Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lục Chiêu giẫm tắt tàn thuốc, đứng nghiêm chào, nhưng ngoài miệng một câu tâng bốc cũng lười nói.

Ông ta tên là Lữ Kim Sơn, là trạm trưởng trạm biên phòng.

“Làm tốt lắm, ngày sau tôi sẽ báo công lên trên, tranh thủ cho cậu thăng chức.”

Lữ Kim Sơn ngoài mặt cười ha hả, dường như người luôn chèn ép không cho Lục Chiêu thăng chức không phải là ông ta.

Năm đầu tiên vừa mới đến, Lữ Kim Sơn liền lấy lý do “cần rèn luyện ở nhiều vị trí”, điều hắn rời khỏi đại đội tuyến đầu.

Năm thứ hai Lục Chiêu vất vả lắm mới vào được đại đội, đồng thời đọ súng với bọn buôn ma túy lập được nhị đẳng công, lại lấy lý do “biểu hiện công tác còn cần khảo sát”, kéo dài đến thời hạn phục vụ tối thiểu mới làm thủ tục thăng chức.

Năm thứ ba không ép xuống được nữa, Lục Chiêu thăng chức trung úy, nhưng lại phong tỏa vị trí cấp doanh, giao cho chức vụ hữu danh vô thực.

Năm nay Lục Chiêu dưới sự giúp đỡ của Trương Lập Khoa, rốt cuộc cũng thăng chức trung úy, làm trung đội trưởng đại đội tiền tiêu.

Điều này vốn dĩ năm ngoái đã phải nhận được rồi.

Lữ Kim Sơn khích lệ vài câu xong, làm bộ làm tịch chắp tay sau lưng rời đi.

Trong phòng họp bắt đầu không ngừng có người đi ra. Trương Lập Khoa bước ra cửa đi về phía Lục Chiêu, người sau đi thẳng vào vấn đề:

“Cho tôi mượn thêm chút tiền.”

“Làm gì?” Trương Lập Khoa có chút cảnh giác, “Chẳng phải vừa mới mượn tiền cho mẹ cậu chữa bệnh sao?”

“Điện thoại hỏng rồi.”

Lục Chiêu móc chiếc điện thoại nắp gập bị bẻ gập đôi ra.

Trương Lập Khoa do dự một hồi, nói: “Tôi mua cho cậu nhé.”

“Một ngàn tệ mà lề mề chậm chạp, sợ tôi không trả sao?” Lục Chiêu có chút cạn lời, “Nếu anh thiếu tiền, tôi sẽ đi tìm cháu trai anh mượn.”

“Tôi đã nói với nó rồi, không được cho cậu mượn tiền.”

Trương Lập Khoa thấy xung quanh mọi người đã tản đi hết, khoác vai Lục Chiêu, hạ thấp giọng thẳng thắn nói: “Tôi không sợ cậu không trả, tôi sợ cậu dùng tiền của tôi mua vé đi Thương Ngô Thành. Bên đó dám bức bách cậu như vậy, chắc chắn là có phòng bị. Nghe tôi, cùng lắm thì không làm nữa.”

Đây mới là điều anh ta cảnh giác, một ngàn tệ đủ để đi từ Nam Hải đến Thương Ngô Thành rồi.

Từ xưa đến nay có câu thất phu nổi giận máu chảy năm bước, thời hiện đại cũng không ngoại lệ. Lục Chiêu với tư cách là một Siêu Phàm Giả, hắn có năng lực cá chết lưới rách.

Mấy ngày gần đây kho vũ khí bên kia canh phòng nghiêm ngặt chính là vì Lục Chiêu. Trạm trưởng sợ Lục Chiêu đi cướp kho vũ khí. Nếu để hắn lấy được một khẩu súng bắn tỉa thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi, trạm trưởng phỏng chừng phải bỏ trốn ngay trong đêm.

Toàn bộ trạm biên phòng có cản được Lục Chiêu hay không, phụ thuộc vào việc trong súng của hắn có bao nhiêu viên đạn.

Lục Chiêu nói: “Tôi gốc gác trong sạch, có thể làm ra loại chuyện này sao?”

“Khó nói lắm.”

Sau khi Lục Chiêu cam đoan hết lần này đến lần khác, Trương Lập Khoa vẫn không muốn đưa tiền, dẫn hắn ra ngoài mua một chiếc điện thoại.

Sau đó cùng nhau đi ăn quán.

Rượu quá ba tuần, Trương Lập Khoa nói: “Tên tội phạm vượt ngục cậu giết hôm nay là người của Lục Lâm.”

Lục Lâm, chỉ những toán cướp tụ tập trong rừng núi, từ những năm 30 trở lại đây đặc chỉ một thế lực thổ phỉ.

Lục Lâm những năm đầu lẩn lút khắp nơi trên cả nước, đốt nhà giết người cướp của không chuyện ác nào không làm, rất nhiều vụ án lớn đều do bọn chúng gây ra.

“Vậy tôi coi như là tích đức rồi.” Lục Chiêu cười cười không bận tâm, ngược lại mang theo chút khinh miệt nói: “Một đám gà đất chó sành, còn có thể lật tung trời được sao?”

“Năm xưa thời cuộc không ổn định, bên ngoài có thú triều kìm chân quân đội, nên mới để bọn chúng làm loạn. Nay thời buổi thái bình, muốn tụ tập trong rừng núi nữa thì chỉ có nước bị tiêu diệt.”

Những kẻ gọi là hảo hán tụ nghĩa này bản chất chính là xã hội đen, làm toàn những trò ức hiếp dân lành, đốt nhà giết người cướp của.

Trương Lập Khoa không phủ nhận: “Nói thì nói vậy, nhưng cậu cũng phải chú ý an toàn của bản thân một chút. Lãnh đạo nói cho cậu nghỉ phép có lương một thời gian, cậu thấy thế nào?”

Anh ta hy vọng Lục Chiêu có thể bình tĩnh một thời gian.

Lục Chiêu nói: “Anh sợ tôi mang súng bỏ trốn à?”

“Sợ.” Trương Lập Khoa rót rượu cho Lục Chiêu, “Lữ Kim Sơn lén lút nói không thể để cậu tiếp tục ở vị trí tuyến đầu nữa, nhưng lý lịch và công lao này của cậu, giáng chức chắc chắn không được, thăng chức lại e ngại nhà họ Trần.”

“Trạm trưởng nói có thể sắp xếp cho cậu một chức vụ cấp phó đoàn, trợ lý viện trưởng viện dưỡng lão.”

Lục Chiêu im lặng, trong nháy mắt nhịp thở của Trương Lập Khoa cũng trở nên chậm chạp.

Hắn tự nhiên hiểu được ẩn ý của Trương Lập Khoa. Cấp trên vẫn định chèn ép mình một vố, nhưng lại sợ chọc giận mình hoàn toàn.