Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chu Huyền lại bất thình lình hỏi: "Mọi người có nhìn thấy Mã Đào biến thành hình dạng quái vật chưa?"

"Cậu có ý gì?"

Hoàng Quang Minh chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt sửng sốt: "Vừa rồi trong phòng các cậu có một cái xác quái vật bị đứt đầu... Lẽ nào, phải chặt đứt đầu thì quái vật mới chết? Quái vật sau khi chết sẽ biến lại thành nguyên hình?"

"Tôi đã nói rồi, phải xác nhận ba chuyện trước." Sắc mặt Chu Huyền không đổi, nhìn sang nữ sinh viên bên cạnh Hoàng Quang Minh, hỏi: "Chuyện thứ hai, cậu tên là gì?"

Hoàng Quang Minh nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lẽo.

Bao gồm cả Đường Chính, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt hơi kỳ quặc nhìn Chu Huyền, sau đó lại nhìn sang nữ sinh viên kia.

"Em tên là Hàn Mai Mai."

Trong mắt nữ sinh viên tràn ngập sự chán ghét, như thể bị kích động: "Thật là quá đáng! Cậu bị bệnh thần kinh à? Tại sao cứ chằm chằm nhìn tôi mãi thế? Đã lúc nào rồi mà còn để tinh trùng lên não? Người tôi thích chỉ có Minh ca thôi, đừng có đến trêu chọc tôi được không? Minh ca hỏi cậu cái gì thì cậu mau trả lời đi, sao mà lắm chuyện thế? Bây giờ tôi chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này thôi!"

Không phải Tần Tình...

Chu Huyền khẽ cụp mắt xuống.

Tòa nhà ký túc xá này có tổng cộng mười một tầng, hơn ba trăm phòng, muốn tìm một người vừa nguy hiểm lại vừa mất thời gian, bởi vì màn đêm tiếp theo sắp sửa giáng lâm rồi.

Trước lúc đó, bắt buộc phải tìm một nơi an toàn để trốn trước.

Đã vậy...

Một kế hoạch không mấy quang minh chính đại âm thầm hình thành trong lòng Chu Huyền.

Ánh mắt Hoàng Quang Minh bất thiện nói: "Cậu đang nghĩ cái gì đấy, còn muốn xác nhận chuyện gì nữa không?"

"Mày nhanh cái tay lên, đừng có để được đằng chân lân đằng đầu..." Từ Phàm mất kiên nhẫn hối thúc.

"Chuyện cuối cùng!"

Chu Huyền đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như đuốc nhìn chằm chằm vào Từ Phàm, hỏi: "Cung đình ngọc dịch tửu, bao nhiêu tiền một ly?"

Từ Phàm sững người một chút, sau đó cười khẩy: "Mày đang nói cái quái gì thế? Thật khó hiểu, trong não chứa c*t à?!"

"Cho cậu một cơ hội, bây giờ trả lời ngay lập tức." Thần sắc Chu Huyền vẫn như thường.

"Chu Huyền, cậu đang đọc kịch bản tấu hài à? Cậu không thấy nực cười sao? Tôi đã dành đủ sự kiên nhẫn cho cậu rồi, thế mà cậu lại coi tôi như trò khỉ, đem sinh mạng của tất cả chúng ta ra làm trò đùa!"

Giọng Hoàng Quang Minh lạnh lẽo: "Tôi cho cậu cơ hội cuối cùng, nói hết những gì cậu biết ra đây, nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo!"

"Minh ca, hai thằng khốn này là cố ý đấy, căn bản là không muốn hợp tác." Từ Phàm đứng bên cạnh với khuôn mặt u ám: "Chúng ta cũng đừng phí lời với bọn nó nữa, em đoán chắc chắn bọn nó cũng giống như Mã Đào, đều do quái vật biến thành, chúng ta cùng lên..."

Từ Phàm còn định nói thêm gì đó, nhưng đúng lúc này, Chu Huyền đột ngột bạo khởi!

Một tia sáng lạnh lẽo nhắm thẳng vào Từ Phàm, Từ Phàm theo phản xạ muốn lùi lại, nhưng đã không còn kịp nữa.

Phập!

Nhát đao này, đâm xuyên qua yết hầu...

"Á?!!"

Đám đông hít vào một ngụm khí lạnh, đồng loạt lùi lại một bước.

Cảnh tượng bất ngờ này vượt ra ngoài dự liệu của tất cả mọi người, ngay cả Đường Chính cũng biến sắc kinh hãi, không ngờ Chu Huyền lại đột ngột động thủ, hơn nữa còn quyết đoán và tàn độc đến vậy.

"Giết người rồi!!" Hàn Mai Mai sợ hãi thét chói tai liên hồi.

"Cậu muốn chết!" Hoàng Quang Minh bạo nộ, lập tức giơ gậy bóng chày lên đập thẳng vào đầu Chu Huyền.

Đường Chính thấy thế, không mảy may suy nghĩ lùi bước ra ngăn cản, gác ngang cánh tay, dùng gậy vuông trong tay chặn lại cú đánh của gậy bóng chày, sau đó bất thình lình giơ chân đạp thẳng, một cước đạp văng Hoàng Quang Minh đập vào đám đông phía sau.

Những người xung quanh đang định ùa lên.

Còn phía Chu Huyền, đã có một gã béo vạm vỡ xông lên trước, dang rộng hai tay, tựa như hổ đói vồ mồi muốn ôm chặt lấy Chu Huyền.

Sắc mặt Chu Huyền không đổi, tay trái vươn ra tóm lấy một cánh tay của gã béo vạm vỡ, đà lao tới của gã lập tức bị chặn đứng, trong khi Chu Huyền thì vẫn đứng vững như bàn thạch.

Gã béo vạm vỡ lộ vẻ chấn động, không thể tin được sức lực của Chu Huyền lại lớn đến thế.

Ngay sau đó, một cảnh tượng còn khó tin hơn nữa xuất hiện!

Chỉ thấy gã béo vạm vỡ nặng ngót nghét cả trăm ký này lại bị Chu Huyền xách bổng lên bằng một tay, cả người bay ngang về phía sau, loảng xoảng đập ngã cả một mảng người lớn.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, từ lúc Chu Huyền đột ngột vung dao, cho đến khi gã béo vạm vỡ bay ngang ra ngoài, chỉ mất vỏn vẹn hai ba giây. Có người thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã bị sức mạnh kinh thế hãi tục của Chu Huyền dọa cho khiếp vía.

"Hộc... hộc..."

Cùng lúc đó, Từ Phàm trừng lớn hai mắt, nhãn cầu gần như muốn lồi ra ngoài, máu tươi rỉ ra xèo xèo từ vết thương trên cổ. Hắn muốn đẩy Chu Huyền ra, nhưng lại chẳng còn chút sức lực nào.