáng của đèn vòng quay ngựa gỗ.
Không chỉ rực rỡ mà còn bắt mắt.
Thứ đồ chơi này vốn chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.