Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Quan niệm về thời gian phát triển và xây dựng của họ hoàn toàn khác với quan niệm của các lãnh chúa.
“Được, nếu đã như vậy thì hôm khác chúng ta gặp lại.”
“Trên đường trở về cẩn thận một chút.”
“Ta giúp các ngươi di chuyển mấy con bò kia đến nông trường cỏ.”
Suy nghĩ một chút, Tông Thận vẫn gật đầu.
Xây dựng nông trường cỏ cỡ lớn để tránh khiêu chiến Lẫm Đông cũng không phải là điều xấu.
Tông Thận lo lắng vì hợp tác bỏ vốn của mình.
Nó sẽ làm cho nông trường cỏ cỡ lớn cũng bị cuốn vào trong khiêu chiến Lẫm Đông.
Được như vậy thì hắn sẽ thay đổi hình thức mời ở lại trước đó.
Mở hình thức quang minh chính đại tiễn khách.
Lão gia Mars cũng vui vẻ đứng dậy và chào tạm biệt Mariel.
Tông Thận chủ động bước tới, kéo tay lão gia Mars đang hàn huyên đi về phía cửa.
Phía sau hắn, Mariel miễn cưỡng đi theo ra ngoài cửa.
“Trở về đi con, đi theo Tông đại nhân cho tốt vào.”
“Sau này chúng ta có thể thường xuyên gặp mặt.”
Lão gia Mars quay đầu lại nói.
Chỉ thấy Mariel đứng bên cửa, khẽ gật đầu.
Nước mắt giàn giụa.
Xem cảnh này, lão gia Mars cũng bị chua xót.
Mối quan hệ giữa cha và con gái vẫn rất sâu đậm.
Nhất là trong giờ phút chia tay như thế này.
Tông Thận buông lỏng tay đứng đó chờ đợi.
Mariel chạy xuống bậc thang, giẫm lên tuyết chạy tới ôm lấy cha mình.
Lão gia Mars dịu dàng vỗ nhẹ vào lưng nàng.
Vài phút sau, hai cha con miễn cưỡng chia tay.
Tông Thận cũng đưa tay ra xoa đầu Mariel.
Sau đó, hắn mới tiễn lão gia Mars rời khỏi tiểu viện lãnh chúa.
Khởi động người máy chịu nặng và đi về phía khu nông mục ở phía tây bắc của lãnh địa.
Vì khiêu chiến Lẫm Đông nên hầu hết dân lãnh địa đều ngoan ngoãn ở trong nhà.
Điều này làm cho lãnh địa của Tông Thận trông rất vắng vẻ.
Sau khi màn đêm buông xuống, không có ánh sáng nào cả.
Những thuộc hạ thân tín do lão gia Mars dẫn theo và ba du thương đã trực tiếp đốt một cây đuốc lên.
Tất cả những con bò cái mang thai đã được dỡ xuống khỏi các xe ngựa.
Bầy bò cái này có tổng cộng hai mươi con, bụng của từng con rõ ràng đã phình ra.
Lúc này, chúng được dắt đến bên cạnh nông trường cỏ ban đầu trong lãnh địa của Tông Thận.
Nông trường cỏ cỡ nhỏ này trông rất lạ trong mắt họ.
Nó không chỉ được bao quanh bởi những bức tường thành bằng gỗ đơn giản ở mọi phía.
Nông trường cỏ còn chất đầy các loại đống cỏ khô.
Ngoài ra còn có một số nhà lá được xây dựng trong đó.
Và đó không phải là điều kỳ lạ nhất.
Điều kỳ lạ nhất là có một cái lò sưởi vẫn đang được đốt trong nông trường cỏ.
Thông qua ống khói dài, hút hết khói từ lò sưởi lên không khí ba bốn mét.
Bên trong có bò và dê, tổng cộng có hơn một trăm con.
Lúc này, cả bọn tốp ba tốp năm đang lười biếng nằm bên đống cỏ khô.
Bộ dạng lừ đừ này, những con dê bò đó sẽ chỉ có dáng vẻ như vậy khi trời lạnh.
Nhìn Tông Thận mặc chiếc áo khoác lông.
Bọn chúng đều hơi há hốc mồm, không biết nên nói cái gì.
Ít nhất là với nhận thức của chúng nó thì không thể giải thích được vấn đề này.
Đúng lúc này, lão gia Mars lên tiếng.
“Tất cả chúng ta trở về thôn Sitano trước.”
“Việc xây dựng nông trường cỏ cỡ lớn đang gấp rút.”
“Còn rất nhiều thứ phải chuẩn bị.”
“Sherwood tiên sinh, đêm nay ba người các ngươi có thể ở lại nhà ta.”
Mọi người nghe ông Mars nói xong.
Thì họ chỉ có thể xoá đi nghi ngờ trong lòng.
Rồi xem lãnh địa của Tông Thận là lãnh địa của một kẻ dở hơi.
Nhất là ba người thương lái kia, công việc của họ là thu mua thức ăn ở các thôn.
Vì thế họ tiếp xúc với rất nhiều hộ gia đình nuôi trồng.
Nhưng họ chưa từng thấy qua phương pháp nuôi trâu này.
Bởi vì khiêu chiến lãnh chúa quá mức kinh hãi thế tục, nó hoàn toàn vượt qua sự tưởng tượng của họ.
Cho dù bọn họ cần đường tắt để đi lên, cũng không nghĩ tới chuyện khiêu chiến lãnh chúa này.
Rõ ràng bọn họ ở cùng một thế giới, sao khí hậu lại khác nhau như vậy?
Bọn họ không suy nghĩ ra nguyên nhân được.
Cuối cùng chỉ có thể xem Tông Thận là kẻ “Dở hơi”.
Tông Thận nhìn dáng vẻ của bọn họ, không thấy lộ ra năng lực khác thường.
Đối với kẻ dở hơi thì không cần giải thích, cũng không cần thiết phải giải thích.
Dù sao chuyện khiêu chiến lãnh chúa cũng đã rõ ràng như vậy.
Tông Thận chủ động bắt chuyện với bọn họ.
Hắn mặc áo giáp rồi đứng yên một lúc, nhìn bọn họ lên xe ngựa rồi dần dần đi xa.
Ba thương lái và lão gia Mars ngồi chung xe với nhau.
Sau khi xe chạy được vài cây số, thương lái tên Sherwood chủ động bắt chuyện với Mars.
“Lão gia Mars, người bạn này của ông thật có cá tính.”
“Không chỉ mặc áo giáp mà còn choàng thêm áo khoác lông vừa dài vừa nặng như vậy…”
Hai thương lái còn lại nghe vậy thì cũng nhìn về phía Mars.
Chỉ thấy ông Mars ôm chặt túi trong người, chiếc túi đó chứa đầy đồ vật.
Vẻ mặt của ông tràn đầy lúng túng rồi cười một tiếng.
“Ta cũng không rõ lắm…”
“Nhưng hắn vẫn có chút năng lực.”
“Các người hợp tác với hắn sẽ không bị lỗ.”
Mars lại nhớ đến dáng vẻ Tông Thận đứng vẫy tay trước mười nghìn người.
Vẻ mặt cũng rất đứng đắn oai nghiêm.
Tài sản cũng là một loại sức mạnh.
Bọn người Sherwood nghe ông Mars nói vậy thì chỉ cười một tiếng.
Đối với lời nói của ông Mars, bọn họ không có ý kiến.
…
Sau khi tuyết ngừng rơi thì mây đen trên trời cũng tan đi không ít.
Tông Thận ngẩng đầu nhìn bầu trời, một tia sáng trắng bạc xuyên qua đám mây chiếu rọi xuống.
Hết gió rét, nhiệt độ xung quanh cũng bắt đầu tăng lên.
Chẳng qua nhiệt độ vẫn không vượt qua con số không.
Tông Thận thường xuyên đi lại trên đường.
Một vài đống tuyết đã được chất đống hai lần, từ tuyết cứng dần tan thành tuyết ướt.
Cũng may phạm vi của chúng không lớn.
Phần lớn tuyết còn đọng lại đều là tuyết ướt xốp nhẹ.
Chỉ cần nhiệt độ vẫn không tăng qua không độ.
Thì những phần tuyết ướt này vẫn còn đọng lại mấy ngày.
Hắn từ chỗ kia mua được mười mấy con bò cái, chúng nó vẫn kêu “ò ọ” không ngừng.
Bởi vì Tông Thận chưa có được quyền sở hữu, nên những con bò cái này cũng không phải trời đông giá rét.
Hiện tại thực lực của lãnh chúa và thổ dân còn chênh lệch rất lớn.