Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Rồi hắn nhai nuốt bánh quy còn lẫn mùi vị canh cà chua xuống.
“Lần này canh cà chua nấu khá ngon.”
“Đáng tiếc nó không ngon như đồ ăn của quê hương ta.”
Tông Thận ăn nhanh như hổ đói.
Đối với hắn, ăn cơm chính là quá trình bổ sung năng lượng.
Lúc hắn đặt chén canh xuống, bỗng nhiên bùi ngùi nói.
“Hôm nay Luna nấu canh cà chua…”
“Ta đã giúp sơ chế nguyên liệu…”
Mariel ngồi bên cạnh nhỏ giọng nói.
Nàng không nghe được sự tiếc nuối trong lời nói của Tông Thận.
Tông Thận cười khẽ một tiếng.
Lúc này, Luna cũng buông chén canh xuống.
Cô nhanh chóng hiểu được ẩn ý trong lời nói của Tông Thận.
Đó chính là, quê hương!
“Đại nhân, quê hương của ngươi ở đâu?”
“Dựa vào thông tin ta có được thì.”
“Người được trời chọn trúng.”
“Bọn họ đều đến từ thế giới khác.”
Luna chậm rãi nói, sau khi nàng thành tâm tuyên thệ và ra sức với Tông Thận.
Thân phận của nàng chuyển từ thổ dân thành dân lãnh địa.
Trong đó có một ít tin tức kỳ lạ.
Báo cho các nàng biết thân phận của lãnh chúa đều là người được trời chọn.
Bởi vì hai người rất thân quen, vì thế trong lúc trò chuyện, Luna cũng gan dạ hơn một ít.
Nghe Luna nói xong, Tông Thận nghiêng đầu, vẻ mặt lộ ra sự nhớ nhung.
“Ta đến từ nơi gọi là trái đất.”
“Đó là một nơi hoàn toàn khác biệt với chỗ này.”
“Nó so với đại lục vô tận này thì nhỏ hơn rất nhiều lần.”
“Mọi người không thể thông qua huấn luyện để tăng sức mạnh chiến đấu.”
“Cũng không có ma pháp thiên phú và ma pháp nguyên tố.”
Lời nói của hắn đã thành công hấp dẫn sự chú ý của ba cô gái.
Kể cả Vereesa luôn trầm mặc cũng không nhịn được mà trợn to hai mắt.
“Không có ma pháp, cũng không cách nào huấn luyện…”
“Vậy người trên trái đất không phải giống với người nguyên thủy trong man hoang sao?”
Vereesa hiếm khi lên tiếng nói, nàng đã quen với quy tắc của thế giới này, vì thế nàng khó hiểu với sự miêu tả của Tông Thận.
Cho dù yêu tinh yếu đuối như sâm chi cũng phải thi triển ma pháp tự nhiên để thuận lợi phát triển.
Ngay cả những nông phu trong thôn chỉ cần tham gia huấn luyện trong trại lính thì đều trở nên mạnh mẽ dần.
“Chúng ta không cần huấn luyện và ma pháp.”
“Bởi vì chúng ta có khoa học kỹ thuật!”
“Chính là khoa học kỹ thuật!”
Tông Thận vểnh khóe môi lên rồi cười nói.
Hắn nhìn biểu cảm của các cô thì thấy buồn cười.
“Khoa học kỹ thuật sao?”
“Nghe giống như ma pháp có kỹ thuật, kỹ thuật phù văn, kỹ thuật luyện kim, các loại kỹ thuật tương tự.”
Lúc này là Mariel nói.
Tông Thận quay đầu nhìn nàng rồi gật đầu tán thưởng.
“Nó gần giống như vậy.”
“Chỉ là nghiên cứu khoa học kỹ thuật ở trái đất là quy luật của thế giới.”
“Nghiên cứu xong rồi sử dụng rồi vận dụng và sáng tạo.”
“Tất nhiên, trước mắt cũng chỉ miễn cưỡng hoàn thành bước thứ nhất và thứ hai.”
Hắn nói tới đây thì ngừng lại một chút.
“Chúng ta có đại bác to lớn, hõa tiễn, vũ khí hạt nhân.”
“Có thể tạo ra máy tinh có khả năng tính toán siêu cấp vượt xa vô số kỹ sư.”
“Còn có mô hình chiến đấu chiến đấu và xe tăng trên đất liền.”
“Ở đó còn có máy bay, tốc độ bay của nó nhanh gấp hai ba lần so với tốc độ của ma thú.”
“Chúng ta còn sử dụng điện năng, chức năng của nó trên trái đất giống như ma pháp ở nơi này.”
“Chẳng qua điện năng thông dụng hơn nhiều so với ma pháp, nó phổ biến và giá rẻ.”
“Đúng rồi, vũ khí hạt nhân ở trái đất có uy lực rất lớn, nó dễ dàng san bằng thành phố có mấy chục triệu người thành đống phế liệu.”
“Dù là Cự Long sử thi cũng không chịu được sức mạnh tàn phá như vậy.”
Tông Thận vừa ao ước vùa nói.
Theo sự hiểu biết của hắn thì Cự Long sử thi quả thật không chống đở được sức mạnh to lớn của vũ khí hạt nhân.
Ví dụ như sức mạnh của bom Hydro.
Năng lượng của nguyên tử phát ra có thể hủy diệt tất cả.
Dù bản thân được ma pháp bảo vệ thì đều hóa thành tro bụi.
Người phàm có thể can thiệp sức mạnh tới thế giới vật chất, đó là điểm giống nhau.
Còn những thứ khác không giống với khái niệm về vũ khí hạt nhân.
Vũ khí hạt nhân đã phát triển nhiều năm, hơn nữa có nhiều quốc gia lớn dự trữ nó làm vũ khí uy hiếp.
Khoa học kỹ thuật chính là nghiên cứu vĩ đại của nhân loại trong mấy ngàn năm.
Ngoài ra khoa học kỹ thuật còn rất nhiều ứng dụng, hầu như nó liên quan đến mọi lĩnh vực.
Sau khi Tông Thận chịu mở lời thì không thể thui hồi lại được.
Ba cô gái nghe xong thì ngẩn người một lúc.
Nhất là hai người xuất thân từ chiến sĩ như Vereesa và Luna.
Họ bị sức mạnh đáng sợ của vũ khí hạt nhân dọa sợ không nhẹ.
Có thể một phát hủy diệt một thành phố mấy chục triệu dân, đánh Cự Long sự thi thành đống phế liệu.
Có lẽ chỉ có thần linh trong truyền thuyết mới có sức mạnh vĩ đại như vậy.
Chỉ có họ mới so sánh được với vũ khí hạt nhân.
Những thứ đó cần rất nhiều vị đại ma truyền thuyết niệm cấm chú lâu dài để giam cầm nếu không sẽ khống chế không được.
Điều này khiến nàng thấy nghi ngờ trong lòng.
Người phàm thật sự có thần lực sao?
Điều này là hiển nhiên vì tín chủng tộc của Luna ở Ám Dạ tinh linh đều là tín đồ của Nguyệt Thần.
Tín ngưỡng của các nàng là Nguyệt Thần Elune.
Ai thường cung kính cầu khấn thì có thể được cảm ứng.
Nhưng trong đại lục này, việc được thần linh giúp đỡ xảy ra rất ít.
Số lần xuất hiện của thần linh là rất thấp.
Đến mức bây giờ.
Tông Thận mô tả trái đất làm cho họ cảm thấy nơi đó vô cùng xinh đẹp.
Nó để lại ấn tượng sâu sắc trong suy nghĩ của các nàng.
Vì thế các nàng rất tò mò về trái đất.
“Thực sự rất muốn tới thăm quê hương của đại nhân một chút.”
“Đi ngồi đu quay mà đại nhân đã nói.”
“Rồi ngắm nhìn pháo hoa đẹp đẽ đó.”
Luna kìm lòng không đậu nói.
Đây cũng là suy nghĩ chung trong lòng ba người phụ nữ.
Đối với những người sống trong thế giới của kiếm và ma pháp giống như họ.
Trái đất mà Tông Thận miêu tả vốn chỉ là một thế giới mộng ảo.
Sự va chạm của nền văn minh khác nhau với hệ thống khác nhau, đã phát ra pháo hoa nhiều màu sắc rực rỡ.