Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lão gia Mars đặt ly rượu xuống và đứng dậy.
“Tông đại nhân, để ta giới thiệu với ngươi một chút.”
“Người này chính là Sherwood, đội ngũ du thương của hắn có sáu chiếc xe ngựa vận tải.”
“Đội du thương của Sherwood tiên sinh thường đi lại giữa bang Bosch và thôn Sitano.”
“Chủ yếu là bán lương thực và thịt.”
Hắn chỉ vào một người đàn ông có ria mép bên cạnh, chính thức giới thiệu.
Người du thương tên Sherwood nhanh chóng đứng dậy.
Hắn nở nụ cười và đưa tay phải về phía Tông Thận.
Tông Thận cũng theo lễ độ mà đứng dậy.
“Xin chào Sherwood tiên sinh.”
“Xin chào Tông đại nhân.”
Sau khi hai người bắt tay nhau, Sherwood khẽ gật đầu rồi ngồi xuống.
Lúc này, Mars lại bắt đầu giới thiệu hắn với hai du thương khác.
Thực lực của những du thương này cũng na ná như nhau.
Nhiều thì có tám xe ngựa vận tải, ít thì cũng có năm chiếc xe ngựa vận tải.
Các mặt hàng và loại hình kinh doanh cũng tương tự như vậy, chủ yếu là thức ăn.
Họ thu mua thức ăn và thịt tương đối rẻ ở các thôn trang trên dọc đường đi.
Vận chuyển vào trong bang Bosch để bán.
Tất cả các quán rượu, nhà hàng, bao gồm hộ buôn bán ở chợ trong bang đều là khách hàng của họ.
Sau đó, mua hàng dệt tinh xảo, nông cụ bằng sắt và đồ thủ công mỹ nghệ ở trong bang thành và bán chúng trên đường đi.
Có rất nhiều đội du thương cỡ này trên khắp bang Bosch.
Họ giống như máu của bang thành, tập hợp các tài nguyên cơ bản của từng thôn trang khác nhau trong bang thành.
Nhân tiện, nó đã giải quyết vấn đề tiêu thụ của một bộ phận sản phẩm thủ công.
Hình thành sự lưu thông giữa thôn trang và bang thành.
Tông Thận chỉ chào hỏi qua loa với ba người họ.
Ở đây cách thôn Sitano mấy chục km.
Cả ba người đều hứa hẹn rằng thương đội sẽ chọn nơi đây làm điểm dừng chân trong tương lai.
Đối với bọn họ mà nói thì cái này chỉ như một cái nhấc tay.
Tới lúc họ đến, họ thấy rằng mình đã đánh giá quá chung chung về tài nghệ và nhân khẩu ở lãnh địa của Tông Thận.
Từ số lượng nhà dân và nhà đá, họ có thể suy đoán rằng nhân khẩu ở đây phải ít nhất là vài trăm người.
Dừng lại ở lại đây cũng có thể được coi là một sự đọ sức tiềm năng.
Biết đâu có thể bán đổ bán tháo một số mặt hàng thừa không bán được.
Đi thêm vài chục km nữa cũng là tính toán có lợi.
Sau khi Tông Thận làm quen với những du thương nhân một lúc.
Tiếp đó, đã đến lúc trao đổi với một mình lão gia Mars.
Loại phân chia lợi ích này không thích hợp khi có người ngoài ở đây.
Bởi vì Tông Thận đã để lại tất cả các vật phẩm ma pháp nằm trong tài phú do đời cha của Mars để lại.
Mars cũng có thể được phân chia gần sáu trăm nghìn dinar.
Số tiền này không phải là một số tiền nhỏ.
Không có gì đảm bảo rằng họ sẽ không đỏ mắt.
Một khi tin tức này được truyền ra ngoài, một số đạo tặc hung dữ thậm chí có thể bí quá hoá liều mà vào thôn để bắt cóc lão gia Mars.
Bởi vậy mà Tông Thận đã đưa ra ám thị bằng ánh mắt cho Mars.
Người kia chợt hiểu ra, chủ động đứng dậy lấy lý do đi thăm lãnh địa.
Dẫn theo ba du thương ra khỏi tòa nhà nhỏ của lãnh chúa.
Mười phút sau, Mars quay lại một mình.
Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, một bữa ăn này tốn sức quá chừng.
“Tông đại nhân, ta đã giục bọn họ đi rồi.”
“Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện chính rồi.”
Lão gia Mars lau mồ hôi bằng chiếc khăn trong túi.
Hắn cầm ly rượu lên uống cạn rồi ngồi xuống.
Trên khuôn mặt hắn nở một nụ cười nịnh nọt và khoa trương.
“Chúng ta chia tiền trước hay nói chuyện nông trường cỏ trước đây.”
Tông Thận vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt, hắn nói ngắn gọn.
Lão gia Mars tròn mắt khi nghe điều này.
“Đầu tiên…”
“Tông đại nhân, chia tiền trước đi.”
“Đúng lúc gần đây tiền hơi eo hẹp…”
Lão gia Mars xấu hổ xoa xoa ba ngón tay.
Tông Thận liếc nhìn hắn, như cười mà không phải cười.
Hắn đưa tay lấy ra vài chiếc thùng gỗ lớn.
Vung tay một cái, những đồng dinar được đổ vào thùng.
Vô số dinar rơi vào trong thùng như nước chảy.
Tạo nên tiếng “leng keng” lanh lảnh.
Hầu hết các đồng dinar được lấy ra từ ô chứa đồ đều có mệnh giá 100.
Hơn sáu trăm nghìn dinar, gần hai thùng.
Lão gia Mars không cảm thấy ngạc nhiên hay bất ngờ trước phương thức lấy tiền của Tông Thận.
Hắn đã biết rằng Tông Thận sở hữu đạo cụ ma pháp không gian có thể chứa đồ từ lâu.
Lúc này, lão gia Mars nhìn chằm chằm vào hai thùng dinar.
Nước miếng gần như chảy xuống.
Hắn không phải là một người quá keo kiệt, thế nhưng hắn cũng là một thương nhân.
Tình yêu dành cho tiền gần như khắc sâu vào xương của hắn.
“Lão gia Mars, ngươi định lấy hai thùng dinar này về bằng cách nào?”
Tông Thận đột nhiên nói chuyện, chuyển tâm trí của hắn khỏi những đồng dinar lấp lánh đó.
Đây thật sự là một vấn đề.
Chưa nói đến trọng lượng của hai thùng dinar này, để lộ ra như vậy cũng không thích hợp.
Mặc dù lần này hắn còn mang theo rất nhiều thuộc hạ tâm phúc.
Nhưng với một số tiền lớn trước mặt, ngay cả thuộc hạ của mình hắn cũng không dám hoàn toàn tin tưởng.
Nhìn thấy lão gia Mars lộ ra vẻ mặt trầm ngâm.
Tông Thận đột nhiên nở nụ cười đắc ý.
“Ha ha, lão gia Mars yên tâm.”
“Ta có một cách này rất hay.”
Nghe Tông Thận nói như vậy, lão gia Mars không khỏi ngẩng đầu, nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu.
“Tông đại nhân có cách gì tốt vậy?”
Tông Thận không do dự, gõ nhẹ hai đốt ngón tay lên bàn.
“Cách này rất đơn giản, đó chính là cất ở chỗ ta.”
“Ở đây có tổng cộng 599.663 Dinar thông dụng đại lục.”
“Gửi ở chỗ ta, ta sẽ trả cho ngươi 0,5% tiền lãi mỗi tháng.”
“Với lại, khoản tiền lãi này có thể tích dần, giá trị của số tiền này sẽ tăng hơn 6% mỗi năm.”
Nghe Tông Thận nói, vẻ mặt của lão gia Mars càng trở nên nghi ngờ hơn.
Hắn đương nhiên hiểu được từ tiền lãi này, những thuật ngữ như vậy thường xuyên xuất hiện trong miệng của những tổ chức cho vay kia.
Ngoài ra, Địa Tinh lòng dạ hiểm độc cũng thường sử dụng thuật ngữ này.
Trên thế giới này không có hệ thống tài chính hoàn thiện.
Cho nên Mars cũng không thể hiểu khái niệm “tiết kiệm tiền” để lấy “tiền lãi”.