Linh Nguyên Tiên Đồ: Linh Thú Ta Nuôi Quá Hiểu Báo Ân

Chương 89. Mỹ phụ áo đỏ, Thủy Vân Hạnh và Lam Ngọc Đào

Rời khỏi linh kê tràng, Cố An ung dung tự tại phi hành trên không trung.

Hắn biết chuyện này giao cho Lưu quản sự thì đối phương chắc chắn sẽ kiếm được chút đỉnh, nhưng hắn chẳng hề bận tâm! Dù sao tự mình đi mua thì giá cả cũng xấp xỉ chừng đó mà thôi.

Hắn không có thời gian để đi khua môi múa mép với mấy tu sĩ nuôi lợn kia, có công phu đó, chẳng thà vẽ thêm vài tấm phù lục còn hơn. Vừa đỡ lo lại vừa đỡ tốn sức!

Chỉ tiếc là, vốn dĩ hắn thấy Trương Tùng tạm thời không ra ngoài săn yêu nên định giao việc này cho gã làm.

Suốt dọc đường cứ thong dong chậm rãi, đến giữa trưa, Cố An đã bay tới Thanh Nguyên Tiên Thành.

Lúc này Thanh Nguyên Tiên Thành đã khôi phục lại vẻ phồn hoa như trước, thậm chí khi Thanh Nguyên Tông dần dần tiêu hóa hết chiến quả, nơi đây lại càng trở nên náo nhiệt hơn xưa.

Các cửa hàng ven đường người qua kẻ lại nườm nượp, thỉnh thoảng lại có mấy gã sai vặt đứng ra, dùng linh lực biểu diễn vài chiêu trò bắt mắt, khiến mọi người xung quanh reo hò cổ vũ.

Rảo bước dọc theo con đường lát đá xanh, Cố An xem đến là thích thú. Đừng nói chi, tuy mấy trò này chẳng có uy lực gì nhưng trông cũng lung linh rực rỡ, cực kỳ hút mắt!

Đến Tụ Bảo Lâu, ở đây lại không có mấy trò biểu diễn đó. Dù sao phía sau cũng là Kim Đan tông môn chống lưng, không cần thiết phải làm trò múa rìu qua mắt thợ, khách hàng tự khắc sẽ tìm đến cửa!

Cố An vừa bước vào Tụ Bảo Lâu đã ngửi thấy một mùi đàn hương thanh khiết.

"Ơ, mùi đàn hương này sao lại thay đổi rồi!"

Nghe thấy tiếng kinh ngạc của Cố An, một mỹ phụ áo đỏ ngăn nữ hầu lại, mỉm cười bước tới.

"Mũi của Cố sư đệ thật thính, đây là Thủy Hà Hương nhất giai hạ phẩm, nếu đệ thích, lát nữa ta có thể tặng đệ vài nén!"

Cố An nhận ra người mỹ phụ áo đỏ này, bà ta từng thu mua phù lục và linh vật của hắn với cái giá cực thấp. Không phải hạng người tốt lành gì!

Gọi mình là sư đệ, lại còn tặng linh hương, không biết là có ý đồ gì đây?

Cố An thầm suy tính, mặt không biến sắc: "Ồ? Vị sư tỷ này nói thật chứ?"

"Không biết là tặng được mấy nén đây! Còn đợi lát nữa làm gì, giờ đưa luôn cho ta đi!"

Nụ cười trên mặt mỹ phụ áo đỏ cứng đờ, cái tên này sao lại chẳng biết khách sáo là gì thế không biết! Nhưng hiện tại còn có việc cần thương lượng với hắn nên bà ta không tiện trở mặt.

"Hì hì, Cố sư đệ đúng là người thẳng thắn, tặng, giờ tặng luôn!"

"Cố sư đệ đi theo ta, sư tỷ dẫn đệ đi lấy!"

Cố An cũng chẳng sợ, đường đường chính chính đi theo sau mỹ phụ áo đỏ. Bất kể bà ta có lai lịch thế nào, tổng không thể trở mặt với hắn ngay tại Tụ Bảo Lâu này được!

Hai người đi vào một gian phòng bên cạnh, mỹ phụ áo đỏ đóng cửa gỗ lại, cười tươi như hoa dâng lên năm nén Thủy Hà Hương.

"Cố sư đệ, ta nghe nói đệ đã thăng cấp thành phù sư nhất giai thượng phẩm, đúng là tuổi trẻ tài cao nha!"

Cố An "ừm" một tiếng, sau đó thổi thổi chén trà trong tay, hoàn toàn không tiếp lời! Hắn không vội, cứ để xem người đàn bà này định giở trò gì!

Mỹ phụ áo đỏ thầm nghiến răng, tuổi còn nhỏ mà sao trơn tuột như lươn thế này! Ta không tin là lão nương đây không trị được ngươi!

Bà ta khẽ nhích lại gần bên người Cố An, khom lưng châm thêm trà cho hắn, cười nói: "Cố sư đệ cứ trầm mặc ít nói như vậy, thật là chẳng hiểu phong tình chút nào!"

Hương thơm thoang thoảng vây quanh khiến người ta muốn hắt hơi.

Cố An thản nhiên nhận lấy chén trà, ung dung nhấp một ngụm rồi bình thản nói: "Sư tỷ, thực ra ta nói nhiều lắm đấy!"

"Chỉ là, ta thường chỉ nói chuyện với mấy sư muội mười tám tuổi thôi!"

"Còn tỷ ấy hả..."

Nói đoạn, Cố An liếc nhìn một cái với vẻ hơi chê bai, rồi lắc đầu.

Thực ra mỹ phụ áo đỏ trông rất xinh đẹp, nhưng Cố An xưa nay chưa bao giờ nể mặt những kẻ từng lừa gạt Linh Thạch của mình. Huống hồ nếu hắn đoán không lầm, người đàn bà độc ác này lại muốn hố hắn thêm một vố nữa!

Mỹ phụ áo đỏ trợn tròn mắt, giận dữ quát: "Cố An, ngươi giả vờ cái gì!"

"Lão nương không vòng vo với ngươi nữa, chúng ta mở cửa sổ nói lời sáng sủa đi!"

"Tại sao sau khi ngươi thăng cấp phù sư thượng phẩm, một lần cũng không đến Tụ Bảo Lâu bán phù lục hả!"

Cố An hớp một ngụm trà, thầm nghĩ quả nhiên là vậy. Cái thứ chó má này quả nhiên là muốn hố thêm Linh Thạch của mình! Với cái giá thu mua phù lục của Tụ Bảo Lâu, chó nó cũng không thèm bán!

Mẹ kiếp, đến cả tiền mồ hôi nước mắt của người nghèo như ta mà cũng muốn lừa, đúng là không ra gì!

Lúc này Cố An cũng không thèm diễn nữa, hắn ngồi thẳng người dậy: "Sư tỷ à, ta cũng đâu có muốn thế!"

"Nhưng phù lục của ta thực sự quá được săn đón, ngày nào cũng có sư huynh đệ đến cầu xin ta."

"Vẽ tấm nào, hết tấm đó!"

"Vẽ tấm nào, sạch tấm đó!"

"Ta cũng hết cách rồi!"

Cố An dĩ nhiên không thể nói với bà ta rằng giá của Vân gia cao hơn nên đã bán hết cho Vân gia rồi. Như vậy chẳng phải là gây rắc rối cho Vân gia sao? Hơn nữa mỹ phụ này thân phận bất minh, tùy tiện tìm cái cớ qua loa là được.

Mỹ phụ áo đỏ tự nhiên không tin, nhưng bà ta cũng chẳng làm gì được, chỉ đành giả vờ đáng thương, hy vọng Cố An tuổi trẻ lòng mềm mà bán cho mình.

"Hu hu hu, Cố sư đệ, ta biết giá thu mua của Tụ Bảo Lâu không cao, nhưng ta cũng đâu có quyền quyết định!"

"Sư tỷ không có quyền định giá, nếu tháng này còn không thu mua được phù lục, người cha nhẫn tâm của ta sẽ gả ta cho một lão già khọm mất!"

"Thế này đi, mỗi lần đệ đến bán phù lục, sư tỷ đều tặng riêng cho đệ vài nén Thủy Hà Hương, đệ đừng nói với ai nhé!"

Mỹ phụ áo đỏ khóc lóc thảm thiết, lệ hoa lấm tấm, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cố An đang cầm một viên Lưu Ảnh Thạch quay phim với vẻ đầy hứng thú.

Tiếp tục đi, đạo gia đang xem đây! Khóc thảm thêm chút nữa biết đâu còn bán được một khối Linh Thạch đấy!

"Cố An!!! Ngươi không bán thì cút ngay cho ta, còn nữa, trả lại Thủy Hà Hương đây!"

Nghe vậy, Cố An cũng không quay nữa, xoay người bỏ đi luôn. Thủy Hà Hương gì của tỷ chứ, không nhìn xem nó đang nằm trong Túi trữ vật của ai à? Có viết tên tỷ lên đó không? Tỷ gọi nó một tiếng xem nó có thưa không?

Nhìn bóng lưng Cố An rời đi, mỹ phụ áo đỏ tức đến run rẩy cả người, hoàn toàn vỡ trận.

"Vô... vô liêm sỉ!!!"

Cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu tuôn ra những lời "ngọt ngào" hỏi thăm Cố An, nhưng trong mắt bà ta lại thoáng qua một tia ảm đạm. Thôi vậy, gả thì gả...

...

Cố An thong dong đi tới tiền điện, tìm một nữ hầu rồi nói: "Dẫn ta đi xem có linh thụ gì không."

Nữ hầu mỉm cười hành lễ: "Dạ, mời đạo huynh đi lối này."

"Linh thụ khá hiếm gặp, Tụ Bảo Lâu chúng muội hiện tại cũng chỉ có ba cây trưởng thành, còn hạt giống và cây con thì có một ít."

"Ngài muốn xem loại nào ạ?"

Cây trưởng thành quá đắt, hắn còn phải để dành Linh Thạch, Cố An trực tiếp bỏ qua, cười nói: "Dẫn ta đi xem hạt giống và cây con đi!"

Nữ hầu gật đầu, dịu dàng giới thiệu: "Ở đây chúng muội có cây con Hỏa Dung Thụ nhất giai hạ phẩm, cây con Kim Lân Thụ..."

Cố An giơ tay ngắt lời: "Mấy thứ đó bỏ qua đi, giới thiệu loại nào ra quả ấy!"

"Dạ được, vậy nhất giai hạ phẩm có hạt giống Hỏa Táo, hạt giống Thủy Vân Hạnh..."

Chọn lựa hồi lâu, Cố An chọn trúng sáu hạt Thủy Vân Hạnh và hai hạt Lam Ngọc Đào.

Thủy Vân Hạnh là linh thụ nhất giai hạ phẩm, một hạt giống giá mười lăm khối Linh Thạch! Lam Ngọc Đào là linh thụ nhất giai trung phẩm, một hạt giống giá tận năm mươi khối Linh Thạch!

Hơn nữa, ngay cả dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của linh thực phu, cây Thủy Vân Hạnh cũng phải mất ít nhất năm năm mới trưởng thành, cây Lam Ngọc Đào còn lâu hơn nữa. Trước khi Trúc Cơ là đừng hòng được ăn rồi!

Cố An còn bị bán kèm thêm một ngọc giản pháp thuật Vân Vũ Thuật, giá bốn khối Linh Thạch, đắt hơn trong tông môn một khối.

Thu mua phù lục thì bớt một khối Linh Thạch, bán đồ thì đắt hơn một khối Linh Thạch! Sao các người không đổi tên thành Nhất Khối Lâu luôn đi!

Lấy ra một trăm bảy mươi tư khối Linh Thạch từ Túi trữ vật, Cố An cất hạt giống và ngọc giản vào, không thèm ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra khỏi Tụ Bảo Lâu.

Trong lòng hắn, một niềm tin nào đó càng thêm kiên định!

Ta, nhất định phải mở một cái Tụ Bảo Lâu!! Để nằm không mà đếm Linh Thạch!

--------------------