Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nếu để máy khoan dò chạy trên mặt đường gập ghềnh hoặc là chạy trong trạng thái có phụ tải cao, vậy thì chắc chắn tốc độ cũng sẽ bị ảnh hưởng, số liệu trên mặt giấy cũng không thể bao quát được mọi tình huống mà.
Ví dụ như, người máy chịu nặng trước đó chính là như thế.
Sau khi trang bị thêm xẻng xúc tuyết, còn chở hơn mười người thì tốc độ di chuyển của nó sau đó đã có sự giảm xuống rõ ràng, nhất là khi đẩy tuyết để đi đó thì tốc độ còn sẽ chậm lại tới một ngưỡng giới hạn nào đó.
Lộ trình trở về có khoảng hai mươi km mà còn phải mất hơn một giờ.
Tốc độ di chuyển thực thế được quyết định bởi tình hình thực tế, mà số liệu trên giấy vĩnh viễn cũng chỉ được dùng để tham khảo thôi.
Tông Thận chở Ishia, khởi động máy khoan dò ma năng nhanh chóng tiến lên.
Nơi bọn họ lái qua đều sẽ xuất hiện một con đường băng tuyết rộng hơn ba mét.
Ở sau lưng cách bọn họ khoảng một cây số, Doris dẫn theo một vài người lái người máy chịu nặng xuất phát từ khu sinh sống, đi dọc theo con đường băng tuyết được mở ra rõ ràng, theo ở phía sau Tông Thận đầy vững vàng.
Có máy khoan thăm dò mở đường ở bên trong tuyết đọng, cuối cùng người máy chịu nặng cũng không còn phải chịu sự ràng buộc từ tuyết đọng nữa.
Ở trong tầm nhìn của Tông Thận có ký hiệu màu vàng rõ ràng chỉ hướng cho hắn.
Tốn mất chừng sáu, bảy phút thì hắn tới chỗ có rương bảo vật mùa đông mới.
Nơi này đã là khu vực biên giới của lãnh địa rồi, ở nơi cách núi băng nhỏ không xa có một lãnh địa quy mô cỡ trung bình, nếu hắn nhớ không lầm thì hình như nơi này là lãnh địa của một thành viên nào đó trong quân đoàn.
Khi ánh nắng bao trùm lấy mặt đất, những lãnh chúa khác cũng bắt đầu hoạt động ra ngoài thăm dò.
Khi Tông Thận chạy tới nơi này thì vị lãnh chúa kia đã rời khỏi lãnh địa được vài trăm mét rồi.
Hắn dẫn theo hơn mười chiến sĩ đang chật vật đi trong tuyết đọng ngang tới eo.
Mặc dù trời đã ngừng đổ tuyết, nhiệt độ không khí cũng đang không ngừng tăng lên, nhưng muốn số tuyết đọng này biến thành băng mềm hẳn thì lại không dễ dàng như vậy, ít nhất thì trời còn phải nắng tiếp thêm mấy tiếng nữa mới được.
Vị lãnh chúa này khi nhìn thấy máy khoan dò ma năng đi về phía hắn thì sững sờ cả người luôn.
Mãi cho đến khi Tông Thận dừng máy khoan dò lại, mở cửa thủy tinh của khoang điều khiển và thò đầu ra thì hắn mới phản ứng lại.
Hắn khẽ khom người với Tông Thận, xem như chào gặp mặt.
"Quân… Quân đoàn trưởng đại nhân…"
"Thật vui khi nhìn thấy ngài ở đây."
Đây là một vị lãnh chúa người Đông Nam Á, làn da ngăm đen, mày rậm mắt to.
Trước khi đổ bộ tới đây là người Myanmar, tuổi của hắn không lớn, chỉ khoảng 20 tuổi thôi.
Ban đầu khi đối phó Boss cuối của khu vực trong khiêu chiến Địa Huyệt, hắn nghe theo lời kêu gọi của Giang Di từng tới chi viện ở lãnh địa của Tông Thận.
Cho nên Tông Thận cũng có chút ấn tượng với hắn.
Tông Thận lia mắt qua, nhìn thoáng qua tên của người này.
Sau đó phát ra một tiếng cười khẽ.
"Ha ha, Maung Sein Win, ngươi muốn này rương bảo vật mùa đông này hả?"
Nghe Tông Thận nói vậy, trên mặt của người Myanmar tên là Maung Sein Win kia lộ vẻ lúng túng ngay.
Trên đầu của hắn đội một mũ giáp sắt đen văn vuông, mặc trên người một chiến giáp cũng có màu đen và khoác thêm một áo da dê mới tinh.
Người dưới thì mặc một quần dài làm bằng da, chính hắn còn lấy da dê ra tự cắt tự chế rồi buộc lên hai đùi bằng dây đay, để tăng độ giữ ấm cho chân.
Ở trong cuộc khiêu chiến Lẫm Đông này, lãnh chúa bình thường cũng sẽ dốc hết khả năng để thỏa mãn nhu cầu chống lạnh của mình.
Lúc này trong lòng Maung Sein Win rất là xoắn xuýt, danh vọng của Tông Thận ở trong khu vực là không cần phải nói rồi, hơn nữa hắn còn là Quân đoàn trưởng của chính mình, từ sau khi hắn gia nhập quân đoàn Người Chỉ Dẫn thì đã được hưởng không ít ân huệ.
Thậm chí Tông Thận còn bằng lòng bán một lô vật tư chống lạnh cho bọn họ với giá gốc.
Nhưng rương bảo vật mùa đông cũng là nỗi dụ hoặc mà vị lãnh chúa nào cũng không thể kháng cự lại được.
Hắn im lặng mấy rồi, rồi cuối cùng khẽ cắn môi lựa chọn từ bỏ.
"Vốn là định thế…"
"Nhưng mà nếu như Quân đoàn trưởng đại nhân cảm thấy hứng thú thì ta bằng lòng từ bỏ."
"Cảm ơn sự quan tâm mà Quân đoàn trưởng đại nhân dành cho ta."
Maung Sein Win nói, biểu cảm trên mặt cũng trở về bình thường.
Khó nhất trong từ bỏ là trước khi đưa ra quyết định.
Hiện giờ hắn lại như trút được gánh nặng, tâm trạng cũng bình tĩnh hơn không ít.
"Ha ha, được rồi Maung Sein Win."
"Ta là Quân đoàn trưởng thì sao lại đi cướp rương bảo vật mùa đông với ngươi làm gì."
"Cẩn thận một chút, núi băng này rất khó giải quyết đấy."
"Quái vật băng nguyên trong đó rất hung ác."
Tông Thận cười ha ha, hắn không muốn giành quái cùng với thành viên trong quân đoàn.
Nhất là loại thành viên cũng khá là thẳng thắn thành thật này, thế nên sự độ lượng thích hợp là điều cần thiết.
Đối với hắn ra ngoài thì cũng chẳng phải vấn đề nan giải gì, cùng lắm thì cũng là lãng phí vài phút lên đường mà thôi, mục tiêu kế tiếp nằm ở phía Chính Bắc của chỗ này, cách nơi đây 3,83 cây số.
Nơi đó đã ở ngoài phạm vi của lãnh địa rồi, nên chắc sẽ không đụng phải thành viên của quân đoàn đâu.
Đầu tiên, trên khuôn mặt của Maung Sein Win lộ vẻ khó tin, xong sau đó là cảm ơn chân thành.
Hắn khom người chín mươi độ, cúi chào Tông Thận.
"Được rồi được rồi, ta đi trước đây."
"Bản thân nhớ chú ý an toàn."
Tông Thận khoát tay, tiện thể dặn dò một câu.
Hắn đã thấy trong núi băng nhỏ có mấy con to xác.
Số lượng thì không bằng được với báo tuyết, nhưng hình thể thì lại lớn hơn, mãnh thú vùng băng nguyên.
Nhưng mà với mười chiến sĩ này của Maung Sein Win cộng thêm tháp tiễn thì có lẽ sẽ giải quyết được thuận lợi.
Vị trí của núi băng nhỏ này vừa khéo nằm trong phạm vi bao trùm của tháp tiễn trong lãnh địa của đối phương.