Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Tôi nhớ cậu tên là Phàn Thành đúng không? Bình thường tôi thấy cậu khá thật thà, mặc dù cùng phòng với Từ Phàm nhưng lại hay bị hắn bắt nạt. Đáng lý ra cậu phải rất ghét Từ Phàm mới đúng, sao vừa nãy cậu lại hăng hái thế?"

Phàn Thành ôm cánh tay, sắc mặt tái nhợt: "Xin lỗi, vừa rồi thấy cậu đột nhiên ra tay giết người, tôi tưởng cậu là quái vật. Tôi chỉ muốn tự vệ thôi, tôi không nghĩ nhiều, xin lỗi..."

Không đợi đối phương nói hết câu, Chu Huyền đã hỏi: "Cung đình ngọc dịch tửu, bao nhiêu tiền một ly?"

Nghe câu này, đám đông lập tức nhớ đến câu hỏi của Chu Huyền trước khi ra tay với Từ Phàm, đều lờ mờ đoán được chuyện gì đó bèn vội vã lùi xa khỏi Phàn Thành.

"Cậu không cho rằng tôi cũng là quái vật đấy chứ?"

Sắc mặt Phàn Thành càng thêm trắng bệch, nhưng thấy Chu Huyền giữ vẻ lạnh nhạt, đành vội vã trả lời: "Một trăm tám một ly!"

"Lẻ biến chẵn không biến?"

"Dấu xem tượng hạn!"

"Kỹ thuật máy xúc nhà nào mạnh nhất?"

"Tìm Lan Tường!"

Ba câu hỏi liên tiếp, Phàn Thành đều trả lời đúng một cách nhanh chóng. Thế nhưng Chu Huyền vẫn nhìn chằm chằm vào đối phương, qua hai giây, hắn bất ngờ nói: "Cậu đi theo tôi."

Nói xong, Chu Huyền đã sải bước về phía một bên hành lang.

Phàn Thành hơi do dự nhưng vẫn ngoan ngoãn theo sau, những người khác cũng rảo bước đi theo. Trong lòng mỗi người đều trỗi lên một tia nghi hoặc, không rõ Chu Huyền rốt cuộc muốn làm gì.

Đi được mười mấy mét, cách đó không xa là cánh cửa của lối thoát hiểm. Chu Huyền đột nhiên dừng bước, chỉ vào cầu dao điện gắn trên tường.

"Phàn Thành, cậu đi kéo cầu dao xuống."

Lời này vừa dứt, mọi người đều giật mình.

"Không được!"

Hoàng Quang Minh lập tức xông lên ngăn cản, tức giận nói: "Vừa rồi chính cậu tự nói mà, đèn tắt là ban đêm, cậu muốn hại chết mọi người sao?"

"Đúng vậy, tuyệt đối không được tắt đèn!"

"Chu Huyền, nếu cậu có ý tưởng gì, hoàn toàn có thể nói ra để mọi người cùng thảo luận, chúng ta có thể bỏ phiếu giải quyết, ngàn vạn lần đừng bốc đồng."

Những người khác cũng cuống lên, nhao nhao khuyên can.

Thấy nhiều người phản bác Chu Huyền như vậy, Hoàng Quang Minh thầm mừng rỡ, vội vàng thêm dầu vào lửa: "Cậu thấy chưa, mọi người đều không đồng ý, cậu cũng không thể khăng khăng làm theo ý mình được..."

Hoàng Quang Minh còn định nói thêm gì đó thì Đường Chính đứng cạnh đột ngột lao lên tát một phát.

Bốp!

"Ông đây nhịn cậu lâu lắm rồi đấy!"

Cái tát này của Đường Chính khiến Hoàng Quang Minh lảo đảo sang một bên, nửa bên mặt lập tức sưng vù.

"Mấy người còn làm ồn cái gì? Có não không vậy? Không phân biệt được lớn nhỏ à? Bây giờ chỉ có Chu Huyền là hy vọng dẫn chúng ta thoát khỏi đây. Vào khoảnh khắc nguy hiểm này, cần nhất là phải tranh thủ từng giây từng phút! Bất kể Chu Huyền muốn làm gì, bắt buộc phải ủng hộ vô điều kiện. Các người không hiểu cũng không sao, chỉ cần nghe lời làm theo là được!"

Mọi người nhất thời cạn lời.

Hoàng Quang Minh hoàn hồn, vô cùng giận dữ, nhìn Đường Chính chằm chằm, trong mắt như muốn phun ra lửa.

Chu Huyền phớt lờ mọi chuyện đang xảy ra xung quanh, chỉ chăm chăm nhìn Phàn Thành, hất cằm: "Kéo cầu dao."

Mồ hôi lạnh của Phàn Thành túa ra, run rẩy nói: "Thật sự không thể kéo cầu dao được đâu, nếu quái vật xuất hiện, tất cả chúng ta đều sẽ chết. Nếu cậu nghi ngờ tôi, cậu có thể tiếp tục hỏi tôi, tôi chắc chắn có thể trả lời."

Chu Huyền nhắc nhở: "Cậu có thể kéo cầu dao xuống rồi gạt lên ngay lập tức. Chỉ cần tốc độ bật và tắt đèn đủ nhanh, quái vật sẽ không kịp giết người."

"Tất cả chuyện này chỉ là phỏng đoán của cậu! Hoặc là, thực chất cậu chỉ muốn giết người xả giận, bởi vì lúc nãy mọi người đều nhằm vào cậu, có phải không?"

Phàn Thành cắn răng, hai mắt đỏ hoe ngấn nước: "Dù sao đi nữa, nếu cậu thực sự nghĩ tôi là quái vật, cậu cứ giết tôi đi, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không kéo cầu dao, tôi không thể lấy sinh mạng của mọi người ra đánh cược được!"

Câu nói này khiến cho những người có mặt đều có chút mủi lòng.

"Đến đây, giết tôi đi! Nếu tôi chết rồi, mong cậu đừng trút giận lên những người khác nữa!" Phàn Thành nhìn lướt qua mọi người, bỗng nhiên lộ vẻ kiên quyết, ưỡn ngực bước tới một bước, đưa tay định chộp lấy cổ tay cầm dao của Chu Huyền.

Tuy nhiên, Chu Huyền đã có chuẩn bị từ trước. Khi đối phương còn chưa chạm vào người mình, hắn đã nhấc chân đạp một cước. Phàn Thành lập tức như quả pháo xịt bay ngược trở lại, ầm một tiếng va mạnh vào bức tường phía sau.

"Khụ!"

Phàn Thành đột nhiên ọc ra một búng máu lớn.

Cú đạp tưởng chừng như tầm thường này lại mạnh mẽ đến kinh ngạc. Cho dù lúc nãy mọi người đã chứng kiến sức mạnh quái dị của Chu Huyền, nhưng giờ phút này vẫn tỏ ra chấn động, khó thể tin nổi.

"Thà liều mạng chứ không chịu kéo cầu dao..."

Nụ cười trên mặt Chu Huyền đột ngột trở nên lạnh buốt: "Vậy ra, không phải là cậu không muốn kéo cầu dao, mà là không thể kéo! Nói chính xác thì, vì sự tồn tại của quy tắc, quái vật không thể can thiệp vào ánh đèn cũng như nguồn điện cung cấp năng lượng cho nó, mà chỉ có thể thông qua việc mê hoặc, lừa gạt để con người làm những việc này, đúng không?"