Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 840. Khiêu chiến tàn khốc, cường giả xua tan mây đen trên bầu trời (3)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói không hâm mộ thì là lừa ngừa. Chẳng qua ngược lại hoành phi lần này lại khiến Tông Thận phát hiện ra một đạo lý. Đó chính là thật ra hệ thống lãnh chúa có ý cổ vũ các lãnh chúa làm ra các hành vi mang tính đột phá.

Từ tiêu diệt Minh Xà Apophis cho đến xua tan mây đen trên bầu trời. Người đầu tiên làm được chuyện như vậy thường sẽ nhận được phần thưởng. Sau đó hệ thống lãnh chúa sẽ bắt đầu tu bổ thêm.

Điều này khiến Tông Thận nhớ tới thời gian khiêu chiến Địa Huyệt, phương pháp của hắn trái ngược, dò xét cánh cửa truyền tống Địa Huyệt.

Nếu lúc trước hắn có thể lấy được mảnh vỡ Arcane bị phong ấn dưới đảo Hồ Tâm ra ngoài, thì hắn hoàn toàn có thể làm nổ nát cánh cổng truyền tống. Vì cánh cổng truyền tống kia cũng có giá trị kiên cố. Chỉ là giá trị kiên cố cực cao, với thực lực ngay lúc đó của hắn rất khó để loại bỏ nó.

Thực ra dùng ánh mắt của bây giờ nhìn lại, cánh cổng truyền tống kia cũng là một tồn tại để phá vỡ.

Nói mới nhớ, thực ra muốn đạt tới điều kiện phá vỡ rất khó khăn. Nói ngay đến giai đoạn thứ hai trong khiêu chiến lẫm đông này. Muốn xua tan được mây đen, đầu tiên phải có loại vật phẩm hoặc là ma pháp thay đổi khí hậu ở quy mô lớn. Tiếp theo còn phải mạo hiểm xông lên bầu trời ngay sau khi mây đen đã hình thành hoàn toàn.

Trong quá trình đó có quan hệ rất lớn tới vận may của cá nhân. Nhất định trong tay phải có vật phẩm có tính công kích mới được. Ngoài ra còn liên quan đến tư duy, nhất định phải có tư duy phá vỡ truyền thống. Còn có chủ nghĩa mạo hiểm mãnh liệt cùng với thực lực chèo chống mới có thể hoàn thành được.

Tông Thận phân tích một phen, tiến hành suy nghĩ và kiểm điểm lại bản thân. Khiêu chiến không chỉ là khiêu chiến, lại còn là thời cơ quật khởi của cường giả.

Hắn nhất định phải xem kỹ lại hành vi gần đây của mình.

Lãnh địa được mở rộng khiến cho hắn mất đi một chút lòng tiến thủ. Nhất là sau khi nếm được ngon ngọt trong nhóm dân bản địa. Điều này khiến Tông Thận có chút ít lười biếng với chuyện khiêu chiến Lẫm Đông.

Tin tức này cũng đang sôi trào trong toàn bộ vực lãnh chúa.

Sau khi mọi người đã được thưởng thức mùi vị của mưa băng, tất cả đều sinh lòng kính sợ giai đoạn thứ hai!

Trong bầu không khí khủng hoảng như thế này, chắc chắn hành vi xua tan mây đen trên bầu trời của Jian Heather sẽ làm rung động lòng người.

Nhất thời, cái tên này gần như phủ kín màn hình ở trong “kênh thế giới”. Tất cả mọi người đều đang thân thiện thảo luận về vị lãnh chúa hoành không xuất thế này.

Đây là một bữa thịnh yến về nói chuyện bát quái, gần như tất cả lãnh chúa đều đang hỏi tình huống của cường giả kia.

Về chuyện này, Trần Duệ đang ở phía tây vương quốc Kugit lại không hề cảm thấy bất ngờ gì.

Một đời trước hắn đã từng trải qua khiêu chiến Lẫm Đông. Vì vậy có thể nói là hắn hiểu rõ nội dung khiêu chiến như lòng bàn tay.

Chẳng qua so sánh với đời trước, khiêu chiến Lẫm Đông lần này đến sớm hơn thời hạn rất nhiều ngày. Bởi vậy cũng chưa biết chừng sẽ dẫn tới hiệu ứng cánh bướm.

Lúc Trần Duệ nhìn thấy hai thuyết minh hoành phi, hắn đang ôm thân thể mềm mại của Haverson. Trên thực tế, bất kể là từ dáng người hay là nhan sắc của Haverson cũng đều có thể coi là báu vật cực phẩm.

Ngoại trừ hai cái răng nanh tương đối rõ ràng và làn da màu xanh nhạt không quá phù hợp với thẩm mỹ của loài người ra, những mặt khác gần như có thể tính là hoàn mỹ không tỳ vết.

Chỉ cần có thể chấp nhận hai tỳ vết này của Haverson, vậy thì Haverson chính là vưu vật có sức thú vị khác.

Chí ít đối với Trần Duệ mà nói, hắn không thèm để ý vấn đề này chút nào, đồng thời còn thích thú.

Ở đời trước, Haverson chính là anh hùng cổ xưa có tiềm lực lớn nhất trong khu vực này.

Hắn đã từng ngước nhìn nàng với ánh mắt hâm mộ không phải chỉ một lần.

Đời này hắn đã đạt được ước muốn, không có chuyện gì sảng khoái hơn việc đạt được tâm nguyện trong lòng cả.

Hắn nhìn chăm chú vào thuyết minh hoành phi màu vàng kim. Giống như hắn đoán trước, khiêu chiến Lẫm Đông trước thời hạn, tương ứng biến hóa cũng xảy ra trước thời hạn.

Một bộ phận dân bản địa biểu hiện trạng thái dị thường thông qua lãnh chúa khiêu chiến Lẫm Đông, đạt được gợi ý nào đó.

Trong đời trước, màn này vốn nên xảy ra vào ngày thứ 164 nhóm lãnh chúa đầu tiên giáng lâm.

Lãnh chúa Jian Heather này hoàn toàn không phải là một vị lãnh chúa có tính đột phá. Nàng chỉ là một con rối của đại nhân vật dân bản địa nào đó thôi.

“Dòng sự kiện diễn ra trước rồi.”

“Trí giả Sarranid Sultanate tiên đoán…”

“Lẽ nào màn hai cũng sẽ đến sớm sao?”

“Trong kiếp trước, sau nửa tháng lẫm đông kết thúc, cũng là ngày thứ 180 rơi xuống đất.”

“Thời gian nhóm lãnh chúa thứ hai giáng lâm, thì màn thứ hai mới mở ra.”

“Không biết đời này sẽ có biến hóa và sắp đặt như thế nào đây…”

Hiệu ứng cánh bướm chậm rãi vỗ cánh.

Đối với Trần Duệ mà nói, cục diện bây giờ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Trong thời kỳ chuyển tiếp trước khi sang màn thứ hai, sẽ có thời kì gián cách không có khiêu chiến. Cũng sẽ có một đợt khiêu chiến tháng là khiêu chiến theo chu kỳ. Vốn dĩ thời gian sáu tháng cũng không được tính là quá lâu trên đại lục rộng lớn này.

Dù sao, trong thế giới này, vì địa vực ảnh hưởng đến, cho nên bất kỳ động tác nào của dân bản địa cũng đều cần một thời gian rất dài để chuẩn bị và áp dụng. Ngay cả cự thành muốn bố trí một chính sách ở trong bang thành mình quản hạt cũng cần ít nhất là nửa tháng để truyền bá. Nếu muốn chứng thực, thì còn cần hơn một tháng, thậm chí là mấy tháng.

Màn thứ hai mở ra có quan hệ rất lớn với biến hóa của dân bản địa. Hiện nay, dạng tình huống yên tĩnh, ổn định như thế này trong các dân bản địa sẽ không kéo dài quá lâu. Lúc màn thứ hai mở ra, mới thật sự mang ý nghĩa nguy cơ sinh tồn.

Đối với các loại biến hóa của sau này, Trần Duệ đã mất đi khả năng phán đoán.

“Vẫn phải cố gắng liên hệ với Tông Thận…”