Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn đã không chú ý đến một khoảng thời gian rồi.

Nhìn số người may mắn sống sót trên góc phải ‘kênh’ đã biến thành 7427 người.

Số người thương vong tổng thể từ sau khi khiêu chiến Địa Huyệt kết thúc đã chậm rãi hơn rất nhiều.

Tỉ lệ người may mắn sống sót không phải quá cao, nhưng cũng không quá tàn khốc.

Ít nhất vẫn còn nhân từ hơn tai hoạ diệt thế một chút.

“Lý Thần 1994822: Khiêu chiến Lẫm Đông thoải mái quá đi.”

“Fred Feliks 1991413: Ta nhớ gan ngỗng, nhớ vịt nướng, tuyết lớn thế này khiến ta nhớ đến lúc mười mấy năm trước đi theo ông bà đến Lapin Maakunta nghỉ ngơi.”

“Yusuke Shin 1997921: Tuyệt quá! Tuyết lớn thực sự quá đẹp cực kỳ có ý cảnh, khiến ta nhớ đến anh đào ở cố hương...”

“Vương Đại Quân 19901129: giai đoạn đầu tiên của khiêu chiến Lẫm Đông thực sự không có áp lực nào cả, thời tiết thế này mà có thể ăn lẩu thì tốt biết mấy, ta chỉ có thể ôm Alica của ta ngủ một giấc thôi.”

“Yasuo Yamamoto 1986724: Tuyệt ha, nồi lẩu thật to là tốt...”

“Viên Gia Thành 19901129: Cem ra tiểu...bạn bè Đông Doanh sống không tệ cũng muốn ăn lẩu nha!”

“Tùng Mạt Thiện 1996213: Sa qua đi kha, mùa đông vẫn nên ăn súp tom yum, chua chua cay cay, ấm bụng ấm lòng.”

“Andreas 19991212: Xem các ngươi kìa, cả ngày chỉ biết tán dóc với ăn thôi, Tông đại lão người ta trước nay chưa từng tán dóc trong kênh bao giờ! Đúng là một đại lão khiêm tốn nha!”

Tông Thận trầm mặc nhìn màn hình đến lúc này, nhất thời đỏ ửng cả mặt.

“Kênh khu vực” có thể được xem là khá sống động, lượt cập nhật thích hợp, giống như là một nhóm chát một ngàn thành viên vậy.

Tông Thận nhìn đến ngứa ngáy trong lòng, suy nghĩ có nên nhảy ra tạo chút gợn sóng hay không.

Với danh tiếng hiện tại của hắn trong khu vực, chỉ cần hắn lèo xèo trong ‘kênh’.

Chắc chắn sẽ có một lượt lớn lãnh chúa nịnh bợ phóng lên liếm láp một phen.

Có điều cuối cùng hắn vẫn đập tan suy nghĩ này đi.

Dung tục! quá dung tục!

Họ Tông hắn há lại là hạng người tham lam hư vinh!

“Tông Thận 1999514: Xin chào mọi người...”

“Nehemiah Shazor 1997117: Chào cái rắm! Lạnh quá trời!”

“Nghiêm Hoà 1996817: Đây là Tông đại lão!”

...

‘Kênh khu vực’ chớp mắt bùng nổ.

Tốc độ cập nhận tin nhác trực tiếp nâng cao lên gấp mấy lần.

Tông Thận chính là máy nổ cá chạy bằng cơm, nổ toàn bộ lãnh chúa đang lặn dưới nước ra ngoài.

Nhìn ‘kênh’ cập nhật nhanh như gió, lòng hư vinh của Tông Thận đã được thoả mãn.

Trong khu vực này, cho dù có vài lãnh chúa trong lòng bất mãn với hắn, cũng không dám nhảy ra công khai khiêu khích hắn.

Vào lúc khiêu chiến cuối cùng trong khiêu chiến Địa Huyệt, Tông Thận đã thành công tạo ra uy vọng cho chính mình.

Bại lộ một mức độ nhất định thực lực của Tông Thận.

Chỉ cần là lãnh chúa đầu óc bình thường không muốn rắc rối đều sẽ không lên tiếng mạo phạm hắn.

Sau khi Tông Thận tạo sóng, thành viên ‘trong quân đoàn Người Chỉ Dẫn’ của hắn cũng đồng loạt tạo sóng.

Thậm chí có thành viên quân đoàn nói ra chuyện hắn cung cấp vật tư chống lạnh với giá vốn ra.

Dẫn đến một tràng ngưỡng mộ của quần chúng ăn dưa.

Sau khi Tông Thận thoả mãn cơn nghiện hư vinh, bèn đóng ‘kênh khu vực’ lại.

Lúc này, từ trên lầu truyền đến tiếng bước chân rõ rệt.

Tông Thận ngồi thẳng người dậy, xoay đầu nhìn về phía cửa cầu thang bên cạnh.

Thì thấy Vereesa đi xuống từ cửa cầu thang.

Áo khoác long và mũ trùm đầu của nàng vươn đầy hoa tuyết.

Sau khi nàng xuống lầu, bởi vì trong phòng khá ấm áp.

Cho nên những hoa tuyết này đều đã bắt đầu tan ra.

Mỗi một bước của Vereesa đều có thể để lại vết chân ướt sũng.

Có điều nền nhà của toà nhà nhỏ lãnh chúa đều dùng đá lát, cho nên Tông Thận không để tâm lắm.

Chỉ thấy Vereesa bước đi vội vàng, sau khi về đến lầu một bèn đi thẳng về phía Tông Thận.

“Đại nhân, phía đông lãnh địa có một đội binh mã đang đến.”

“Bọn họ đã thuận lợi thông qua cự trận phòng ngự của lãnh địa.”

“Chắc là một người quen nào đó của ngươi.”

Vereesa khom người bẩm báo.

Tông Thận không khỏi nhíu mày.

“Đội binh mã?”

“Người quen?”

“Ta đi xem thử.”

Hắn đứng dậy, cầm mũ giáp chuẩn bị tự mình đi xem thử.

Lúc này Luna đã ăn mặc chỉnh tề cũng đi từ trên lầu xuống.

Tông Thấy giao ‘kẹo gừng lửa’ mở ra được từ trong túi đền bù khác biệt hoá cho Luna.

Trong toà nhà nhỏ của Lãnh Chúa có một lò sưởi âm tường cỡ lớn.

Có thể đốt lửa sưởi ấm, vốn không cần chuẩn bị ‘cầu nhiệt lực ma năng’.

Hơn nữa còn có nhà bếp vô cùng đầy đủ tiêu chuẩn.

Bên trong tự có một bộ đồ nấu ăn bình thường.

“Luna, đi nấu một ấm trà kẹo gừng lửa.”

“Xua lạnh cho Vereesa.”

“Đi cho chú Ải Nhân và Alannad một ít.”

“Tiện thể mang ‘áo da dê’ vừa may ra gần đây còn có Mariel cùng nhau về đây.”

Tông Thận quyết định để Luna chạy vặt.

Trong tiệm may và lò rèn đều bố trí lò sưởi.

Đáng tiếc chú Ải Nhân đã cai rượu.

Thái độ rất kiên quyết, khiến Tông Thận cũng có chút bội phục.

Chỉ có thể dùng trà kẹo gừng lửa khao bọn họ.

Trong thời gian này chú Ải Nhân cũng không hề rảnh rỗi.

Hắn đã chọn ra hai vị học đồ được xem là nhanh nhạy trong những nông phu cấp hiếm.

Để theo hắn học kỹ thuật rèn sắt!

Tông Thận đổi lấy những nông phu có thiên phú cấp hiếm với mục đích là để dự trữ nhân tài.

Bây giờ, ngoại trừ học đồ và thợ rèn ra.

Sổ tay nấu nướng và Chế Dược học nhập môn cũng được phát hành.

Những nông phu có thiên phú cấp hiếm này đều cực kỳ thông minh và quan trọng nhất là họ đều biết chữ.

Đây là nền tảng để có thể tự chủ học tập.

Ban đầu, Nhị Nha và Tiểu Bình phụ trách chăm sóc đồng ruộng cũng đang học tập.

Bọn họ học làm nông nhập môn, nhưng vì bọn họ không biết chữ.

Vì vậy, hai ngày nay, bọn họ đang học nhận biết chữ từ những nông phu có thiên phú cấp hiếm.

Tiềm năng phát triển của những người mù chữ này thấp hơn nhiều.

Ngay cả khi có sách để bọn họ học thì họ cũng cần phải nỗ lực hơn những người khác để phát triển.

Nhìn chung, kế hoạch phát triển nhân tài của lãnh địa đang diễn ra rất sôi nổi.

Đây là một xu hướng tốt và là một tín hiệu đáng mừng.