Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đám yêu tinh này chẳng hề có tí quan niệm khách sáo gì, làm việc gọn gàng dứt khoát.
Vua Yêu Tinh nhìn Gusab rời đi rồi quay người trở lại bên bàn gỗ.
Bỗng nhiên nó rút ra một thanh chủy thủ, cắm phập nó vào bản đồ da thuộc ở trên mặt bàn.
"Đây là cơ hội tốt để bộ lạc sinh sôi nảy nở."
"Chúng ta cần nhiều đồ ăn hơn, còn có nam nhân, nữ nhân…"
"Ta không muốn nhìn đám nhóc con ôm dã thú làm loạn tiếp nữa."
"Hiện giờ tỷ lệ thoái hóa của bộ tộc quá là cao…"
Nó lẩm bẩm nói với giọng thâm trầm, như dã thú gầm nhẹ vậy.
Là lãnh tụ của bộ lạc, nó cần phải nghĩ tới rất nhiều vấn đề.
Đối với nó, có được trí tuệ cũng không phải là một chuyện hạnh phúc.
Trí giả thường phải gánh chịu rất nhiều phiền não, nhất là một vị vua.
Cho dù là Vua của yêu tinh dơ bẩn ngu xuẩn thì nó cũng phải gánh vác trách nhiệm sinh sôi nảy nở của bộ tộc.
Trong căn nhà nhỏ nguyên thủy to lớn lại trở nên yên tĩnh.
Trong cả bộ lạc Yêu Tinh ngoài tiếng kêu đau và rên rỉ thi thoảng xuất hiện thì cũng chỉ có âm thanh mài răng với âm thanh nuốt nước bọt nghe mà buồn nôn.
…
Hai giờ bốn mấy phút chiều.
Tông Thận mơ màng tỉnh giấc trong những tiếng gọi dậy của Luna.
Ổ chăn ấm áp làm hắn cảm thấy rất dễ chịu, nó giống như vòng tay ôm ấp đầy ấm áp của thiếu nữ vậy.
Đã từng có người nói rằng, rời khỏi ổ chăn vào mùa đông thì không khác gì với phải rời xa cặp đùi của người phụ nữ, đây là chuyện cần một nghị lực rất lớn để làm.
Nhìn thấy Tông Thận mở mắt, mặt đờ ra nhưng lại không có ý định đứng dậy.
Luna dịu dạng ngồi xuống bên giường, vươn tay khẽ vuốt ve mặt hắn.
Trong khoảng thời gian này, Tông Thận chưa hề cạo râu.
Nên trên mặt và cằm của hắn đều đã mọc rất nhiều râu rồi.
Những sợi râu này còn chưa dài được tới 0,5 cm nữa, thế nên sờ tới sờ lui đều cảm thấy giống lông bờm cứng vậy.
Làm hắn trông càng đậm chất đàn ông hơn.
"Oáp…"
"Phùuuuu!"
Tông Thận lười biếng ngáp một cái, bắt luôn lấy tay nhỏ của Luna.
Hắn ngồi dậy ở trên giường, bởi vì do có cầu nhiệt lực ma năng nên trong phòng trở nên rất ấm áp.
Ngoài cửa sổ ở hai bên của gian phòng đều đã ướt sũng.
Chênh lệch nhiệt độ ở trong và ngoài phòng rất rõ rệt, nó đã hòa tan tầng băng hơi mỏng ở bên ngoài cửa sổ.
Trông cứ như là vừa mới có một cơn mưa trút xuống vậy.
"Giờ Luna ngươi và Vereesa tới khu sinh sống đón người đi."
"Lát nữa để cầu nhiệt lực ma năng trên người các ngươi lên khoang chứa hàng của cả hai người máy chịu nặng."
"Thông báo cho Doris để nàng cũng làm như thế."
"Nếu như cầu nhiệt lực ma năng của nàng không đủ thì kêu Howey lấy của mình cho nàng trước."
Tông Thận vươn tay ra nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay mềm mại của Luna, cười nhạt nói.
"Vâng thưa đại nhân, ta đi làm luôn đây."
Luna cũng nở nụ cười dịu dàng, đưa mặt lại gần.
Nàng hôn nhẹ đôi môi đỏ mọng của mình lên má Tông Thận.
Nụ hôn bao hàm sự yêu thương này tựa như chim hồng phía chân trời, thoáng qua rồi biến mất.
Độ ấm trên gương mặt vẫn còn vương, nhưng Luna đã bứt ra rời đi nhanh rồi.
Trước khi tình hình tuyết rơi trở nên lớn thì đây cũng là lần hành động đi săn Quái Vật Tuyết Lẫm Đông tập thể cuối cùng.
Khi mà tuyết đọng tích tới tình trạng người máy chịu nặng cũng không thể dọn đường tốt được thì ra ngoài tập thể với quy mô lớn sẽ trở thành một loại hi vọng xa vời.
Còn về giai đoạn thứ ba của lẫm đông, quái vật băng nguyên liên quan tới rương bảo vật mùa đông và có điểm tích lũy thì Tông Thận có sắp xếp khác, cụ thể thế nào thì phải đợi sau khi giai đoạn thứ ba bắt đầu khí hậu thay đổi mới quyết định được.
Đợt khiêu chiến này làm hắn thấy hơi đau đầu, so với việc đối mặt với thời tiết ác liệt thì hắn thà đi đối phó bầy quái Địa Huyệt có số lượng khổng lồ còn hơn.
Khiêu chiến Địa Huyệt và khiêu chiến Lẫm Đông có ý nghĩa khác nhau hoàn toàn.
Khiêu chiến Địa Huyệt chiến đấu là chính, cần các lãnh chúa dũng cảm đối mặt với bầy quái Địa Huyệt tụ tập lại như sóng đen kia.
Dù quái vật Địa Huyệt trong đó thường đều đã bị suy yếu ở những mức độ khác nhau, nhưng sức áp bách của bầy quái vẫn đủ để khiến cho người ta sợ hãi.
Thời gian duy trì của khiêu chiến Địa Huyệt ròng rã bảy ngày, trong khoảng thời gian này độ khó khiêu chiến sẽ tăng lên theo từng cấp, làm nó trở thành một cuộc chiến tập thể gay cấn.
Chiến đấu và chém giết trong cường độ cao là hòn đá mài tốt nhất để làm đao kiếm trở nên sắc bén.
Trên thực tế, sau khiêu chiến Địa Huyệt thì đúng là những lãnh chúa may mắn còn sống sót đều có những sự tiến bộ khác nhau.
Sự tiến bộ này là tổng hợp và toàn diện, mọi người bắt đầu thấy quen với cái thế giới xa lạ này, quen với những trận chém giết và cuộc chiến tàn khốc.
Cuộc chiến đổ máu giống như một hồ sâu lạnh giá vậy, khi dìm đầu của mỗi một ai đó vào trong làn nước lạnh thì nó sẽ khiến tất cả những con người ấy trở nên trưởng thành và cứng cỏi hơn từ trong những giọng khàn khàn đầy đau đớn và sự sợ hãi tột độ.
Mà khiêu chiến Lẫm Đông thì lại không thiên về chiến đấu, sự thay đổi của khí hậu nó càng giống khiêu chiến cực hạn sinh lý của các lãnh chúa hơn, còn Quái Vật Tuyết Lẫm Đông và rương bảo vật mùa đông thì cũng là một cách tô điểm thêm và cách cổ vũ thôi.
Một khiêu chiến khí hậu đơn thuần giống như một vại nước đọng vậy, chỉ có thêm vào những nguyên tố khác thì mới làm mọi người sôi nổi hơn thôi.
Ngoài những đặc trưng mang tính biểu tượng này thì với phần lớn lãnh chúa bình thường, lần khiêu chiến này nhân từ hơn khiêu chiến Địa Huyệt một chút.
Bởi vì nó có điểm tích lũy sinh tồn cơ sở, dù ngươi ở lì trong lãnh địa, nhưng chỉ cần vận may của ngươi quá tốt, không bị tập kích thì cũng có thể thu hoạch được một số lớn điểm tích lũy mà không có thương vong gì.