Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Nếu em không biết, thì không được vào phòng này học đúng không thầy?" Quý Vân không trả lời trực diện mà hỏi ngược lại.
Không rõ vì sao, trong lòng Quý Vân lại cảm thấy vị giảng viên này có chút cao ngạo. Rõ ràng đây là giờ học tự chọn, sinh viên vốn có quyền tham gia bất cứ lớp nào mình thích, thế mà thầy giáo lại lộ rõ vẻ chẳng mấy hoan nghênh anh.
"Bất cứ bạn học nào mang lòng trân quý thơ ca hiện đại, thầy đều hết mực chào đón và sẵn sàng giải đáp tận tình. Thế nhưng, với những ai đến đây vì mục đích khác, tốt nhất đừng làm vấy bẩn bầu không khí thanh tao của lớp học. Thơ ca là phạm trù vô cùng thiêng liêng, và mọi thi nhân đều xứng đáng nhận được sự tôn trọng tuyệt đối." Vị thầy giáo trẻ như hạ quyết tâm phải răn đe cho đám nam sinh chưa trải sự đời này một bài học, gã tiếp tục thao thao bất tuyệt.
"Thầy ơi, hay là do em lỡ bước chân trái vào thánh đường thơ ca này trước ạ?" Quý Vân cười cợt hỏi lại.
"Em có ý gì hả? Thầy chỉ đang muốn nhắc nhở em, đã học thì phải cho ra dáng học trò, phải giữ thái độ cung kính, chứ không phải để mấy cậu choai choai các em đến đây đùa nghịch!" Giọng điệu của người đứng trên bục giảng lập tức trở nên đanh thép hơn vài phần.
"Vậy sao thầy lại cho rằng em không nghiêm túc học ạ?" Quý Vân bình thản truy vấn.
"Nếu vậy, em đọc thử xem phần tiếp nối của bài thơ trên bảng là gì, và nó là tác phẩm của ai!" Thầy giáo bắt đầu mất dần kiên nhẫn.
Gã vốn dĩ muốn mượn cớ cậu học sinh đi muộn này để chỉnh đốn đám nam sinh, răn đe họ đừng có mà khinh nhờn thơ ca, nào ngờ cậu chàng này lại cứng đầu đến thế, cứ liên tục vặn vẹo lại với vẻ mặt không hề phục tùng.
"Tôi bảo cậu là tháng tư của trần thế..."
Đón làn gió ấm áp thổi qua làm rối nhẹ những sợi tóc mái, Quý Vân bắt đầu cất giọng đọc tiếp một cách mượt mà:
"Cậu là làn mây khói trong buổi sớm tháng tư,
Gió chiều lay khẽ nét mềm hư,
Sao trời vô ý bừng lấp lánh,
Mưa bụi giăng hoa dệt mộng từ.
Kìa dáng thướt tha, kìa nét nhẹ,
Vương miện trăm hoa nở thắm tươi,
Cậu là thơ ngây, là tôn nghiêm lặng lẽ,
Là trăng tròn vằng vặc mỗi đêm trôi."
Khi đọc đến câu "trăng tròn vằng vặc mỗi đêm trôi", Quý Vân cố ý đưa mắt nhìn về hướng Thu Mộ, rồi mới thong thả đọc nốt những dòng cuối:
"Cậu là hoa nở rực khắp muôn cây... là niềm hy vọng, cậu là tháng tư nơi nhân gian!"
Từng lời từng chữ khẽ ngân lên, không hề có sự ngâm vịnh gượng ép như trên sân khấu, anh chỉ sử dụng tông giọng trầm ấm hết sức tự nhiên, nhẹ nhàng thỏ thẻ, bộc lộ tình cảm một cách dịu dàng sâu lắng...
Thu Mộ ngước nhìn chàng trai đang đứng tựa lưng vào khung cửa lớp, ánh mắt cô không tự chủ được mà khẽ dao động.
Phải thừa nhận rằng, con trai khi đọc thơ quả thực có sức hút rất đặc biệt. Không ít nữ sinh trong phòng bắt đầu nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh, nhất là khi thứ tình cảm Quý Vân gửi gắm vào bài thơ không hề mang lại cảm giác giả tạo. Trông anh lúc này tựa như một kẻ lãng tử phong trần từng đi qua trăm núi nghìn sông để kiếm tìm tự do, giờ đây bỗng dừng chân nhìn lại, mang theo một nỗi si tình pha chút u sầu da diết.
Việc Quý Vân thuộc lòng và đọc vanh vách bài thơ này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của người thầy giáo trẻ.
Thú thực, ngay cả bản thân gã cũng chưa chắc đã học thuộc nổi cả bài thơ này.
Nhưng cậu học sinh trước mặt lại đọc cực kỳ trôi chảy, thậm chí những nhịp ngắt nghỉ cũng chuẩn xác đến mức hoàn hảo!
"Ừm... Tốt lắm, em tìm một chỗ ngồi đi, rất tuyệt." Vẻ mặt thầy giáo thoáng chút ngượng ngùng, cuối cùng gã đành nặn ra một nụ cười khách sáo để mời Quý Vân vào lớp.
Quý Vân gật đầu, tràn đầy tự tin sải bước tiến vào trong.
"Ơ kìa, bạn Thu Mộ cũng ở đây sao? Đúng là trùng hợp quá." Quý Vân đi thẳng đến bên cạnh Thu Mộ, bắt đầu màn diễn xuất "giả trân" đầy kịch tính của mình.
Màn kịch vụng về này của anh khiến bất cứ ai chứng kiến cũng thấy vừa buồn cười vừa cạn lời.
Đến cả Thu Mộ cũng không nhịn được mà hé môi cười.
Chẳng hiểu sao chỉ mới vài giây trước còn là một chàng nghệ sĩ u sầu, sâu lắng, vậy mà vừa bước chân đến nơi đã lập tức biến hình thành một gã tấu hài.
"Này người anh em, nhường chỗ chút đi. Tôi với cậu ấy học cùng lớp, trước giờ toàn ngồi cùng bàn với nhau quen rồi." Quý Vân chẳng chút khách khí, trực tiếp đuổi khéo nam sinh đang ngồi cạnh Thu Mộ.
Cậu nam sinh kia trợn tròn mắt đầy kinh ngạc.
Đúng là chưa từng thấy ai da mặt dày như tên này!
Nhưng Quý Vân đã thản nhiên đặt mông xuống ghế, khiến cậu bạn kia chẳng còn cách nào khác ngoài việc ngậm ngùi tránh ra chỗ khác.
"Bài thơ "Cậu là tháng tư nơi nhân gian" này thực chất còn có một cách hiểu khác, cho rằng đây là tác phẩm Lâm Huy Nhân dùng để tưởng nhớ Từ Chí Ma..." Thầy giáo trẻ lại bắt đầu ra dáng giảng giải.
Cách giảng của thầy cũng không sâu sắc cho lắm.
Thời buổi này có quá nhiều người trẻ thích dùng thơ ca để tô vẽ cho bản thân, chỉ vì hai chữ "nghệ thuật" viển vông, chứ thực tâm chuyên chú tìm hiểu và dồn hết tâm huyết sáng tác thì lại quá ít.
Hồi cấp hai, Quý Vân cũng từng có chút nền tảng văn học, thời điểm đó anh cũng say mê thơ hiện đại điên cuồng, nhưng những thứ xa xăm và sến súa này rốt cuộc vẫn dễ dàng bị bản tính ham chơi của tụi con trai đánh bại.
Bóng rổ, bóng đá, trò chơi điện tử, trượt ván, đạp xe... rõ ràng đây mới là những thứ chiếm trọn đam mê của anh hơn.
Những tác phẩm văn học xuất sắc là để nâng cao khí chất và nhãn quan của một người, chứ không phải kiểu thanh cao tự mãn theo kiểu "tôi học cái này, tôi đẳng cấp hơn bạn".
Thầy giáo dạy thơ hiện đại này điển hình chính là loại người thứ hai. Quý Vân không có lấy một chút cảm tình nào với gã, thà rằng anh tự cầm lấy mấy tập thơ, lồng ghép với cuộc đời trải qua không ít thăng trầm sóng gió của mình mà nghiền ngẫm thì hơn...
Hồi cấp hai, mỗi lần đọc thơ, anh đều thấy lãng mạn và ngây thơ, luôn vẽ ra những điều tươi đẹp.
Còn bây giờ đọc lại, Quý Vân lại có những cảm nhận hoàn toàn khác biệt. Mọi điều tốt đẹp đều trôi qua như bóng mây qua thềm, không kịp nắm giữ, cũng chẳng kịp trân trọng, để rồi khi nhớ lại chỉ còn nỗi xót xa, tiếc nuối, tỉnh mộng vẫn là sự tê dại ê chề.
"Tít tít..."
Thầy giáo đang đọc dở một đoạn của Dương Giáng thì điện thoại bỗng reo vang.
Dường như có việc gì đó vô cùng khẩn cấp, thầy giáo dạy thơ nghe máy xong liền nhíu chặt lông mày.
"Thầy có việc đột xuất, buổi học hôm nay đành phải kết thúc sớm. Các em có thể tự do trao đổi về thơ ca, hoặc làm việc khác cũng được." Thầy giáo nói xong liền vội vàng rời khỏi phòng học.
Quý Vân liếc nhìn đồng hồ.
Mười giờ mười lăm phút.
Anh chỉ còn vỏn vẹn năm phút nữa.
Thầy vừa đi, lớp học thơ ca lập tức trở nên ồn ào náo nhiệt. Mấy cậu nam sinh có mục đích không thuần khiết lúc nãy lập tức bắt đầu ưỡn ngực như khổng tước xòe đuôi, thi nhau phô diễn tài năng thơ phú của mình!
Quý Vân vốn dĩ muốn vào đây dự một tiết học tử tế, ai ngờ thầy giáo lại chuồn mất.
"Ra bờ suối đi, ở mãi trong phòng học cũng ngột ngạt lắm." Quý Vân quay sang nói với Thu Mộ.
Thu Mộ nhìn ra ngoài cửa sổ, có lẽ do nhật thực đang diễn ra nên ánh mặt trời không còn gay gắt nữa, ngược lại còn mang chút không khí dịu mát của những ngày tháng tư.
"Được thôi." Thu Mộ cũng không phản đối.
Gần khu vực sau núi của trường có một con suối nhỏ, nơi đó có thảm cỏ xanh rì và những rặng liễu rủ bóng, vốn là địa điểm đọc sách yêu thích của Thu Mộ.
Chỉ mất vài phút rảo bước, Quý Vân và Thu Mộ đã dừng chân bên bờ suối tĩnh mịch. Làn nước trong vắt để lộ rõ những viên sỏi cuội dưới đáy, dăm chiếc lá rừng từ trên cao xuôi theo dòng nước trôi lững lờ như những con thuyền nhỏ bé, càng làm tôn lên vẻ thanh khiết thoát tục của cảnh sắc nơi đây.
"Tôi từ Giang Nam đi qua,
Dung nhan đợi chờ trong năm tháng như đóa sen nở rồi tàn..."
Quý Vân bất chợt dạt dào cảm hứng, thuận miệng ngâm nga những câu thơ này.
Nghe Quý Vân ngẫu hứng đọc thơ, đôi mắt trong veo như mặt hồ thu của Thu Mộ khẽ lay động, lộ rõ vẻ xúc động.
Đây chính là bài thơ mà cô yêu thích nhất.
"Gió đông không đến, tơ liễu tháng ba không bay." Thu Mộ vô thức khẽ thì thầm tiếp lời.
Trong thâm tâm Quý Vân lúc này đang múa may chiếc đinh ba ác ma đầy tinh quái, nhưng vẻ ngoài vẫn giữ nét điềm tĩnh tao nhã, anh dịu dàng đọc tiếp:
"Lòng em như một tòa thành nhỏ cô liêu
Nhắc đến con phố lát đá xanh khi hoàng hôn buông xuống
Tiếng bước chân không vang, rèm xuân tháng ba không vén
Lòng em là cánh cửa sổ khép chặt im lìm
Tiếng vó ngựa dồn dập của anh là một sai lầm đẹp đẽ
Anh không phải là người trở về, mà chỉ là một khách qua đường..."
Khi đọc đến câu cuối cùng "chỉ là một khách qua đường", Quý Vân cố tình hạ thấp giọng, trầm mặc chất chứa bao tâm sự.
Cứ như thể anh đã thấu hiểu tường tận mọi điều, chẳng cần nói ra mà tất cả đã được gửi gắm trọn vẹn vào những vần thơ ấy.
Thu Mộ lúc đầu chỉ chìm đắm trong giai điệu bài thơ, nhưng mỗi khi giọng đọc trầm buồn, đầy mê hoặc của anh vang lên, trái tim cô lại khẽ rung lên từng nhịp.
Cô yêu sự mơ màng này, sự thấu hiểu ngầm ý bao giờ cũng lãng mạn hơn những lời tuyên bố thẳng thừng.
Đó cũng là lý do cô chưa từng rung động trước bất kỳ nam sinh nào từng thề non hẹn biển tỏ tình với mình.
Cô thích giữ lại một khoảng lặng riêng tư.
Dẫu có đôi chút xao xuyến, cô cũng hy vọng không dễ dàng phá vỡ lớp màng sương mờ ảo này, bởi lẽ họ vẫn chỉ là những cô cậu học trò mà thôi...
"Tớ đã mơ một giấc mơ. Mơ thấy mình sau khi trưởng thành giống như một kẻ mất hồn, chẳng sợ chết mà đi chinh phục những đỉnh núi tuyết, đạp xe khắp vùng biên ải không một nơi dừng chân. Tớ mơ thấy những người bên cạnh mình cứ thế rời xa, mơ thấy bản thân xuất hiện như một gã hề trong buổi họp lớp mười năm sau của chúng ta. Lúc đó cậu vẫn rực rỡ và tỏa sáng như thế, còn tớ thì chẳng dám tiến lên để hỏi han tình hình dạo này của cậu ra sao." Quý Vân chậm rãi kể lại.
Thu Mộ ngước mắt lên, chăm chú dõi theo Quý Vân đang trầm ngâm kể về giấc mơ lạ lùng. Không hiểu sao, cô cảm thấy Quý Vân lúc này thực sự trưởng thành hơn rất nhiều, và giấc mơ anh vừa kể lại chân thực hệt như những gì chính anh đã từng nếm trải vậy.
"Chỉ là mơ thôi, đúng không?" Thu Mộ khẽ hỏi.
"Đúng vậy, chỉ là một giấc mơ thôi. Nhưng cậu có biết sau khi tỉnh dậy, điều tớ muốn làm nhất là gì không?" Quý Vân mỉm cười một cách tiêu sái, dứt khoát.
"Là gì thế?"
"Là nói với cậu một lời xin lỗi, tớ không nên gây ra những phiền toái cho cậu. Từ trước đến giờ tớ luôn chỉ muốn làm một khách qua đường trong đời cậu, nhưng sau khi trải qua giấc mơ đó, tớ nghĩ mình không nên để bản thân phải ôm hận suốt đời nữa." Quý Vân tiếp tục thổ lộ.
"Quý Vân, mình..." Trong lòng Thu Mộ lúc này đã rơi vào trạng thái giằng xé dữ dội.
"Cậu không cần phải trả lời đâu, tớ cũng không nên giấu giếm cậu nữa. Thật ra tớ... tớ... đã mắc bệnh nan y." Quý Vân chậm rãi giãi bày, kết hợp với vẻ u sầu phong trần của một thi sĩ lúc nãy, câu nói của anh trở nên vô cùng chân thành và đầy sức nặng!
Thu Mộ bàng hoàng đến mức khẽ há hốc miệng!
"Những ngọn núi tuyết của tớ, những vùng biên ải của tớ, e rằng giờ đây cũng chỉ có thể xuất hiện trong mơ mà thôi. Thật ra tớ rất muốn được nhìn thấy cậu của mười năm sau, chắc chắn cậu vẫn sẽ tỏa sáng rực rỡ như một viên ngọc quý giống như trong giấc mơ của tớ, nhưng có lẽ tớ không còn cơ hội đó nữa rồi." Quý Vân nói tiếp.
Dòng suối nhỏ vẫn róc rách chảy, nhưng tâm trí Thu Mộ dường như đã bị khuấy động, gợn lên những nỗi buồn man mác.
Những lời này của Quý Vân đã khuấy đảo cả một mặt hồ phẳng lặng trong lòng cô.
Nhất thời cô không biết nên đáp lời thế nào.
Đây là điều cô tuyệt đối không thể ngờ tới.
Hóa ra là thế, Quý Vân không phải tự nhiên mà ngất xỉu vì say nắng.
Việc trừng phạt Lữ Tĩnh chính là món quà cuối cùng mà anh để lại cho Lâu Vũ.
Anh vốn là một người tài hoa như vậy.
Tại sao ông trời lại quá đỗi nghiệt ngã với anh chứ?
"Hôm đó khi vừa biết được tình trạng sức khỏe của bản thân, tớ thừa nhận lúc ấy mình đã rất sợ hãi, thế nên mới lỗ mãng nói ra những lời đó với cậu... Nhưng giờ đây tớ không còn sợ nữa rồi. Tớ sẽ cố gắng phối hợp điều trị, nỗ lực sống đến ngày cậu gả cho người ta, để có thể cùng các bạn học khác đến tham dự hôn lễ của cậu... Để được ngắm nhìn cậu của mười năm sau, xem người đàn ông mà cậu trao gửi cả đời ra sao. Anh ấy chắc chắn sẽ là một người vô cùng ưu tú và xuất sắc." Trên môi Quý Vân nở một nụ cười dịu dàng mang phong thái của "kẻ sắp ra đi", trên gương mặt tràn đầy sự mong đợi hạnh phúc, tràn ngập sự chữa lành và chúc phúc cho người mình yêu!
"Quý Vân, mình... mình... mình không hề coi cậu là khách qua đường đâu, cậu ở trong lòng mình..." Thu Mộ bỗng chốc luống cuống, cô không kiềm chế được mà bộc bạch suy nghĩ thật trong lòng mình với Quý Vân.
"Đừng nói!" Quý Vân khẽ đặt ngón tay lên đôi môi mềm mại của Thu Mộ, ngăn cô tiếp tục những lời ấy. "Cậu nghìn vạn lần đừng nói ra, tớ chỉ có thể là một khách qua đường của cậu mà thôi, sau này sẽ có thiên sứ thay tớ đến che chở cho cậu."
Thu Mộ nghe xong, những giọt nước mắt ấm nóng suýt chút nữa đã trào ra khỏi khóe mi.
Anh ấy đã mắc bệnh nan y rồi mà lúc nào cũng nghĩ cho cô trước tiên!
Vậy mà bản thân cô lại nhẫn tâm ngó lơ anh suốt ba ngày trời, chẳng thèm để ý đến anh.
Mình đúng là một đứa con gái tồi tệ!
"Tớ phải đi rồi, trước khi từ biệt, tớ có thể hôn lên má cậu một cái được không?" Quý Vân đưa ra yêu cầu cuối cùng.
Tuyến phòng thủ trong lòng Thu Mộ đã hoàn toàn sụp đổ, cô không lắc đầu, cũng chẳng gật đầu.
Quý Vân cúi đầu xuống, chậm rãi ghé môi sát lại gần.
Thu Mộ đứng chôn chân tại chỗ, một ngón tay cũng không dám cử động.
Đột nhiên, Thu Mộ cảm thấy trên môi mình được đóng một dấu ấn thật sâu, đôi môi cô tựa như một viên kẹo dẻo ngọt ngào tinh xảo, đang bị người ta nhẹ nhàng, chậm rãi nhấm nháp thưởng thức...
Nụ hôn bất ngờ này khiến hai má Thu Mộ đỏ bừng như lửa đốt, cô hoang mang bối rối đến mức không biết đặt đôi bàn tay nhỏ nhắn của mình vào đâu cho phải.
Mà hơi thở của Quý Vân lại vô cùng nóng bỏng như vệt nắng rực rỡ ngày hè, vừa mạnh mẽ lại vừa ấm áp, bao trùm lấy cô một cách triệt để, khiến cô không tài nào nhúc nhích nổi, cả người bỗng chốc mềm nhũn ra.
Hóa ra nụ hôn thực sự mang theo luồng điện khiến người ta tê dại cả tâm can, đặc biệt là khi nó xảy ra trong lúc hoàn toàn không có phòng bị, lại đầy rẫy sự chân thành sâu đậm xen lẫn chút lén lút vụng trộm thế này!
"Thu phục thành công!!"
Trong thâm tâm Quý Vân, tiểu ác ma đang giơ cao chiếc đinh ba ăn mừng chiến thắng!
Cảm giác này quả thực sướng không tả nổi!!
Mười năm sau dù cậu có cao sang quyền quý, không ai với tới được đi chăng nữa, thì nụ hôn đầu đời này vẫn thuộc về ông đây!!
Ha ha, mình đúng là bỉ ổi thật đấy!!
Nhưng mà ai bảo hồi cấp ba mình ở đỉnh cao nhan sắc, khí chất ngời ngời, học vấn uyên thâm, phẩm hạnh đoan trang cơ chứ...
Thu Mộ là nữ thần thì đúng rồi, nhưng Quý Vân anh đây cũng là nam thần học đường chứ bộ! Sau này có sa cơ lỡ vận ra sao thì tính sau, giờ đây bằng chính bản lĩnh của mình mà đoạt được nụ hôn đầu của Thu Mộ, đây chính là chiến tích hiển hách đáng tự hào ngang ngửa với việc cướp người trong tay Diêm Vương vậy!