Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sáng sớm 8 giờ ngày hôm sau.
Ánh nắng tươi sáng của hôm nay thật chói mắt.
Mặt trời mới mọc tỏa ra ánh sáng phơi phới.
Ánh bình minh chiếu rọi chói mắt, giống như gang nóng chảy trong lò gang, sáng rực như lửa.
Sáng sớm hơn 6 giờ, Tông Thận đã thức giấc.
Luna cũng vậy.
Nhưng hai người họ không xuống giường ngay, mà dựa vào tia nắng ban mai để chế ra tinh lực, lại bắt đầu một vòng luyện tập buổi sáng mới.
Cho tới khi việc luyện tập buổi sáng kết thúc thì đã là hơn tám giờ.
Ánh nắng cuối rất tốt, thời tiết vô cùng nắng ráo.
Trong cảm nhận của Tông Thận, nhiệt độ không khí cũng từ từ tăng lên.
Kiểu thay đổi thời tiết này cũng có chút khác lạ, dường như không phù hợp với chủ đề của khiêu chiến Lẫm Đông.
Sau khi dây dưa mãi, Tông Thận mới mặc chiến giáp lên, mặc đầy đủ quần áo và đồ dùng chống lạnh.
Đi ra khỏi tòa nhà nhỏ của lãnh chúa.
Luna hiện giờ đã nhập vào vai diễn cô vợ nhỏ.
Đang khiêm tốn xin Mariel chỉ bảo.
Nỗ lực học hỏi để chế biến ra một số món ăn hợp khẩu vị loài người.
Súp cà chua hôm qua chính là thành quả sau khi Luna đã được chỉ bảo.
Tộc Ám Dạ tinh linh không có phương pháp nấu nướng màu mè như vậy.
Bọn họ tín ngưỡng Nguyệt Thần, kết nối mật thiết với tự nhiên.
Ẩm thực thường ngày vô cùng thanh đạm, giản dị.
Họ thường dùng hoa quả trong rừng làm thức ăn chính.
Còn thu gom nấm tươi ngon làm đồ ăn.
Đôi khi cũng sẽ săn bắt, bọn họ thường tự cho mình là người bảo vệ tự nhiên.
Những loài mãnh cầm và ác thú gây tổn hại nghiêm trọng đến cân bằng hệ sinh thái, đều sẽ bị hiệp sĩ Ám Dạ bắt giết.
Sau đó sẽ chế biến thành thức ăn cho người trong tộc.
Đối với các loại thịt cũng không có sự bài xích rõ ràng.
Trong mắt họ, thịt và thực vật đều mang sinh mệnh.
Chỉ là xét trên khía cạnh thói quen ăn uống và sở thích thì bọn họ không yêu thích hơn bất kỳ một loại thức ăn có thịt nào.
Nó chỉ thuộc loại có thể ăn được, nhưng là ở tình trạng không thích ăn cho lắm.
Luna hiện tại vì đang muốn thích ứng với thói quen của Tông Thận.
Nên bắt đầu nghiên cứu về các công thức nấu món thịt khác nhau.
Chỉ có tình yêu mới có sức mạnh lớn nhất để thay đổi một người phụ nữ.
Tông Thận trang bị đầy đủ vũ khí xong, đẩy cánh cửa của tòa nhà nhỏ lãnh chúa ra.
Mang theo những tia sáng mặt trời màu trắng với quầng sáng màu vàng, chiếu vào trong tòa nhà nhỏ của lãnh chúa.
Khiến phòng khách của tòa nhà nhỏ là một mảng sáng rực.
Mây không thể nào ngăn được ánh sáng trút xuống.
Nhiệt lượng cũng được mang đến mặt đất cùng với ánh sáng mặt trời.
Sau khi lớp tuyết tích tụ kia hấp thụ nhiệt, cũng bắt đầu tan chảy.
Lớp băng ở bên dưới bắt đầu ngưng kết, độ dày của tuyết tích tụ cũng giảm, trở nên nặng hơn và chặt hơn.
Đồng thời cũng do tuyết tích tụ đã hấp thụ nhiệt mà tan chảy, nên mặt đất dày đặc khí lạnh.
Sự thay đổi khí hậu như vậy vô cùng không thích hợp.
Khiêu chiến Lẫm Đông vẫn chưa kết thúc, sao lại trời quang mây tạnh ngay thế được?
Hắn quan sát lớp tuyết tích tụ tới năm, sáu mét dưới bậc thềm sụt lún.
Không nhịn được mà cau mày thật chặt.
“Xuất hiện trời đẹp như thế này cũng thật quá khó hiểu đi...”
Tông Thận lẩm bẩm tự nói.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong vắt, bước chân xuống bậc thềm.
Cẳng chân mang giày lông thỏ và lông thỏ bảo vệ chân, bước vào trong tuyết.
Dựa vào trọng lượng của chính cơ thể nên rất dễ dàng bước lên được.
Nhưng rõ ràng cảm giác dưới chân lúc này không giống với hôm qua.
Trở nên trơn hơn, rất khó cảm nhận được sự tồn tại của lực ma sát.
Điều này chứng tỏ bên dưới lớp tuyết tích tụ đã hình thành lên một lớp băng.
Ngày nắng đến đột ngột này càng khiến cho nhiệt độ bắt đầu tăng cao.
Lớp tuyết đó tan ra rồi đông lại, thể tích cũng thu nhỏ.
Từ tuyết khô xốp lỏng lẻo ban đầu trở thành tuyết ẩm ướt càng đông cứng hơn.
“Cạch...”
“Rắc rắc...”
Tông Thận đạp tuyết mà đi, toàn thân hắn mặc giáp, trọng lượng cơ thể ít nhất cũng nặng đến một trăm kilogam.
Có thể dẫm nát lớp băng dày ở dưới đáy còn chưa đông cứng.
Cùng với âm thanh băng vỡ giòn tan, Tông Thận đến được phía bên ngoài tiểu viện.
Tông Thận đã biết được vì sao lại xuất hiện ngày nắng và nhiệt độ tăng, trước khi bước vào giai đoạn thứ hai của khiêu chiến Lẫm Đông.
Điều này đối với các lãnh chúa quả thực không phải là một chuyện tốt.
Ánh nắng ấm áp và trời nắng đẹp đều chỉ là sự giả tạo, chuyện tốt đẹp cũng chỉ là tạm thời.
Mỗi lần trời nắng sẽ chỉ làm cho khiêu chiến về sau càng trở nên khó khăn hơn.
Làm cho tuyết tích tụ khi đã khô sẽ sụt lún, toàn bộ thành biến toàn tuyết ướt và tầng băng.
Sau khi bắt đầu giai đoạn thứ hai của Lẫm Đông, nhiệt độ sẽ giảm nhanh chóng, khí hậu lại thay đổi.
Tuyết rơi mới sẽ bao phủ số tuyết ướt và tầng băng này.
Lãnh chúa lúc này nếu muốn đi lại sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Tầng băng trơn trượt có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc đi lại.
Trừ khi có loại giày gai đi lại được trong băng kia.
Nếu không ắt sẽ gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc đi lại của lãnh chúa.
Nhất là sau khi đã bước sang giai đoạn thứ hai của Lẫm Đông thì sẽ bắt đầu xuất hiện quái vật tuyết cấp thống lĩnh.
Điều này rõ ràng là để gia tăng độ khó cho khiêu chiến giai đoạn sau.
Bình tĩnh và yên ổn chỉ là nhất thời.
Nếu bị mê hoặc trước tiết tấu thư giãn ở giai đoạn thứ nhất của Lẫm Đông.
Vậy thì khi đối diện với giai đoạn tiếp theo của Lẫm Đông, chắc chắn sẽ phải chịu một số tổn thất.
“Chắc chắn phải chuẩn bị trước một chút.”
“Nếu không thì thực sự sẽ ảnh hưởng đến các hành động về sau.”
Tông Thận vừa đi, vừa suy tính.
Cảm nhận được sự trơn trượt rất nhẹ truyền tới ở dưới đế giày chiến.
Nếu như không phải hiện giờ lớp băng còn chưa dày lắm, thì có thể đã bị hắn đạp nát.
Có thể tưởng tượng ra tương lai sẽ gặp phải bao nhiêu trở ngại khi hành động.
Hắn chậm rãi bước đến “chợ cấp 2” đã được di dời đến bên cạnh tiểu viện.