Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tâm trạng của lão gia Mars tương đối phức tạp hơn.
Một mặt, hắn hơi lo lắng về năm mươi nghìn dinar, mặt khác, hắn khao khát nông trường cỏ.
Hai người có thể được coi là một liên minh mạnh mẽ.
Một bên có kỹ thuật và các mối quan hệ, còn bên kia có tiền, đất đai và an ninh.
Có lẽ ở đây thật sự có thể làm cho nghề nuôi bò ngày càng lớn mạnh và sẽ tạo ra một sự huy hoàng!
Ngay khi lão gia Mars đang kéo Mariel để thì thầm.
Tông Thận đột nhiên nghĩ tới một chuyện khác.
“Lão gia Mars, ta còn có một chuyện muốn nhờ ngươi.”
Hắn nhẹ giọng nói, làm cho Mars cùng Mariel đồng thời ngẩng đầu lên.
“Tông đại nhân, có chuyện gì xin mời nói.”
“Chỉ cần ta có thể làm được, ta sẽ cố gắng hết sức.”
Lão gia Mars nói rất sảng khoái.
Năm trăm nghìn dinar cũng đã bỏ ra rồi, một yêu cầu nhỏ không là gì cả.
“Giúp ta tập trung nhân tài.”
“Bao gồm những nhân tài giỏi về rèn, may, trồng trọt và chăn nuôi.”
“Chúng ta còn cần những người như đầu bếp, người pha chế và người phục vụ quán rượu.”
“Thêm vào đó, nếu như thôn Sitano không có cách tiếp nhận lưu dân thì cũng có thể mang họ đến cho ta.”
“Ta sẽ không để công sức của ngươi trở nên vô ích.”
“Như thù lao, ta sẽ trả cho ngươi một số lượng dinar theo các tiêu chuẩn khác nhau.”
Sau khi nghe Tông Thận nói xong, lão gia Mars hơi hé miệng.
Hình như hắn muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng gật đầu.
Bởi vì những thứ như thế này nghe hơi giống buôn bán người.
Tuy nhiên, nếu nó ở dạng thuê làm, thì hẳn là có thể đáp ứng yêu cầu của hắn.
“Tông đại nhân, ta sẽ chú ý.”
“Nhưng nhân tài ở thôn Sitano không nhiều.”
“Chỉ có số ít nông phu giỏi trồng trọt và chăn nuôi.”
“Còn về thợ rèn, ở thôn Sitano chỉ có một người. “
“Tên đó tính tình thô lỗ, hắn chỉ có thể rèn một số nông cụ thô sơ.”
“Với lại ngươi định thu nhận những người này dưới hình thức làm thuê sao?”
Lão gia Mars có chút lúng túng nói.
Chỉ bang thành mới có thể đáp ứng đầy đủ yêu cầu của Tông Thận.
Hầu hết trong thôn trang đều là nông phu bình thường.
Rất khó để tìm ra cái gọi là “nhân tài”.
Nghe lão gia Mars nói vậy, Tông Thận khẽ gật đầu.
“Tính theo hình thức làm thuê thì.”
“Với những nhân tài đã thành thạo kỹ thuật trồng trọt và chăn nuôi.”
“Ta sẽ trả cho ngươi 50 dinar cho mỗi một người mà ngươi đưa đến.”
“Còn về thợ rèn và may vá, miễn là họ đã thành thạo kỹ năng sơ cấp, ta sẽ trả cho ngươi 300 dinar cho mỗi người.”
“À phải rồi, còn lưu dân nữa, thù lao cho mỗi một người là 15 dinar.”
“Trên 50 tuổi hoặc dưới 14 tuổi thì không cần.”
“Còn lại thì không có yêu cầu nào khác, miễn là tay chân khỏe mạnh.”
Tông Thận thuận miệng nói, kỳ vọng của hắn đối với điều này thật sự cũng không cao.
Nó có thể được coi là một kiểu thử nghiệm để mở rộng nhân khẩu của lãnh địa.
“Ta hiểu rồi, Tông đại nhân.”
“Bình thường thì thôn Sitano có thể tiếp nhận một số lưu dân.”
“Hướng bang Seka ở phía nam của khu vực, thường hay có lưu dân nhập cảnh.”
“Sự phát triển của bang thành đó không được tốt lắm.”
Lão gia Mars nghe đến thù lao thì khuôn mặt mập mạp của hắn lập tức sáng sủa hơn một chút.
Không có nhiều nhân tài khác, nhưng vẫn còn khá nhiều lưu dân.
Đặc biệt là trong vài tháng qua, những lưu dân từ bang Seka thường lặn lội hàng trăm km để vượt qua biên giới.
Thôn Sitano đã nhận năm sáu trăm lưu dân.
Chuyện này làm trưởng thôn Spiky cũng nhức đầu không thôi.
Cũng có gánh nặng nhất định khi sắp xếp cho những lưu dân này định cư trong thôn.
Cần phải cung cấp một số tư liệu sản xuất cơ bản.
Những lưu dân này thường là những người không có gì cả.
Một khi thôn tiếp nhận họ thì phải giải quyết các vấn đề về cuộc sống cho bọn họ.
Tốt ở chỗ là trên thế giới này không thiếu đất, miễn là có thể được đảm bảo trong vài tháng.
Để cho họ khai khẩn đất hoang, làm ruộng thì sau này mới có được chỗ đứng trong thôn.
Nếu không chấp nhận họ, những lưu dân này cũng sẽ chó cùng rứt giậu.
Chiếm cứ ở gần thôi rồi dần dần biến thành giặc cỏ.
Tạo thành mối đe dọa cho các du thương gần đó và thôn dân bên ngoài với ưu thế về số lượng.
Cho nên những nhân tài khác có thể gặp khó khăn.
Nhưng lưu dân vẫn dễ giải quyết hơn.
Ít nhiều gì thì lão gia Mars cũng có thể kiếm được một ít.
Mấu chốt nhất là lão thôn trưởng Spiky cũng biết Tông Thận.
Không ai quan tâm những lưu dân này được đưa đi đâu.
Trong này có những kẽ hở rất lớn có thể chui được.
Trên thực tế, nhiều kẻ buôn bán nô lệ sẽ cố gắng hết sức để đưa những lưu dân này đi thông qua nhiều con đường khác nhau.
Thậm chí còn có một đội săn nô lệ đặc biệt, suốt ngày lang thang trong vùng hoang dã, tấn công những lưu dân tội nghiệp đó.
Không phải khu vực nào cũng yên bình như bang Bosch.
Ngay cả trong thế giới này, các quý tộc thế lực thổ dân thường tích lũy được rất nhiều tài phú.
Sống một cuộc sống xa hoa, ăn ngon mặc đẹp.
Nhưng những cư dân trong khu vực quản hạt có thể không nhất định đều như vậy.
Mức sống của họ phần lớn phụ thuộc vào khả năng của quan chấp chính.
Nếu gặp phải một quan chấp chính không biết làm gì thì dù là bang thành hay các thôn thuộc quyền quản lý đều sẽ dần trở nên tiêu điều.
Bởi vì thế giới này có diện tích rất lớn, bang thành chính là trung tâm duy nhất trong phạm vi bảy tám trăm km.
Một khi bang thành không thể đóng vai trò là trung tâm khu vực, hồi sinh sự phát triển kinh tế của toàn khu vực.
Vậy thì, cuộc đại suy thoái trong khu vực là không thể tránh khỏi.
Tuy nhiên, cuộc đại suy thoái của cấp thấp sẽ không lan sang tầng lớp thượng lưu.
Những loại giặc cỏ, đạo tặc và giáo hội dị đoan sẽ còn tàn phá nhiều hơn nữa.
Trong trường hợp bang thành không hành động, chúng sẽ cướp đi mọi thứ của thôn dân.
Cuối cùng, thôn dân mất hết tư liệu sản xuất và tiền tích góp, họ rời bỏ nhà cửa và trở thành lưu dân.
Bang Seka, phía nam bang Bosch đang ở trong tình trạng suy thoái như vậy.
Không phải tất cả các quý tộc đều vô cùng để tâm đến chuyện chấp chính như Nam tước Bezos.