Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một nam một nữ nhẹ nhàng đáp xuống, ánh mắt của mọi người cũng tập trung vào hai người.
Lúc này người bước lên bậc thang đã lác đác không còn mấy ai.
Chu Trí mặt không cảm xúc nhìn quanh bốn phía, sau đó phất tay một cái vậy mà lại có một chiếc chuông cổ khổng lồ đập rầm một tiếng xuống phiến đá.
Sau đó nam tử gõ vang chuông cổ, trầm giọng nói: "Đã đến giờ! Những người chưa lên được bậc thang có thể về rồi!"
Giọng nói xen lẫn linh lực truyền đi rất xa, lập tức vô số người oán thán!
Tuy nhiên nam tử lại làm ngơ trước điều này, ném ra một viên ngọc giản, mấy ngàn bậc thang kia vậy mà lại biến mất không thấy tăm hơi trước mắt mọi người!
Bậc thang vốn dĩ tồn tại chân thực bên dưới lúc này lại biến thành vách núi sâu ngàn trượng!
Lúc này quảng trường mà mọi người đang đứng vậy mà lại cứ thế lơ lửng giữa không trung.
Sau đó giữa quảng trường đột nhiên sáng lên từng đạo phù văn ánh sáng kỳ bí.
Cuối cùng hội tụ thành hình dáng một trận pháp truyền tống, nhấp nháy ánh sáng mờ ảo.
Giọng nói thanh lãnh của Khương Tố từ từ vang lên: "Những người lá bùa trước ngực đã cháy hết xin bước ra."
Lời này vừa nói ra, trong đám đông lập tức truyền ra những tiếng xôn xao.
Quanh người Khương Tố tỏa ra một luồng uy áp vô hình, tiếng ồn ào biến mất, không ít người ủ rũ bước ra.
"Những người không lên núi trong thời gian quy định xin bước vào trong trận."
Lý Quan Kỳ nhìn Lý Thịnh An đang cẩn thận nâng niu lá bùa màu vàng to bằng móng tay trong tay không khỏi bật cười.
"Vận khí còn thật sự không tồi, chỉ thiếu một chút nữa."
Lý Thịnh An hai mắt nhìn chằm chằm vào giấy bùa màu vàng trong tay, lau mồ hôi lạnh trên trán nói: "Trời mới biết ta đã vất vả thế nào!"
Lâm Đông có chút nghi hoặc nhìn tiểu mập mạp nói: "Huynh đệ, cảm giác ngươi cũng không giống người thiếu tiền, sao không kiếm mấy tấm bùa chú các loại?"
Nhưng ai ngờ Lý Thịnh An lại cười khẩy một tiếng nói: "Làm gì có chuyện đơn giản như vậy... các ngươi cứ xem đi."
Quả nhiên!
Thân hình Chu Trí từ từ ngự không bay lên, đôi mắt lộ ra ánh nhìn sắc bén trầm giọng nói: "Những kẻ đầu cơ trục lợi bước ra!"
Lời này vừa nói ra lập tức có không ít người cúi đầu nhìn đông nhìn tây.
Hừ!
Một tiếng hừ lạnh giống như một tảng đá lớn đè nặng trong lòng mọi người, sau đó Chu Trí phất tay ném ra mấy quả cầu pha lê trong suốt.
Bên trong chính là hình ảnh không ít người sử dụng bùa chú khi leo bậc thang.
Còn có những người trực tiếp uống loại bột đặc biệt, vân vân và mây mây.
Không có ngoại lệ, những người này cũng đều bị tước đoạt tư cách.
Trong đó có một thiếu niên thân hình tráng kiện không phục, mạnh mẽ bước ra vài bước nhìn Chu Trí, lớn tiếng nói.
"Ta chẳng qua chỉ uống một chút Hoạt Huyết Tán có lợi cho khí huyết, ta đều đã là Đoán Thể đỉnh phong rồi, dựa vào đâu cũng phải tước đoạt tư cách của ta!"
Chu Trí đột ngột quay đầu nhìn về phía người đó, hai mắt híp lại trầm giọng nói.
"Ngươi là... muốn ta cho ngươi một lời giải thích?"
Thiếu niên kia cứng cổ không phục nói: "Đúng! Ta không chỉ là Đoán Thể đỉnh phong, cha ta đã sớm nhờ người kiểm tra linh căn cho ta."
"Ta là Chân linh căn hệ Mộc Hỏa song hệ! Dựa vào đâu ta phải giống như một đám phế vật!"
Khóe miệng Chu Trí nhếch lên một nụ cười lạnh, từ giữa không trung đáp xuống, đi thẳng về phía người vừa lên tiếng!
Chu Trí cao hơn đối phương một cái đầu, nhìn xuống đôi mắt đối phương cười lạnh nói.
"Ngươi cảm thấy thiên phú linh căn Mộc Hỏa song hệ của mình rất cao, coi thường những người khác đúng không?"
Thiếu niên kia hứng chịu ánh mắt của Chu Trí cảm nhận được một luồng áp bách mạnh mẽ, nghẹn đến đỏ bừng mặt.
Nhưng vẫn lên tiếng nói: "Đúng vậy! Dựa vào đâu!"
Chu Trí xoay người nhìn quanh bốn phía, nhẹ giọng nói: "Các ngươi có phải cũng có người nghĩ như vậy không?"
Thấy mọi người không một ai dám lên tiếng, Chu Trí cười khẩy một tiếng.
"Các ngươi còn không có gan bằng hắn!"
"Ngươi tên là gì?"
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn Chu Trí, tâm trạng đã bình tĩnh lại không ít, trầm giọng nói: "La Hổ!"
Chu Trí bay lùi về phía sau, ngự không mà đứng, nhìn mọi người trầm giọng nói.
"Kẻ đầu cơ trục lợi, Đại Hạ Kiếm Tông không cần, ai thích nhận thì nhận!"
"Nếu không có vấn đề gì khác, mau cút đi!"
La Hổ lập tức sắc mặt trầm xuống, ngọn lửa giận dữ trong lòng bốc lên, gã cảm thấy Chu Trí chính là đang nhắm vào gã!
Lúc này La Hổ vừa hay nhìn thấy nhóm ba người Lý Quan Kỳ.
Lập tức trút giận lên người Lý Quan Kỳ, chỉ vào cậu gầm lên.
"Đại Hạ Kiếm Tông ngay cả một thằng mù cũng cần! Tông môn đã sớm sa sút này không vào cũng được!"
Chu Trí nghe thấy lời này lập tức sắc mặt trở nên vô cùng âm trầm.
Đối mặt với hơn ba ngàn đệ tử bái tông lúc này trầm giọng nói.
"Đại Hạ Kiếm Tông thu nhận đệ tử, một xem phẩm hạnh, hai xem nghị lực, ba xem thiên phú!"
"Ngươi không phải không phục sao? Đưa lá bùa của ngươi cho ta xem!"
La Hổ lấy lá bùa trong ngực ra ném cho Chu Trí, nhìn lá bùa chỉ còn lại một phần tư mọi người không khỏi phát ra tiếng kinh ngạc!
Bởi vì những người có thể leo lên đến đây, đa phần lá bùa đều chỉ còn lại khoảng một phần mười.
La Hổ vẻ mặt kiêu ngạo nhìn Chu Trí.
Giống như đang nói, Đại Hạ Kiếm Tông các ngươi không nhận ta là tổn thất của các ngươi.
Tuy nhiên Chu Trí lại đi thẳng đến bên cạnh Lý Quan Kỳ nhẹ giọng nói: "Có thể cho ta xem lá bùa của ngươi không?"
Lý Quan Kỳ sờ sờ mũi, không ngờ chuyện này cũng có thể vạ lây đến mình.
Sau đó lấy từ trong ngực ra lá bùa còn lại của mình đưa cho Chu Trí.
La Hổ vẫn luôn nhìn hai người thấy lá bùa được gấp lại đó không khỏi nói.
"Ta còn tưởng là cái gì! Chẳng phải cũng xấp xỉ ta, đều còn lại một phần tư sao!"
"Điều này chỉ có thể chứng minh thực lực của hắn không tồi, thì đã sao?"
Nhưng ai ngờ Chu Trí trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người từ từ mở lá bùa được gấp lại kia ra.
Một phần tư!!
Nhưng... lá bùa của Lý Quan Kỳ là chỉ cháy một phần tư, còn lại một đoạn lớn!!
Lá bùa được gấp lại lúc trước không mở ra, thoạt nhìn chỉ có một mẩu nhỏ.
Chu Trí rõ ràng cũng có chút bất ngờ...
Ánh mắt lạnh lùng nhìn La Hổ nói.
"Ngươi không phải không phục sao? Bây giờ thì sao?"
"Không cần nói nhảm nữa! Cút đi!"