Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chào mừng các bạn đến với bản tin "Sáng Nay Có Gì Lạ". Hôm nay, thành phố Lam Thành của chúng ta sẽ chứng kiến một hiện tượng thiên văn kỳ thú mà chắc hẳn ai cũng từng nghe danh. Trong dân gian thời cổ đại, người ta gọi đó là "Thiên cẩu thực nhật", còn ngày nay chính là nhật thực.
Nhớ lại lần cuối Lam Thành có thể quan sát được nhật thực đã là chuyện của mười năm trước...
Tại Phố Thợ Rèn, tiếng loa phát thanh mang nét đặc trưng riêng biệt chậm rãi vang lên, văng vẳng khắp bầu trời của khu phố cổ kính nhưng đầy bận rộn này.
Tiếng loa len lỏi qua bậu cửa sổ, vờn quanh bên tai Quý Vân.
Nhiều năm qua, Quý Vân chỉ coi tiếng loa này như một loại âm thanh nền, còn cụ thể bên trong nói cái gì thì anh không nhớ nổi một chữ.
Nó chẳng khác nào một tiếng chuông báo thức du dương.
Quý Vân lồm cồm bò dậy khỏi giường, theo bản năng máy móc đi vào nhà vệ sinh để rửa mặt súc miệng.
Buổi họp lớp tối qua đã khiến một người cứ chạm vào cồn là say như Quý Vân rốt cuộc cũng phải phá lệ uống một ly. Những chuyện xảy ra sau đó, anh chỉ còn nhớ được vài mảnh ký ức vụn vặt.
Quả nhiên, anh vẫn bị gã mà mình coi thường nhất sỉ nhục một vố.
Đến cuối cùng, anh vẫn chỉ sống như một món ăn kèm chẳng ai thèm ngó ngàng tới giữa đám bạn học.
Hình như lúc cuối, mượn cơn say ngà ngà, anh còn bám lấy "Bạch nguyệt quang" của mình để hỏi cho ra câu trả lời năm xưa...
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Ba tiếng đập cửa vang lên, chỉ cần nghe nhịp điệu và lực gõ là Quý Vân đã biết ngay là ai.
Đó chính là Ngô Khải - thằng bạn chí cốt cùng sống trong khu vực chưa được giải tỏa này, gã cũng đã đến tuổi trưởng thành và đang bắt đầu chuỗi ngày sống mòn qua ngày.
"Quý Vân, có việc gấp!" Ngô Khải hét lớn qua cánh cửa.
Quý Vân vớ lấy chiếc mũ bảo hiểm fullface trên bàn, tiện tay chộp thêm một lát bánh mì, vừa gặm vừa bước ra ngoài.
"Đến ngay lối ra cao tốc sân bay, có kèo thơm!"
"Lên xe!"
...
Sắc bạc xám tinh tế tựa như ánh nắng ngày nhật thực đang ẩn hiện nơi rìa mây. Chiếc Triumph Tiger 660 đỗ ngay lối ra của cao tốc sân bay, trông như một con báo bạc đang lặng lẽ phục kích bên vệ đường.
Quý Vân gạt chân chống màu đen xuống, ánh mắt chăm chú nhìn vào trạm thu phí cao tốc.
Anh đến đây để nhận một món hàng cực kỳ khẩn cấp và vô cùng quý giá, nhưng người ở đầu dây bên kia lại không nói rõ đó là thứ gì.
"Này, trà đào bưởi Thượng Hải, uống không?" Từ yên sau, Ngô Khải đưa cho Quý Vân một ly đồ uống.
Mặt Quý Vân tối sầm lại, nhìn ly trà trái cây uống dở từ hôm qua mà Ngô Khải đưa qua.
"Tối qua lũ khốn đó cố tình gài bẫy mày đấy, đừng để bụng làm gì. Tao thề, chuyện mày làm nhân viên thời vụ ở nhà hàng Nguyệt Trúc tuyệt đối không phải do tao xì ra. Tao cũng không ngờ thằng chó La Diệu lại chọn đúng nhà hàng Nguyệt Trúc để tổ chức họp lớp!" Ngô Khải nói.
"Bỏ đi, sau này cũng chẳng còn liên lạc gì nữa. Nói chuyện hôm nay trước đã." Quý Vân xua tay, ném chuyện tối qua ra sau đầu.
"Cụ thể tao cũng không rõ lắm, chỉ bảo tụi mình đợi ở đây, hơn nữa yêu cầu thời gian cực kỳ ngặt nghèo. Hai đứa mình là những biker ở gần đây nhất nên tao đã nhận kèo này luôn." Ngô Khải đáp.
Quý Vân và Ngô Khải đều là thành viên đội mô tô của Hiệp hội cứu hộ dân sự. Nhiệm vụ lần này do bên Hiệp hội phát ra trong tình trạng khẩn cấp.
Chờ ở lối ra cao tốc sân bay thì phần lớn là nhiệm vụ dẫn đường hoặc hộ tống, hơn nữa lại cần dùng đến xe máy.
Trường hợp này thường không phải là chở bệnh nhân cần phẫu thuật gấp, bởi vì người bệnh không thể nào ngồi trên chiếc xe máy rung lắc dữ dội được.
Có khả năng là một thiết bị y tế quan trọng nào đó mà phòng phẫu thuật của bệnh viện đang mỏi mắt chờ đợi.
Tất nhiên cũng có thể là một loại thuốc đặc trị nào đó được vận chuyển từ nước ngoài về, bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch, cần phải tranh thủ từng giây từng phút!
"Lạ thật đấy, rõ ràng là sáng sớm mà sao trời lại tối sầm thế kia. Không lẽ sắp có bão giông sao? Hôm qua đã mưa ròng rã cả ngày rồi..." Ngô Khải vẫn lải nhải không ngừng bên cạnh.
Quý Vân cũng liếc mắt nhìn lên bầu trời.
Không có mây đen tích tụ, áp suất không khí cũng bình thường, chắc là không có bão giông gì đâu.
Nhưng trời tối đi một cách rất bất thường. Cho dù là ngày mây mù dày đặc thì cũng không đến mức khiến những ngọn núi phía xa chỉ còn trơ lại những đường viền đen xám xịt như thế.
"Ái chà, suýt nữa quên kể với mày, đoán xem hôm qua tao gặp ai nào?" Cái miệng của Ngô Khải quả thực không thể rảnh rỗi nổi một giây.
"Cô giáo Chung mặn mà, người tình trong mộng bấy lâu nay của mày à?" Quý Vân trêu chọc.
"Tào lao! Hôm qua tao về nhà thấy căn nhà cuối phố đèn đuốc sáng trưng, đi qua ngó thử mới phát hiện ở đó có một đoàn làm phim đang ghi hình rất chuyên nghiệp, kiểu như dạng ký sự hồi ức về người nổi tiếng ấy!" Ngô Khải làm ra vẻ biểu cảm vô cùng cường điệu.
"Ồ? Phố Thợ Rèn rách nát của tụi mình mà cũng sản sinh ra được danh nhân cơ à? Thế thì ngày giải tỏa đền bù sắp đến gần rồi hả?" Quý Vân cười nói.
"Mày thực sự không tò mò người được phỏng vấn là ai sao?" Ngô Khải trợn mắt hỏi.
"Ai thế?"
"Lâu Vũ chứ ai! Chính là con bé tóc nấm năm xưa, suốt ngày bám đuôi gọi mày là anh Quý Vân ấy!" Ngô Khải nói.
Lâu Vũ??
Một cái tên đã quá đỗi xa xôi.
Suýt chút nữa anh đã không còn nhớ nổi.
Phố Thợ Rèn có rất nhiều trẻ con, những đứa trẻ cùng trang lứa cũng không ít. Lúc nhỏ cùng nhau chơi đùa, cùng nhau đi học, khi lớn lên thì mỗi người có một cuộc sống rực rỡ riêng, hiếm có ai giống như Quý Vân và Ngô Khải, vẫn cứ ở lỳ trong mấy căn nhà cũ nát chật hẹp này để nằm phơi thây, sống qua ngày mà chẳng có một công việc đàng hoàng.
Lâu Vũ chính là một trong số đó, chỉ có điều gia đình cô ấy đã dời đi từ sớm, cũng xấp xỉ mười năm chưa gặp lại.
Vịt con xấu xí hóa thành thiên nga trắng sao??
Được rồi, xem ra mắt nhìn của mình quả thực không được tốt cho lắm.
"Mấy ngày nay chắc họ vẫn còn phải quay phim đấy, hay là lúc nào mày qua chào hỏi người ta một tiếng đi. Biết đâu chừng... hơ hơ, hồi còn đi học, cô ấy từng thầm thương trộm nhớ mày đấy." Ngô Khải cười nói đầy vẻ tọc mạch.
"Mày cũng nói rồi đấy, người ta bây giờ đã là ngôi sao lớn rồi. Tụi mình mà qua chào hỏi, khéo lại bị bạch mã hoàng tử của người ta coi như mấy thằng lông bông đến quấy rối không chừng." Quý Vân lắc đầu.
Chuyện họp lớp tối hôm qua vẫn còn khiến anh cảm thấy nghẹn ứ ở cổ họng, Quý Vân không muốn tự chuốc lấy bực bội vào người nữa.
"Chưa thử sao biết được chứ, ngộ nhỡ người ta vẫn còn độc thân thì sao. Hơn nữa cô ấy quay lại đây để ghi hình, chứng tỏ là người trọng tình nghĩa cũ..." Ngô Khải vẫn ra sức cổ vũ.
Đúng lúc này, ánh mắt của Quý Vân đã đổ dồn về phía lối ra của đường cao tốc, đó là một chiếc xe cứu thương màu trắng.
Tài xế chắc là đã nhìn thấy lá cờ cứu hộ màu xanh lam cắm ở phía sau xe máy của họ nên đang lái thẳng về phía này!
Chiếc xe dừng lại trước mặt hai người, một bác sĩ mặc áo blouse trắng bước xuống, hỏi han danh tính của Quý Vân và Ngô Khải.
Sau khi xác nhận không có gì sai sót, vị bác sĩ lại chui vào trong xe, lấy ra một chiếc ba lô hai quai vô cùng đặc biệt.
Chiếc ba lô y tế này có thiết kế rất độc đáo, trông giống như một mô hình lồng ngực của con người, chất liệu bên ngoài rõ ràng là loại chống va đập.
"Đồng chí Quý Vân, phiền các cậu rồi. Nhất định phải đưa tới nơi trong vòng hai mươi phút. Chúng tôi đã bị trễ quá nhiều thời gian trên máy bay, giờ lại gặp đúng giờ cao điểm buổi sáng. Cho dù có đội cảnh sát giao thông hỗ trợ phân luồng thì e là cũng không kịp chuyển tới Bệnh viện Lam Dương, chỉ có thể trông cậy vào những tay lái cứu hộ thông thạo đường xá như các cậu thôi." Vị bác sĩ nghiêm túc nói.
"Hai mươi phút à, chuyện này có vẻ hơi khó đấy nha. Mà này, đường cao tốc đô thị Hoành Khánh đã thông xe chưa? Nếu thông được thì chỉ cần 15 phút là đến nơi thôi." Ngô Khải đứng bên cạnh lên tiếng.
"Vẫn chưa, tôi đã hỏi bên Cục Đường bộ rồi, thế nên mới phải cầu viện đến các cậu." Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng thở dài.
"Cho hỏi, trong chiếc ba lô này chứa cái gì thế?" Quý Vân đã leo lên xe, nổ máy.
Giọng nói của vị bác sĩ mặc áo blouse trắng bỗng trầm xuống vài phần:
"Là một trái tim!"
Quý Vân và Ngô Khải lúc này nhìn nhau, mắt tròn mắt dẹt như hai con vẹt đuôi dài bị kinh động - Cái đệch!!
Mặc dù trong kiến thức cứu hộ không đề cập sâu đến phẫu thuật ghép tim, nhưng Quý Vân cũng hiểu rằng một khi nguồn tim hiến tặng được lấy ra, ca phẫu thuật phải được hoàn thành trong vòng sáu tiếng, nếu không tỷ lệ thành công sẽ giảm theo cấp số nhân.
Phải đưa tới nơi trong vòng hai mươi phút?
Đã trôi qua hơn năm tiếng đồng hồ rồi sao!
Trước đó làm cái gì thế không biết, định chơi trò ghi bàn phút chót ở đây à??
"Chiếc ba lô đựng cơ quan này có giảm xóc tốt không?" Quý Vân lập tức hỏi.
"Nó mô phỏng lồng ngực con người, trừ khi cả người lẫn xe của cậu bay ra ngoài thôi." Vị bác sĩ vừa nói vừa trao chiếc "ba lô lồng ngực" cho Quý Vân.
Quý Vân đeo chiếc ba lô đặc biệt này lên vai, lập tức cảm thấy áp lực đè nặng như núi.
Tim của chính mình thì đang treo lơ lửng trên cổ họng, sau lưng lại còn cõng thêm một quả tim nữa, lát nữa là phải ôm cua bằng cả hai trái tim rồi!
"Uuuu!! Uuuu!!! Uuuu!!!!"
Bánh sau đã mài lốp bốc khói, tiếng gầm rú đã vang lên từ lâu!
Quý Vân liếc nhìn thời gian trên đồng hồ xe.
9 giờ 29 phút.
"30 phút đúng không?" Quý Vân hỏi.
"Đúng vậy, có kịp không? Lúc nãy tôi nghe đài phát thanh nói, 30 phút nữa là xảy ra nhật thực toàn phần, giao thông rất có thể sẽ càng hỗn loạn hơn." Vị bác sĩ lo lắng.
Quý Vân ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, phát hiện ra vầng thái dương to như chiếc đĩa tròn không biết từ lúc nào đã bị khuyết mất một mảng lớn!
Hình thù đó vô cùng kỳ quái, ngay cả màu sắc cũng mang vài phần yêu mị, trông giống như một cánh cửa tròn đang từ từ mở ra, hoặc giả là đang khép lại.
Chẳng trách người xưa lại kinh hãi trước hiện tượng thiên cẩu thực nhật như vậy, ngay cả trong thời đại ngày nay, nó vẫn khiến lòng người dấy lên một nỗi hoang mang và kính sợ khôn nguôi!
"Tôi sẽ cố gắng hết sức!" Quý Vân dứt lời, liền kéo kính chắn gió của mũ bảo hiểm xuống.
Anh lập tức thả côn, vặn ga hết cỡ!
"Rúuuuu!!!"
Quý Vân mang theo một trái tim còn đang tràn đầy sức sống, lao vun vút trên đường lộ.
Phía sau bụi bay mù mịt, cùng với tiếng la hét của Ngô Khải đang nhỏ dần rồi mất hút trong gió: "Tao chưa lên xe mà, tao chưa lên xe mà!"
...
Phía trước có một cây cầu vượt mới.
Nếu qua cầu vượt rồi tiếp tục đi thẳng thì có thể xuyên qua đường hầm xuyên núi trước mặt, nhờ đó sẽ đến được khu nội thành nhanh hơn khoảng tám phút.
Đây chính là tuyến đường cao tốc đô thị Hoành Khánh mà Ngô Khải và vị bác sĩ vừa nhắc tới.
Thế nhưng con đường này đã xây dựng ròng rã suốt mười năm trời mà vẫn chưa chịu thông xe.
Trong tình thế bất đắc dĩ, Quý Vân chỉ có thể lựa chọn tuyến đường vành đai ba cũ.
Đường vành đai ba cũ là một tuyến đường đèo dốc quanh co ôm theo sườn núi. Do đường sá đã xuống cấp, cộng thêm lòng đường chật hẹp, vào giờ cao điểm nơi này thường xuyên bị tắc nghẽn kéo dài như một con rồng lớn.
Có lẽ nhân viên y tế trên xe cứu thương cũng nắm rất rõ tình hình giao thông ở Lam Thành, thế nên họ mới chủ động liên hệ trước cho những người anh em chơi xe trong hiệp hội cứu hộ như họ.
Quyết định này của họ quả thực vô cùng sáng suốt.
Khi Quý Vân chạy xe đến nơi, anh thấy cả đoạn đường đã kẹt cứng đến mức không một kẽ hở nào có thể lách qua, tiếng còi xe inh ỏi vang dội khắp cả cung đường núi.
Trong tình cảnh này, cho dù xe cứu thương có hú còi inh ỏi đến mấy, các tài xế khác cũng lực bất tòng tâm, chẳng thể nào nhường ra một lối đi cho sự sống được.
Ngay cả xe máy muốn luồn lách qua đây cũng là một thử thách vô cùng gian nan.
Nhìn đoạn đường gian truân trước mắt, Quý Vân không khỏi hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh.
Tay ga không hề lỏng, ánh mắt anh tập trung cao độ!
Luồn lách qua từng khe hở giữa những hàng xe!
Đánh võng điêu luyện như một quái xế thực thụ!
Tận dụng rãnh thoát nước sát lề đường để vượt lên!
Ôm cua sát sạt góc nghiêng cực hạn!!!
Sau một chuỗi những pha xử lý nghẹt thở đầy ngoạn mục đó, chính Quý Vân cũng cảm thấy tim mình như muốn nhảy bổ ra khỏi lồng ngực, chỉ muốn chui tọt vào chiếc ba lô sau lưng để tìm kiếm sự an toàn!
"Vúttt!!"
Quý Vân lao vun vút lướt qua cửa kính của một chiếc xe Wuling Hongguang, tốc độ nhanh đến mức làm điếu thuốc đang ngậm trên môi của tài xế tắt ngúm!
Tài xế chiếc Wuling Hongguang bực tức ló đầu ra ngoài cửa sổ định lớn tiếng chửi rủa, thì bất thình lình, một bộ tóc giả từ đâu bay tới, ụp thẳng lên cái đầu hói láng o của ông ta.
Ông tài xế ngơ ngác đến ngây người.
Chợt quay đầu nhìn lại, ông ta mới phát hiện ở phía sau hàng xe dài dằng dặc mười mấy mét kia, cũng có một cái đầu hói bóng loáng khác đang ló ra chửi bới ầm ĩ!
"Thằng nhóc kia, mày lái cái kiểu gì thế hả!!" Gã đầu hói chỉ thẳng vào bóng lưng của Quý Vân gầm lên giận dữ.
"Đường thẳng chạy nhanh đã đành, đằng này vào cua mà thằng nhóc đó vẫn phóng cả trăm cây số một giờ, lại còn lách qua dòng xe như thế, đúng là cao thủ chạy xe máy rồi!" Một người đàn ông trung niên ngồi trên chiếc xe gia đình bên cạnh thò đầu ra, ánh mắt không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ trầm trồ.
"Chạy với tốc độ đó, chỉ cần sẩy tay một li thôi là ngã bầm dập tím tái mặt mày ngay chứ chẳng chơi!"
"Tím tái gì cơ chứ, ngã kiểu đó thì xác định là chỗ này một mảnh, chỗ kia một mảnh luôn đấy!"
...
Chín phút!
Tuyệt lắm, đây đã là tốc độ giới hạn mà anh có thể đạt được rồi.
Vẫn còn lại hai mươi mốt phút, anh cũng đã vượt qua được một trong những chặng đường gian nan nhất.
Quý Vân bắt đầu lái xe len lỏi vào khu phố sầm uất. Nơi đây tuy đông đúc nhưng không gian để luồn lách lại rộng mở hơn nhiều.
Nếu trục đường chính này bị tắc, anh hoàn toàn có thể rẽ vào những lối nhỏ khác.
Hoặc nếu phía trước đèn đỏ quá lâu, anh có thể rẽ phải rồi mượn đường qua các con hẻm.
Dù trong trường hợp khẩn cấp này anh được phép vượt đèn đỏ, nhưng ngã tư lúc có đèn đỏ thường đi kèm với lượng phương tiện cắt ngang cực lớn, việc băng qua vô cùng mạo hiểm.
Trước đây Quý Vân từng đi thi tuyển làm tài xế xe cứu thương, anh biết rất rõ rằng xe ưu tiên muốn vượt đèn đỏ cũng phải đáp ứng những điều kiện an toàn nhất định, tuyệt đối không được gây nguy hiểm cho các phương tiện đang lưu thông đúng luật.
Huống hồ anh chỉ là người hỗ trợ tự do ngoài biên chế, nếu lỡ xảy ra tai nạn thì bản thân phải tự gánh chịu mọi hậu quả.
Điều quan trọng nhất là Quý Vân không thể đánh cược một cách liều lĩnh khi đang gánh trên vai một quả tim còn đang tràn đầy sức sống. Trên chiếc xe máy này lúc này đang gánh vác cả ba sinh mạng!
Là một người con sinh ra và lớn lên tại Lam Thành, Quý Vân nắm rõ từng ngóc ngách của thành phố này như trong lòng bàn tay. Đối với anh, mọi quyết định lựa chọn lộ trình lúc này đều mang ý nghĩa sinh tử.
Không được phép mắc một sai lầm nhỏ nào, không thể đi nhầm hướng, và tuyệt đối không được lãng phí dù chỉ một giây ngắn ngủi!
Thời gian lúc này chính là mạng sống. Đây cũng là lần đầu tiên Quý Vân nhận một nhiệm vụ cứu hộ khẩn cấp đến thế, một cuộc chạy đua thực sự với tử thần!
"Chợ sáng phố Phương Hưng chắc hẳn đã tan tầm rồi!"
Quý Vân không một chút do dự, lập tức đánh tay lái rẽ phải, quyết định tiến vào con phố vốn là nơi họp chợ mà các phương tiện giao thông thường tránh né.
Tại các khu vực nội đô, những khu chợ tự phát thường tràn ra lòng đường, biến các con phố nhỏ thành nơi buôn bán tấp nập vào mỗi sớm mai.
Tuy nhiên, các tiểu thương tại đây luôn dọn dẹp rất nhanh chóng trước khi giờ cao điểm ập đến để tránh làm ùn tắc giao thông.
Quý Vân nắm rất rõ quy luật này, đó là lý do anh dứt khoát chọn con đường qua phố Phương Hưng.
Hai bên đường lúc này, những người bán rau đang tất bật thu dọn đồ đạc. Xe đạp, xe điện, xe ba gác cùng những chiếc xe tải nhỏ xếp dọc lề đường. Dù họ vẫn chưa rút đi hoàn toàn, nhưng lòng đường đã trở nên thông thoáng, không còn bóng dáng khách hàng mua sắm cản trở lối đi!
Quý Vân phóng xe vút qua con phố Phương Hưng với tốc độ kinh ngạc.
Quyết định này đã giúp anh tiết kiệm được ít nhất năm phút đồng hồ quý giá!
"Tiếp theo, đi đường vòng qua công viên sẽ còn nhanh hơn nữa!"
Trong đầu Quý Vân đã định hình sẵn bản đồ lộ trình, anh theo bản năng hơi ngoái đầu nhìn về phía sau.
Trước đây, khi dùng xe máy để hỗ trợ đưa bệnh nhân đi cấp cứu, anh thường có thói quen nhìn lại để kiểm tra tình hình của họ.
Thế nhưng lần này khi ngoảnh lại, phía sau yên xe chỉ là một khoảng không trống trải.
Do tác động tâm lý, chiếc ba lô đựng cơ quan tim mạch nhẹ tênh trên lưng bỗng chốc mang lại cho Quý Vân cảm giác chân thực như đang cõng một con người bằng xương bằng thịt vậy.
"Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ đưa bạn đến nơi an toàn." Quý Vân lẩm bẩm rồi lại vặn ga tăng tốc, lao thẳng vào con đường chạy dọc theo công viên.
Bầu trời xám xịt u ám, rặng cây đa rủ bóng im lìm tạo nên một không khí lạnh lẽo đến lạ thường.
Quý Vân cứ ngỡ đoạn đường ngoài công viên sẽ là chặng đi thông thoáng nhất, nào ngờ vừa ôm cua qua khúc ngoặt, đập vào mắt anh lại là một nhóm người trung niên và cao tuổi mặc đồng phục, đang rảo bước đi bộ thể dục với nhịp điệu đều tăm tắp ngay giữa lòng đường.
Vài người trong số họ còn vác theo những lá cờ màu đỏ rực rỡ đang phấp phới bay.
Mấy người đội mũ đỏ đi đầu trông như những trưởng nhóm.
Họ thậm chí còn tự trang bị còi, tỏ ra oai phong lẫm liệt chẳng kém gì cảnh sát giao thông thực thụ!
Họ chặn cả những chiếc xe đang lưu thông đúng luật, ép đoàn xe phía sau phải bò lết với tốc độ rùa bò!
Chỉ cần tài xế nào dám bóp còi, ngay lập tức sẽ bị chụp mũ là "giới trẻ không tôn trọng sức khỏe người già"!
Quý Vân chứng kiến cảnh tượng này mà máu nóng bốc lên ngùn ngụt.
Lại là cái đám "báo thủ đi bộ" này!!!
Công viên ở ngay bên trong kia mà!!
Đây là làn đường dành cho xe cơ giới bên ngoài công viên cơ mà!!
Nhìn cả con đường bị nhóm người già đi bộ thể dục chiếm trọn, lòng Quý Vân như lửa đốt.
Anh thừa hiểu, dù có là xe cứu thương hú còi xin đường phía sau, đám người này cũng nhất quyết không chịu nhường lối.
Cái hội nhóm này vốn dĩ đã phân công sẵn một nhóm chuyên đi gây sự, cãi cọ với người dân đi đường.
Quân số của họ quá đông, đội hình kéo dài dằng dặc, việc muốn vượt qua "bức tường người" này là điều vô cùng nan giải.
Đã thế, trước đây Quý Vân từng đụng độ bọn họ rồi. Khi anh chạy xe máy định lách qua, họ còn cố tình dang tay chặn lại, lấy cớ là xe máy phóng qua sẽ làm các cụ giật mình hoặc va quệt để dùng chính thân già ra cản địa.
Bất kể có là việc gấp cứu người hay không, cứ phải đợi cả đoàn quân của họ hùng dũng đi qua hết thì người khác mới được đi!
"Mẹ kiếp! Công sức mình chạy bán sống bán chết nãy giờ để tiết kiệm từng giây, hóa ra lại đổ sông đổ bể vì cái đám dở hơi này!" Quý Vân hít sâu một hơi.
Không được, không thể ngồi chờ chết thế này!
Quý Vân liếc mắt nhìn về phía lối vào công viên.
Anh mừng rỡ phát hiện khoảng trống giữa các cột mốc chắn xe ở cổng công viên khá rộng!
Công viên này anh chẳng lạ gì, bên trong có một con đường tản bộ thẳng tắp. Ô tô thì chịu chết không vào được, nhưng với chiếc xe máy của anh thì...
"Rúuuuuuuu!!!!!!"
Quý Vân không chút đắn đo, lập tức thực hiện một pha quất đuôi xe điệu nghệ, lao thẳng vào trong công viên!!
Đầu tiên là băng qua một bãi cỏ!
Quý Vân phóng vút qua ngay sát bàn dã ngoại của một cặp đôi đang yêu nhau!
Ngay sau đó là một rừng hoa lê. Quý Vân hoàn toàn phớt lờ tiếng gào thét giận dữ của bảo vệ công viên, cứ thế lao vun vút xuyên qua những tán cây!
Cuối cùng cũng ra đến đường tản bộ, Quý Vân bấm còi inh ỏi, lách qua giữa dòng người đang nhàn nhã đi dạo.
Chẳng mấy chốc đã tới quảng trường nhỏ của công viên, Quý Vân bỗng phát hiện hệ thống phun nước ngầm ở đây đang hoạt động.
Thế là anh đành phải biểu diễn một màn phóng xe xuyên màn nước!
"Oa!!!!"
"Đỉnh thật đấy!"
"Ban quản lý tâm lý ghê, không ngờ trong công viên lại có tiết mục biểu diễn độc đáo thế này. Tuyệt lắm, công viên đâu phải chỉ dành riêng cho người già, thỉnh thoảng cũng phải có mấy môn thể thao vận động cho giới trẻ thế này chứ!"
Nhờ tốc độ cực nhanh nên người Quý Vân hầu như không bị ướt.
Thế nhưng khi phóng đến lối ra, Quý Vân lại méo mặt phát hiện khoảng cách giữa các cột chắn xe ở đây hẹp hơn nhiều!
Khốn thật!
Vào thì dễ mà ra thì khó!
"Thiết kế kiểu quái gì thế này, ông kiến trúc sư công viên định bày binh bố trận để úp sọt mấy tổ lái bọn ông đấy à!" Quý Vân không nhịn được chửi thề.
Ngay trong lúc đang đau đầu nhức óc, anh bỗng chú ý đến một người đàn ông ngồi xe lăn đang ở gần lối ra.
Chiếc xe lăn đó trông rất nặng, chắc chắn không thể dễ dàng nhấc qua mấy cái cột chắn được.
Điều đó đồng nghĩa với việc ở đây phải có đường dốc dành riêng cho người khuyết tật!
Quý Vân lập tức rẽ xe về hướng đó.
Khi đến gần, anh phát hiện phía sau rặng cây bụi được cắt tỉa gọn gàng đúng là có một lối đi dốc dành cho xe lăn!
Ngặt nỗi, lối đi này lại là một đoạn đường hẹp gấp khúc chữ L sát tường. Xe lăn có người đẩy thì cua qua dễ dàng.
Nhưng xe máy vốn có thân dài, muốn thực hiện cú bẻ lái vuông góc trong không gian chật hẹp như thế là cực kỳ khó khăn!
"Này!!!"
"Ai cho cậu chạy xe máy vào đây hả?!"
Một nhân viên bảo vệ đang hùng hổ lao về phía Quý Vân!
Nghĩ cách khác thì không còn kịp nữa rồi!
Quý Vân cắn răng, dứt khoát lao thẳng xe vào lối đi hẹp ngoằn ngoèo đó!
Khi bánh xe lọt vào lối đi chuyên dụng, thân xe dài ngoằng dường như choán hết không gian, trước mặt là bức tường vuông góc, hai bên là lan can kim loại chắn lối.
Trong tình cảnh này, việc thực hiện một cú rẽ 90 độ thông thường là hoàn toàn bất khả thi!
Nếu là tay lái non, rất có thể sẽ khiến xe máy bị kẹt cứng ngắc ngay giữa lối đi, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
Thế nhưng, chút trở ngại này làm sao làm khó được cựu tổ lái Quý Vân!
"Bám chắc vào nhé, bạn tim ơi!"
Quý Vân nhủ thầm trong lòng, ngay sau đó anh đột ngột vặn mạnh tay ga, hướng thẳng đầu xe vào bức tường trước mặt và tung ra tuyệt kỹ thương hiệu: Bốc đầu!
Anh gác bánh trước lên mặt tường, rồi đột ngột giật mạnh đầu xe lên cao!
Cho bánh trước "leo" thẳng lên tường!
Chờ cho thân xe gần như dựng đứng lên, Quý Vân dồn toàn bộ sức lực, quật mạnh đuôi xe xoay một góc 90 độ về phía bên phải!
Động tác của anh hệt như một kỵ sĩ cổ đại đầy lịch lãm đang ghì cương quay đầu chiến mã, vừa mạnh mẽ, ngoạn mục lại vô cùng mượt mà, dứt khoát!
Cách đó không xa, anh bạn ngồi xe lăn kinh ngạc đến mức bật đứng phắt dậy, hai mắt trợn tròn xoe chứng kiến toàn bộ màn trình diễn vô tiền khoáng hậu này!!
"Đúng là đại thần phương nào hiển linh rồi!!"
"Ngày xưa mình mà có quả kỹ năng đỉnh cao thế này thì giờ đã chẳng phải ngồi xe lăn!!"