Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Giữa dòng người qua lại tấp nập trong bệnh viện, một ông chú gầy gò sải bước đi tới trước mặt Quý Vân.
"Cậu thanh niên này... Ơ, em là... em là Quý Vân đấy à??"
Nhổ toẹt một cái!
Ngay khoảnh khắc nhận ra cậu thanh niên đang nằm vật trên mặt đất, Vương Minh Tu đã muốn phun một bãi nước bọt rồi quay lưng bỏ đi ngay lập tức.
Cũng đã mười năm tròn rồi còn gì!
Những trò nghịch dại mà thằng ranh con này gây ra khi xưa, đến tận bây giờ Vương Minh Tu vẫn không tài nào quên nổi, thậm chí còn khiến ông chẳng còn mặt mũi nào mà xem lại bộ phim Tây Du Ký yêu thích của mình nữa!
Cố nén cơn bốc hỏa muốn đá cho thằng nhóc này một phát vào mặt, Vương Minh Tu khom người lay lay Quý Vân, nhưng ông nhanh chóng nhận ra anh đang nằm bò ra đó bất động, nhịp thở vô cùng dồn dập và hỗn loạn!
"Y tá!! Y tá đâu rồi!!!!" Hiệu phó Vương vội vàng hét lớn.
"Có chuyện gì thế ạ?"
"Đây là học sinh của tôi, không biết vì sao lại nằm xỉu ở đây, bệnh viện đông người thế này mà không ai nhìn thấy à?" Hiệu phó Vương bức xúc quát.
"Mau phụ tôi một tay!" Bác sĩ Phó Quang Dật lên tiếng.
Nằm trên nền đất lạnh, Quý Vân vẫn cố gắng chú ý đến từng thay đổi nhỏ xung quanh.
Không hiểu sao Quý Vân cứ cảm giác hôm nay Hiệu phó Vương có chút gắt gỏng, có lẽ ông gọi người cứu mình hoàn toàn là vì lương tâm trỗi dậy mà thôi.
Nhưng anh cũng chẳng rảnh rỗi đâu mà nghĩ ngợi nhiều.
Vị trí nằm của anh có một chút thay đổi nhỏ.
Nếu may mắn, khi được nhấc lên cáng cứu thương, anh sẽ xoay mặt về hướng ngược lại.
Mà ở bức tường hành lang phía bên kia, có dán bảng danh sách nhân sự của bệnh viện!
Trước đây Quý Vân chỉ dồn hết sự chú ý vào Lâu Vũ, lo xem cô có phải là bác sĩ điều trị chính hay không.
Còn lần này, anh trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào một bảng danh sách khác.
Cấp Trưởng khoa!
Trưởng khoa Đặng...
Cặp mắt cá chết trợn trừng hết cỡ, Quý Vân có thể nói là đã dốc hết cả nửa cái mạng tàn của mình ra để nhìn cho thật rõ!
Đặng Thịnh!
Trưởng khoa Quản lý Thiết bị!
Quả nhiên là gã!!!!
Khá khen cho gã!!
Trang thiết bị cũ kỹ lạc hậu, đặc biệt là loại máy móc mang tính quyết định sinh tử như máy trợ thở mà cũng không thèm thay mới kịp thời!
Trước đó Quý Vân còn tưởng Bệnh viện Lam Dương thực sự túng quẫn không có kinh phí để nâng cấp thiết bị y tế, nhưng giờ thì anh đã hiểu, kẻ quản lý những thứ này chính là tên Đặng Thịnh kia!
"Bệnh nhân không thở được rồi, Trưởng khoa Đặng làm ăn kiểu gì thế không biết, sao đến giờ vẫn chưa chịu thay thiết bị mới!" Lúc này, bác sĩ Phó Quang Dật thấp giọng oán trách.
Quý Vân dỏng tai nghe thật kỹ, giờ thì anh đã hiểu tại sao vị bác sĩ trẻ này lần nào cũng có thái độ bực bội như vậy!
Tên Trưởng khoa Đặng này chắc chắn có vấn đề cực kỳ lớn!
Nhưng thật kỳ lạ.
Không phải Hiệu phó Vương từng viết một lá đơn tố cáo gã sao?
Mười năm trước ông đã tố cáo tên bác sĩ trường học này có hành vi khuất tất, vậy tại sao gã không những không bị trừng phạt mà còn leo lên được chức Trưởng khoa của Bệnh viện Lam Dương danh giá bậc nhất Lam Thành? Từ một gã bác sĩ quèn ở trường cấp ba mà nhảy vọt lên làm Trưởng khoa bệnh viện lớn, đây rõ ràng là một bước lên mây!
"Chú ơi, chú có phải là người nhà của bệnh nhân này không ạ?" Bác sĩ Phó Quang Dật lên tiếng hỏi.
"Hồi tôi còn làm hiệu phó ở trường Lập Tuyết, cậu nhóc này là học sinh của tôi, từ đó đến nay chưa từng gặp lại." Hiệu phó Vương đáp.
"Hiện tại tình trạng của bệnh nhân vô cùng nguy kịch, có thể tử vong bất cứ lúc nào, chúng tôi cần có người đại diện ký cam kết để tiến hành phẫu thuật khẩn cấp..." Bác sĩ nói.
"Chuyện này..." Hiệu phó Vương thoáng chút ngập ngừng.
Dù sao ông cũng từng làm công tác quản lý trường học, thừa hiểu rằng ở bệnh viện, ai đặt bút ký tên thì người đó phải chịu trách nhiệm chi trả toàn bộ viện phí.
Hơn nữa quy định ngành y cũng ghi rõ, nếu không có chữ ký của người nhà thì bác sĩ không thể tùy tiện phẫu thuật, đây không phải là do bệnh viện máu lạnh, mà là vì trách nhiệm pháp lý đi kèm cực kỳ phức tạp!
"Chúng tôi đã liên hệ với bác sĩ mới điều chuyển về rồi, nhưng cô ấy đang ở bên khu nội trú khác, chạy qua đây cũng phải mất vài phút, thế nhưng tình hình của bệnh nhân e là không trụ nổi..." Cô y tá sốt ruột nói.
"Đưa bút cho tôi!" Hiệu phó Vương thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, không thèm đắn đo thêm nữa.
Đặt bút ký xoẹt một cái thật nhanh, gương mặt Hiệu phó Vương lập tức trĩu nặng âu lo.
Nhưng để tránh làm cản trở quá trình cấp cứu của các bác sĩ, ông lẳng lặng bước ra ngoài phòng cấp cứu.
Phòng cấp cứu này khá đơn sơ, ô cửa kính trên cánh cửa ra vào không bị che khuất tầm nhìn.
Quý Vân có thể nhìn xuyên qua lớp kính trong suốt ấy để thấy tấm lưng gầy gò của Hiệu phó Vương. Thực tế, ông của hiện tại chẳng khác nào một ông chú trung niên bình thường ngoài xã hội, thậm chí làn da còn có phần sạm đen và phong trần hơn trước.
Hoàn toàn không còn chút dáng vẻ phong độ, uy nghiêm của một vị Hiệu phó năm nào!
"Alo, bà xã à."
Hiệu phó Vương đổi điện thoại sang tai bên kia, rõ ràng là ông đang gọi điện cho vợ mình ở ngoài hành lang.
Đây là điều chưa từng xảy ra trong các vòng lặp trước.
Tất nhiên, việc ông ký tên bảo lãnh cũng là lần đầu tiên xuất hiện.
Trước đây, bất kể Hiệu phó Vương có nhận ra anh hay không, phía bệnh viện có lẽ chỉ coi ông là một người qua đường tốt bụng, không có mối quan hệ trực hệ với bệnh nhân nên không giải thích cặn kẽ.
Thế nhưng lần này, chính Hiệu phó Vương đã chủ động thừa nhận mối quan hệ thầy trò.
Bệnh viện liền cho rằng Hiệu phó Vương là người đưa Quý Vân đến, hoặc ít nhất cũng có thể gánh vác trách nhiệm, thế nên mới đưa tờ đơn cam kết cho ông ký...
Tất nhiên, còn có một nguyên nhân khác nữa.
Lần này Lâu Vũ đến muộn hơn một chút!
Điều này cũng không có gì lạ, vốn dĩ ngày mai cô mới chính thức nhận việc, hôm nay chỉ đến để làm quen với môi trường xung quanh, nên thời gian cô có mặt tại phòng cấp cứu hoàn toàn có thể bị xê dịch.
"Chuyện là thế này, tôi vô tình gặp lại một đứa học trò cũ ở bệnh viện, thằng bé sắp không xong rồi, đang phải phẫu thuật cấp cứu..." Giọng nói của Hiệu phó Vương vọng vào từ hành lang cách âm không mấy tốt kia.
"Ông rỗi hơi quá hóa rồ rồi à!!! Ông thôi làm hiệu trưởng mười năm nay rồi đấy nhé!!! Ngày nào cũng phải dãi nắng dầm mưa dọn cái sạp vỉa hè bán mấy đồng tiền bút mực, kiếm được có vài cắc bạc lẻ! Ông tưởng mình là đại gia hay chủ tịch thành phố chắc mà bày đặt bao đồng, một ca phẫu thuật ngốn cả đống tiền, ông lấy đâu ra tiền mà trả hả???" Đầu dây bên kia vang lên giọng nói chói tai, đanh đá của một người phụ nữ!
Người phụ nữ đó rõ ràng đang tức giận đến đỉnh điểm, dù điện thoại không bật loa ngoài nhưng tiếng la hét vẫn lọt thẳng vào tận phòng cấp cứu.
Có lẽ do các chức năng khác của cơ thể đang dần tê liệt, thính giác của Quý Vân vào lúc này lại trở nên nhạy bén hơn hẳn bình thường.
Từng lời mắng nhiếc sa sả của vợ Hiệu phó Vương ngoài hành lang, Quý Vân đều nghe thấy mồn một không sót chữ nào.
Những lời nói ấy như một tia sét đánh ngang tai, khiến cõi lòng Quý Vân đang nằm thoi thóp trên bàn mổ bỗng chốc dậy sóng dữ dội!!!
Không làm hiệu trưởng mười năm rồi ư???
Ngay trong năm đó, Hiệu phó Vương đã từ chức rồi sao???
Đi bán vỉa hè, bán văn phòng phẩm dạo ư???
Trong khoảnh khắc ấy, Quý Vân chợt nhớ lại bóng dáng gầy gò, xơ xác của Hiệu phó Vương trong vài vòng lặp trước đó...
Sao lại có thể như thế chứ???
Tại sao chuyện này lại xảy ra???
Đã có biến cố gì ập đến với Hiệu phó Vương vậy???
"Dù sao đi nữa nó cũng từng là học trò của tôi. Nó nằm gục trên nền đất bệnh viện thế kia, nếu tôi không đỡ nó dậy thì lỡ nó có chết cũng chẳng ai hay biết..." Giọng nói có phần rụt rè, lép vế của Hiệu phó Vương từ bên ngoài truyền vào.
"Được rồi, được rồi! Ông cứ lo mà tích đức đi! Bản thân thì bị bệnh nền (huyết áp cao, mỡ máu cao, đường huyết cao) mà chẳng có tiền mua thuốc uống, để rồi xem lúc đó có ai thương xót ông không!" Giọng người phụ nữ lại vang lên gay gắt.
Cúp điện thoại, Hiệu phó Vương nặng trĩu tâm tư nhìn đăm đăm vào bên trong phòng cấp cứu.
Đầu tiên ông lôi thẻ bảo hiểm y tế của mình ra, sau đó lại lục tìm thẻ ngân hàng.
Ký tên đồng nghĩa với việc phải trả tiền, điều này ông thừa hiểu.
Khi ông xoay người bước về phía quầy đóng viện phí, bóng lưng gầy gò của Hiệu phó Vương khiến Quý Vân đang nằm trên bàn mổ không khỏi nhói lòng. Lồng ngực anh như bị bóp nghẹt, cơn đau nhức nhối bắt đầu lan tỏa!
Có phải mình đã làm sai điều gì không???
Quý Vân bắt đầu nghiêm túc suy ngẫm.
Mình đã làm gì để khiến Hiệu phó Vương phải khổ sở thế này??
Rõ ràng là trong một vài vòng lặp trước, tình trạng của Hiệu phó Vương tốt hơn hiện tại rất nhiều...
Rốt cuộc là những lần nào???
Anh nhất định phải tìm ra nguyên nhân!
"Tình trạng bệnh nhân thế nào rồi?" Cuối cùng, bác sĩ Lâu cũng vội vã chạy tới, cô dùng những từ ngữ súc tích nhất để hỏi han tình hình.
"Cần phải phẫu thuật ngay lập tức, nhưng chúng tôi vẫn chưa thể xác định được nguyên nhân gốc rễ gây bệnh của cậu ấy." Bác sĩ Phó Quang Dật đáp.
"Chuẩn bị phẫu thuật bắc cầu động mạch vành... Ơ? Bệnh nhân này tên là Quý Vân sao?" Ánh mắt Lâu Vũ vừa lướt qua bệnh án của Quý Vân, trên mặt liền lộ rõ vẻ kinh ngạc.
"Vâng, vừa rồi có một vị hiệu trưởng già đã ký cam kết phẫu thuật cho cậu ấy, giờ chắc đang đi đóng viện phí rồi." Cô y tá trả lời.
"Lát nữa cô cứ chuyển hết hóa đơn thanh toán sang tên tôi, thuốc men thì dùng loại nhập khẩu tốt nhất." Lâu Vũ dứt lời liền thu lại mọi cảm xúc cá nhân, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc giành giật mạng sống cho Quý Vân.
"Nhịp tim của bệnh nhân đang vô cùng rối loạn." Cô y tá lên tiếng cảnh báo.
Lâu Vũ liếc nhìn màn hình điện tâm đồ, sau đó chăm chú quan sát nhãn cầu thỉnh thoảng lại khẽ động đậy của Quý Vân.
"Bệnh nhân vẫn còn ý thức... Quý Vân, Quý Vân ơi, em là Lâu Vũ đây! Anh nghe em nói này, bất kể lúc này anh có đau đớn hay tuyệt vọng đến thế nào đi nữa thì cũng tuyệt đối không được từ bỏ! Hãy cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình lại, em sẽ cứu sống anh, em nhất định sẽ cứu sống anh! Anh phải tin em... Em..." Lâu Vũ nhìn bảng điện tâm đồ rồi lại nhìn Quý Vân, trong phút chốc giọng cô bỗng nghẹn ngào.
"Em... đã trở về Lam Thành rồi..."
Cuối cùng Lâu Vũ cũng thốt ra được câu nói ấy.
Cô đã giữ đúng lời hứa của mười năm trước.
Cô đã trở lại nơi này.
Vì thành phố này, và vì người đang sống ở nơi đây...
Nhưng điều cô không thể nào chấp nhận được là, người mà cô luôn mong mỏi được gặp lại lại sắp sửa trút hơi thở cuối cùng ngay trên chính bàn mổ của mình!
Nỗi đau đớn tột cùng này vượt quá giới hạn chịu đựng của cô!
"Tít ——————————"
"10 giờ 21 phút."
"Bệnh nhân đã mất hết dấu hiệu sinh tồn."
Ngay cả khi cô y tá đã cất tiếng thông báo, đôi tay của Lâu Vũ vẫn không hề dừng lại.
"Bác sĩ Lâu, bác sĩ Lâu ơi, bệnh nhân không còn dấu hiệu sinh tồn nữa rồi!" Bác sĩ Phó Quang Dật phải lên tiếng nhấn mạnh lần nữa.
Lúc này, đôi bàn tay đẫm máu của Lâu Vũ mới chịu dừng lại.
Cô ngây người nhìn trân trân vào người đàn ông nằm trên bàn mổ, dường như chẳng thể nào tìm lại được những nét thanh xuân năm nào của cậu thiếu niên năm xưa...
Sao anh lại trở nên phong trần và tiều tụy đến nhường này? Mười năm qua anh đã phải trải qua những sóng gió gì?
"Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng gót giày thanh giòn vang lên dồn dập từ phía hành lang.
Lâu Vũ đang ngồi bần thần ở hàng ghế ngoài phòng mổ, cảm nhận được có người đang đứng trước mặt mình. Cô thất thần ngẩng đầu lên thì bắt gặp một cô gái vô cùng xinh đẹp, rạng rỡ, mang lại cho cô một cảm giác quen thuộc mơ hồ...
"Thu Mộ?" Lâu Vũ chậm rãi cất tiếng hỏi.
"Cậu là...?" Thu Mộ hỏi lại.
"Mình là Lâu Vũ đây." Lâu Vũ đáp.
Trong mắt Thu Mộ thoáng qua một tia kinh ngạc, cô chăm chú quan sát vị nữ bác sĩ có khí chất xuất chúng nhưng đôi mắt lại đỏ hoe trước mặt.
"Cậu đến đây để tìm Quý Vân à?" Lâu Vũ hỏi.
"Mình nghe cậu mình nói nên sẵn dịp đang ở gần đây bèn ghé qua xem tình hình thế nào." Thu Mộ trả lời.
"Cậu ấy... Quý Vân... đã qua đời rồi." Lâu Vũ khó khăn lắm mới thốt ra được mấy chữ này.
Thu Mộ nghe xong cũng lập tức sững sờ, cô đầy vẻ không tin nổi mà đưa mắt nhìn vào phòng cấp cứu.
Bên trong phòng cấp cứu, các bác sĩ đã bắt đầu tiến hành các thủ tục hậu sự... Đó rõ ràng không phải là cách đối xử dành cho người còn sống.
"Tối qua mình còn gặp Quý Vân ở buổi họp lớp mà, cậu ấy rõ ràng vẫn còn khỏe mạnh lắm..." Thu Mộ nhất thời không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này, cô lảo đảo lùi lại vài bước.
Hành lang bệnh viện chìm vào không gian im lặng đến đáng sợ.
Ánh nắng ban mai từ ngoài cửa sổ khẽ hắt vào trong, vầng thái dương đang dần tròn trịa trở lại tỏa ra những luồng sáng vô cùng lộng lẫy và huyền ảo, vừa giống như ráng chiều tà, lại vừa tựa như ánh bình minh.
Bóng dáng mảnh mai của hai cô gái đổ dài trên hành lang, cả hai đều im lặng, không ai nói với ai câu nào.
Một lát sau, cuối cùng lại có tiếng bước chân vang lên.
Một vị phó trưởng khoa mặc áo blouse trắng bước nhanh tới, gương mặt ông cũng đầy vẻ nặng trĩu âu lo.
"Tôi vừa nghe nói ở bên này cũng có một bệnh nhân mắc bệnh tim." Vị phó trưởng khoa lên tiếng.
"Người đã khuất tên là Quý Vân, chúng tôi đã cố hết sức nhưng không cứu được." Một trợ lý y khoa vừa nói vừa từ từ đẩy chiếc giường bệnh từ trong phòng cấp cứu ra ngoài.
"Quý Vân sao??" Vị phó trưởng khoa nghe thấy cái tên này thì lập tức kinh ngạc thốt lên.
"Có chuyện gì thế ạ, Trưởng khoa?" Người trợ lý y khoa ngơ ngác hỏi.
"Quả tim hiến tặng của ca phẫu thuật bên tôi chính là do cậu ấy mang đến đấy! Lúc đó xe cấp cứu của chúng ta không thể tới kịp thời nên đành phải nhờ sự trợ giúp của người bên Hiệp hội cứu hộ. Đường hầm Lầu Trấn Thủy bị ngập sâu, cậu ấy đã ôm thùng bảo quản chạy điên cuồng suốt hơn mười phút để giao quả tim đến tay chúng ta đúng giờ!" Vị phó trưởng khoa bàng hoàng kể lại.
Lời vừa dứt, bầu không khí xung quanh một lần nữa rơi vào im lặng tuyệt đối.
Mọi người đều lặng im đưa mắt tiễn đưa người đã khuất đang dần được đẩy đi xa.
Chỉ riêng Thu Mộ và Lâu Vũ là không còn chút can đảm nào để ngoảnh lại nhìn.
"Sao lại có thể như vậy chứ, tại sao lại ra nông nỗi này... Tôi nghe nói cậu ấy đã từng cứu giúp rất nhiều người, một người tốt như thế đáng lẽ phải được trời thương mới đúng, ôi... Một chàng trai tốt đến thế... Sao lại gặp chuyện thế này cơ chứ..."
Bản thân vị phó trưởng khoa cũng vừa mới bước ra từ phòng phẫu thuật, ông hoàn toàn không ngờ được ở bên ngoài lại vừa xảy ra tấn bi kịch đau lòng đến thế.
Sao lại có thể như vậy chứ...
Giữa hành lang rộng thênh thang và vắng lặng, chỉ còn lại những tiếng thở dài đầy bất lực và tiếc nuối của ông.
Và rồi, khi tiếng thở dài của ông dần lịm đi, tiếng khóc nấc của một người phụ nữ sau khi đã kìm nén cảm xúc quá lâu bắt đầu khẽ vang lên...