Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Được rồi, đừng khóc nữa, ta dạy các ngươi chơi một trò chơi!"

Chu Lăng Phong bất đắc dĩ thở dài một hơi, trong tay lấy ra một bộ bài poker.

Mấy ngày nay hắn thực sự khá buồn chán, nên đã nhờ Hồng Cửu Minh đem vỏ cây bạch dương gọt mỏng như giấy, sau đó dán giấy trắng lên cả hai mặt, dùng thuốc nhuộm vẽ hoa văn và số lên đó.

Vốn dĩ hắn muốn làm một bộ mạt chược, đó dù sao cũng là một trò tiêu khiển quốc dân có thể gây nghiện.

Chỉ là tương đối phiền phức một chút!

Mà năm xưa khi hắn làm nhiệm vụ, vô số trận chiến sinh tử, đồng đội của hắn thường chơi Đấu Địa Chủ để giải tỏa căng thẳng.

"Ồ, Vương gia đây là cái gì?"

Mạc Ly lập tức hiếu kỳ hỏi, ngay cả Thu Thiên cũng bị thu hút ánh mắt.

"Ta tới dạy các ngươi chơi một trò chơi gọi là Đấu Địa Chủ!"

Hồng Cửu Minh ở một bên cũng sáp tới, rất nhanh liền có hứng thú.

"Ta tạc! Một con 3, có phải ta thắng rồi không?"

Thu Thiên cũng rất thông minh, ván đầu tiên cầm một bộ thiên bài, hớn hở đánh ra lá bài cuối cùng!

"Oa, Thu Thiên tỷ tỷ tỷ thật lợi hại!"

Mạc Ly cũng chơi rất hưng phấn!

Tuy nhiên, nàng ta không hiểu rõ luật chơi cho lắm, toàn đánh ra bài ô long.

"Thông thiên đại thuận! 10 đến A!"

Chu Lăng Phong tiêu sái đánh ra sảnh, còn lại lá bài cuối cùng!

"Đỡ không nổi!"

Thu Thiên nhìn thoáng qua bài, có chút buồn bực!

Chu Lăng Phong đang định đánh bài, không ngờ lúc này Mạc Ly kêu to: "Đợi đã ta tạc!"

Bốn con 4 nhỏ ném xuống, sau đó nhìn hắn với vẻ mặt tự mãn nói: "Vương gia, ta có phải rất lợi hại không!"

"Ngươi có hơi lợi hại 1 chút!"

"Nhưng... Thu Thiên là địa chủ!"

Chu Lăng Phong bỗng dưng không nói nên lời.

Hồng Cửu Minh ở một bên nhịn không được ôm đầu, Vương gia nhất định bị nha đầu Mạc Ly này chọc tức ngất rồi.

Sau khi chơi vài ván, Dương Vũ Phong đến báo cáo một việc quan trọng, Hồng Cửu Minh tình nguyện thay thế Chu Lăng Phong ra sân.

"Vương gia, Tổng đốc Nam Kinh Dương Bất Phàm đại nhân phái người đưa tới 1 vạn thạch lương thảo!"

Dương Vũ Phong rất nghiêm túc báo cáo.

"Dương Bất Phàm! Cái tên này có chút quen thuộc!"

Chu Lăng Phong biết vị quan trấn thủ Nam Kinh này xuất thân bần hàn, nhưng lại từng là Trạng nguyên năm Nguyên Vũ thứ 12.

Chỉ tiếc làm người không thích kết đảng, thà làm một cô thần, cuối cùng bị mấy đại môn phiệt liên thủ đả kích, gần như bị lưu đày tới Nam Kinh.

Hắn ở đó suốt 16 năm, muốn trở lại vị trí then chốt e là không có hy vọng.

Nguyên Vũ Đế, một vị hoàng đế quyền lực như vậy, chắc chắn sẽ không thiếu thần tử, cũng thích loại gai góc này.

Cho dù là ngũ đại thiên niên môn phiệt ở trước mặt hắn cũng phải cúi đầu, một vị quan lại đơn độc với hắn mà nói có cũng được mà không có cũng không sao.

"Ừm, thay ta viết một lá thư đơn giản gửi lời cảm tạ là được! Đúng rồi, phương thuốc kia cũng chép luôn một bản cho Dương đại nhân đi!"

Chu Lăng Phong phân phó.

"Vương gia, phương thuốc kia giá trị liên thành, cứ như vậy dễ dàng đưa cho Dương đại nhân vậy sao?"

Dương Vũ Phong có chút kinh ngạc.

"Phương thuốc tốt đến mấy, đồ tốt đến mấy cũng phải dùng trên người bá tánh! Vạn vật thiên hạ này, mặc dù đa phần là trời sinh, nhưng không thể tồn tại nếu thiếu đi sự lao động vất vả của bá tánh! Cái gọi là lấy từ dân, dùng cho dân, đi đi!"

Chu Lăng Phong bình tĩnh nói.

Dương Vũ Phong thần sắc khẽ giật mình, kế tiếp lộ ra vẻ cảm động!

Lấy từ dân, dùng cho dân!

Lời này cũng khiến người ta rơi lệ rồi!

Hắn chỉ cảm thấy sở học cả đời này của mình rốt cuộc đã tìm được minh chủ.

"Thần thay mặt bá tánh Nam Kinh bái tạ Vương gia!"

Dương Vũ Phong cúi đầu thật sâu trước Chu Lăng Phong, đây là lễ tiết cao nhất của người đọc sách, tượng trưng cho sự thần phục từ nội tâm.

Từ xưa đến nay, người đọc sách gặp Quân vương phải quỳ lạy, nhưng gần như không có ai hành sư lễ với Quân vương!

"Tất cả đều xuất phát từ bản tâm."

Chu Lăng Phong mỉm cười, cũng không tiếp tục nói thêm gì nữa.

Có lương thảo Dương Bất Phàm đưa tới, Chu Lăng Phong cảm thấy tự tin hơn rất nhiều!

Cho dù là ba đại gia tộc của Mãng Thành có âm mưu gì, hắn cũng có thể thong dong đối phó bọn họ.

Hồng Cửu Minh đột nhiên giận dữ bước tới, mặt tối sầm vì tức giận!

Chu Lăng Phong có chút bối rối, sau đó liền nghe thấy Mạc Ly ở phía sau gọi: "Tiểu Hồng tử, đừng đi, chơi thêm một ván nữa, ta hiện tại càng tạc càng lợi hại rồi!"

...

Ba ngày sau, Dương Bất Phàm nhận được thư hồi âm của Chu Lăng Phong, còn có phương thuốc có thể dự phòng chướng khí và sốt rét kia.

Nội dung của phương thuốc này viết vô cùng tường tận, hoàn toàn không giấu giếm điều gì.

Bàn tay khô gầy của Dương Bất Phàm nhịn không được run rẩy lên, hắn chính là đại nho chi tài, am hiểu thơ ca, đương nhiên cũng biết một số kiến ​​thức về y học.

Phương thuốc này dùng thuốc xảo diệu, các loại dược thảo có sự phối hợp khác nhau, căn bản không cần nghiệm chứng cũng biết là bài thuốc tốt.

Nếu như chiếu theo phương thuốc này, nguy cơ mắc bệnh của chướng khí, sốt rét ở Nam Kinh sẽ có khả năng bị nhổ tận gốc trong tương lai!

Mà hai ngọn núi lớn đè trên đầu bá tánh Nam Kinh này một khi bị dời đi, Nam Kinh sẽ trở thành ngư mễ chi hương không kém gì Giang Nam.

Dù sao nơi này đáng giá nhất vẫn là những vùng đất rộng lớn và màu mỡ!

Mà giá trị của phương thuốc này, vào giờ khắc này tương đương với giá trị liên thành!

Mà tham vọng và tầm nhìn của Chu Lăng Phong, cũng khiến Dương Bất Phàm vì đó mà cảm động.

Dương Bất Phàm đột nhiên đứng dậy, chỉnh lại áo quần và mũ quan, sau đó hướng về phía Mãng Thành rồi cúi đầu thật sâu: "Lão thần bái tạ lòng thương xót vạn dân của Điện hạ."

Lễ nghi Đại Chu, nếu như tôn xưng một vị Hoàng tử bắt buộc phải thêm vào trước Điện hạ là Hoàng tử nào đó hoặc Vương gia nào đó!

Mà người duy nhất có thể trực hô bằng Điện hạ chỉ có Thái tử trung cung.