Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Địa vị của hắn ở trong lãnh địa cũng sẽ không bị lung lay, vì ý nghĩa mà pháp trượng kia đại biểu thậm chí còn vượt qua cái "thân phận" anh hùng này.
Mà Colby thì cũng như thế, mặc dù hắn không có vũ khí mạnh mẽ đặc biệt gì, nhưng lại quản lý quân đội lang kỵ binh ở bên trong lãnh địa.
Mặc kệ là hiện giờ hay là tương lai, thì hắn đều là Đại thống lĩnh của lang kỵ binh ở bên trong lãnh địa.
Về phương diện này, không có bất cứ một ai thay thế được vị trí của hắn.
Lang kỵ binh là du kỵ Khinh Trang đặc biệt, chắc chắn sẽ trở thành binh chủng cực kỳ quan trọng của lãnh địa trong tương lai.
Thật ra trong lòng Tông Thận đều có tính toán cho mọi thứ ở trong lãnh địa.
Đây là áp lực của hắn và cũng là động lực của hắn.
Việc quản lý và phát triển trong hiện thực không hề đơn giản như trong trò chơi.
Ít nhất thì Tông Thận vẫn cảm thấy phí sức trong khi hệ thống lãnh chúa đã cung cấp rất nhiều nhân tố có ích.
Hắn chẳng thể nào bình thản nổi, cứ hễ ở trong lúc yên tĩnh là đủ loại vấn đề và thiết kế về sự phát triển lãnh địa lại xuất hiện đầy trong đầu của hắn, chiếm trọn suy nghĩ của hắn.
Loại tình huống này càng ngày càng trở nên rõ ràng sau khi quy mô của lãnh địa dần mở rộng.
Khi màn đêm ập tới, mọi thứ trong hôm nay đều sẽ bước vào hồi cuối.
Sau khi nghỉ ngơi tại chỗ mười mấy phút thì Tông Thận dẫn theo các chiến sĩ bước lên còn đường trở về.
Thời gian từ nơi này về tới lãnh địa ít nhất cũng cần một tiếng.
Ở trong tình hình bão tuyết khắc nghiệt ấy, tuyết đọng đang tích lại với tốc độ bảy, tám centimet mỗi giờ.
Mặt đất lúc này trông có chút lạ đời, nó đã cao hơn lúc đầu tám mươi, chín mươi centimet luôn rồi.
Chia thành ba lớp là: Tầng băng, tầng băng mềm và tầng tuyết đọng.
Song song với sự ngừng lại của mưa hỗn hợp với tuyết thì tầng băng mềm bắt đầu chuyển từ mềm sang cứng rắn.
Nếu không đeo gai xích chống trượt thì chắc chắn mặt đường như thế sẽ trơn tới mức nửa bước cũng còn khó đi được, đủ để ngã đập nát mông luôn.
Đây chính là cơ hội cuối cùng để trở về nhân lúc hiện giờ tuyết đọng vẫn chưa tích tới mức quá cao.
Đám người Tông Thận chịu đựng cơn rét lạnh, ngồi người máy chịu nặng trở về lãnh địa.
Bọn họ như những con chim lạc đường trong gió tuyết, đang cố gắng bay về phía sào huyệt.
Khi bọn họ trở về lãnh địa thì đã là hơn mười giờ tối rồi.
Tình hình tuyết rơi bắt đầu từ một giờ chiều, cứ cách hai tiếng một là lại lớn hơn một chút.
Cho tới bây giờ, tuyết lớn đầy trời tung bay trong gió táp, rơi xuống như thể bầu trời nứt vỡ ra vậy.
Ở trong tuyết lớn như thế thì chẳng hề có tầm nhìn gì xa cả.
May mà Tông Thận có thể mở hướng dẫn tìm đường, quy hoạch con đường đi nhờ vào mô đun công lược.
Và nó cũng có thể làm hắn né được chướng ngại vật ở trên đường, để hắn có thể luôn lái xe trong tình trạng lái tầm bậy.
Những bông tuyết rơi xuống dày đặc kia hoàn toàn không để lại mấy không gian trống, chúng phiêu bay lả tả khắp trong trời đất.
Khó có một từ ngữ nào có thể hình dung hết được tình hình tuyết rơi lớn như thế, trên người của tất cả bọn họ đều bị phủ một lớp tuyết đọng.
Mà Tông Thận lái người máy chịu nặng đi ngược chiều gió thì còn biến thành "người tuyết" luôn cơ.
Đầu tiên, số tuyết đọng kia phủ lên người hắn, sau đó thì lại chất đống ở trên ghế lái.
Chúng làm cho người của hắn trông to hẳn ra.
Khi hai người máy chịu nặng một cái trước một cái sau chạy vào khu trung tâm, dừng lại ở bên ngoài tiểu viện lãnh chúa.
Thì Tông Thận lái người máy đi đầu đã chẳng còn ra hình người nữa.
Trên ghế lái chỉ còn lại một đống tuyết đọng.
"Phì!"
Rồi đột nhiên đống tuyết kia lung lay, Tông Thận lắc lắc đầu đứng dậy.
Những tuyết đọng bao trùm lên người hắn kia đã đóng băng thành hình khối, và rơi lả tả xuống bên chân của hắn.
Chiến sĩ khác cũng đều cóng đơ người, các chiến sĩ ngồi ở trong khoang chứa hàng cũng thấy khó chịu.
Chỉ đành ngồi xổm xuống quây quần với nhau sưởi ấm chung.
Bọn họ bao kín người bằng trang phục chống lạnh da dê hai mặt.
Vùi đầu mình vào đầu gối, tránh né tuyết đọng cùng gió rét.
Tất cả khe hở trong đám người đều bị tuyết đọng lấp vào.
Ở trong loại khí hậu khắc nghiệt thế này thì hiệu quả làm ấm của cầu nhiệt lực ma năng đã bị áp chế hoàn toàn.
So với các chiến sĩ ngồi trong người máy chịu nặng, thì tiểu đội lang kỵ binh và các nữ thợ săn còn khổ hơn, bọn họ còn chẳng có cầu nhiệt lực ma năng cung cấp phụ trợ.
Trên đường trở về, Colby cùng Luna đều dẫn đội đi theo phía sau người máy chịu nặng, tránh đi một phần gió rét.
Dù vậy thì hiện giờ bọn họ cũng gần như là tê cóng rồi, cả tọa lang cùng báo đen khoác áo khoác da dê mà họ cưỡi cũng không thấy dễ chịu gì, chúng đang run bần bật lên với một tần suất cực kỳ khoa trương.
Trên thực tế, ra ngoài săn giết Quái Vật Tuyết Lẫm Đông trong loại thời tiết này thì đúng là tự đày đọa mình.
Nếu như ở ru rú trong lãnh địa, phản kích bị động đối với những con quái vật tuyết tới xâm lấn lãnh địa kia, vậy thì chắc chắn sẽ thoải mái hơn nhiều.
Cái định luật: Thực lực + cố gắng + vận may = thu hoạch này gần như có thể dùng trong bất cứ tình huống nào.
"Tình trạng của mọi người thế nào rồi?"
Tông Thận nhảy xuống khỏi người máy chịu nặng, bắt đầu hỏi thăm tình trạng của các chiến sĩ.
Nhưng lại không có ai trả lời hắn, trên khoang chứa hàng đầy ắp tuyết trắng, chúng gần như là muốn vùi lấp các thành viên luôn.
"Vereesa?"
"Ngươi có nghe thấy không?
Tông Thận lại gọi thêm một tiếng, ngay lúc hắn chuẩn bị hành động.
Thì đống tuyết ở bên trong khoang chứa hàng chợt lắc một chút, một bóng hình điệu đà đội mũ trùm chậm rãi đứng lên.
Người ấy phủi tuyết đọng ở trên người xuống với vẻ cứng đờ ra.
"Khụ khụ…"
"Ta chán ghét mùa đông…"