“Không quan trọng.”
“Cô nương là hộ vệ của ta, ta phải biết tên cô nương chứ! Nếu không ở bên ngoài cô nương gọi ta là công tử, ta cũng không thể gọi cô nương là Trần cô nương được.”
Nữ lang im lặng một lát, nói: “Thanh San.”
“Hai chữ nào?”
“Thanh của màu xanh, San của san hô.”
“Trần Thanh San.” Vương Dương lẩm nhẩm đọc.
“Vương công tử.” Trần Thanh San ngoái đầu nhìn lại, bóng dáng cao ráo in bóng dưới ánh trăng.
“Hửm?”
“Nếu ngươi thất hứa, ta sẽ giết ngươi.” Trần Thanh San nghiêm túc nói.
Trong lòng Vương Dương rùng mình, trịnh trọng nói: “Yên tâm, ắt không phụ lời hẹn.”
Nữ lang xoay người nhảy ra khỏi cửa sổ.
...
Ngày thứ hai, nhà họ Tiêu mời Vương Dương ăn một bữa sáng thịnh soạn, Vương Dương lại giống như kể chuyện cười nhắc đến chuyện tối qua uống say nổi hứng, khắc chữ trên tường, Tiêu Chính thì ra sức vuốt mông ngựa, nói nhất định phải giữ lại chữ này, để đợi đến ngày công tử danh mãn thiên hạ.
Vương Dương thực ra có ấn tượng khá tốt với Tiêu Chính, nhưng không phải vì Tiêu Chính ra sức lấy lòng, mà là hắn quả thực không phát hiện Tiêu Chính có ác tích gì. Tuy nói là bán đứng cấp trên cũ của mình, nhưng nếu cấp trên thực sự làm chuyện táng tận lương tâm, đứng ra chỉ chứng cũng không có lỗi gì. Điểm duy nhất hơi đáng ngờ là Tiêu Chính dường như khá có tiền, nhưng điều này cũng không thể chứng minh được gì.
Sau bữa ăn, Tiêu Chính không biết kiếm đâu ra một chiếc xe bò đơn sơ, đưa Vương Dương đến quận học.
Vương Dương đợi xe đi khuất, đứng ở cổng quận học, tìm kiếm bóng dáng của Trần Thanh San.
“Công tử.”
Chỉ nghe một giọng nữ thanh thanh lãnh lãnh.
Vương Dương nhìn theo tiếng gọi, chỉ thấy Trần Thanh San thanh sam trường kiếm, bước ra từ sau cây ngân hạnh, cây múa trong gió xuân, giai nhân như họa.
————————
Hôm nay quận học có hai việc lớn.
Một là có đệ tử Lang Nha Vương thị nhập học nghe giảng, áo kép trắng đơn sơ, thanh xuân niên thiếu, lúc ứng đối hỏi đáp, tự có một cỗ khí độ thong dong.
Hai là hắn mang theo một mỹ nhân hộ vệ, mắt lạnh áo xanh, chân dài thon thả, ôm kiếm đứng ngoài cửa học đường, không nói không rằng, thanh lãnh tự kiềm chế.
Hai người này quá mức thu hút sự chú ý, đến nỗi nửa đầu buổi học, không ít học tử tâm viên ý mã, liên tục quay đầu nhìn, bị Lưu Chiêu gõ thước cai.
Lưu Chiêu một là vì kéo lại sự chú ý của học sinh, hai là có Vương Dương ngồi đó, không dám khinh suất, cho nên tung ra toàn bộ công lực, vì mọi người giảng giải tinh nghĩa “Thượng Thư”.
Chúng học tử lúc này mới thu liễm tâm thần, dần dần chìm đắm trong học vấn.
Vương Dương cũng nghe rất nghiêm túc, có cảm giác như trở lại trường học.
Lưu Chiêu tinh nghiên “Thượng Thư” mấy chục năm, kiến thức học thuật của lão, tự có chỗ độc đáo. Vương Dương tuy đọc nhiều cao luận của các đại học giả đời sau, nhưng nghe kiến giải của Lưu Chiêu, vẫn có cảm giác mới mẻ.
“Cho nên nói, không rõ chương cú, không thông huấn thạch, liền đọc không hiểu “Thượng Thư”, ngay cả từ ngữ cơ bản cũng không thể hiểu chính xác, lại bàn gì đến thứ khác? Nhưng đọc “Thượng Thư” kỵ nhất “chết dưới câu chữ”. Chương cú quá khắt khe, huấn thạch quá mức, cũng không đáng lấy. Hán nho giải thích bốn chữ “viết nhược kê cổ” đến hơn ba vạn lời, không biết nghĩa của việc trị “Thượng Thư”, vốn nằm ở chỗ thông kinh trí dụng...”
Lưu Chiêu đang giảng nghiêm túc, chúng học tử cũng đang nghe say sưa, đúng lúc này, không biết ai ở bên ngoài hô một tiếng “Tạ tứ nương tử tới rồi!” nháy mắt làm bùng nổ lớp học.
Chúng học tử ồ lên một mảnh, tranh nhau đứng dậy đi xem.
Lưu Chiêu vỗ bàn giận dữ quát: “Đều ngồi xuống cho ta!”
Các học tử thấy lão sư nổi giận, lúc này mới không dám lộn xộn.
Lưu Chiêu nghiêm mặt nói: “Dịch Thu dạy hai người đánh cờ, một người chuyên tâm dốc chí, chỉ nghe lời Dịch Thu; một người tuy nghe, nhưng một lòng cho rằng có chim hồng hộc sắp tới, tuy cùng học với người kia, lại không bằng vậy. Các ngươi nhìn lại chính mình xem...”
Lời còn chưa dứt, Hà quản gia đi vào, phía sau đi theo một thiếu nữ đáng yêu chải tóc búi đôi, Vương Dương liếc mắt liền nhận ra, đây là tỳ nữ thiếp thân của Tạ Tinh Hàm, Tiểu Ngưng.
“Đại nhân, cận thị của Tạ nương tử, Tiểu Ngưng cô nương cầu kiến.”
Lưu Chiêu nhìn thấy Tiểu Ngưng rất là kinh ngạc, Tạ Tinh Hàm trước kia tới quận học đều là xe nhẹ tùy tùng giản lược, che giấu hành tung, lần này sao lại làm ra động tĩnh lớn như vậy? Lẽ nào có chuyện gì gấp?
Lại nói Hà quản gia vì sao phải dẫn người vào học đường?
Trước tiên an bài đến phòng trà chờ, sau đó lại lén lút bẩm báo một tiếng không phải là được rồi sao?
Lưu Chiêu nhìn về phía Hà quản gia, Hà quản gia thì lộ ra vẻ mặt hết cách.
Có lẽ là quá mức nằm ngoài dự liệu, có lẽ là sợ hãi uy nghiêm của lão sư, lại có lẽ đang chờ nghe đoạn sau,
Chúng học tử thấy là tỳ nữ của Tạ nương tử, đều ghé mắt nhìn, trong lòng cảm khái: Ngay cả tỳ nữ của Tạ tứ nương tử cũng mọc đắc thủy linh như vậy, vậy tứ nương tử phải đẹp đến mức độ nào?
Mọi người nín thở im lặng, miên man suy nghĩ, trong lúc nhất thời, trong học đường tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Lưu Chiêu hướng các học sinh nói: “Các ngươi chờ một lát, ta đi một lát sẽ về...”
“Tiên sinh không cần.” Tiểu Ngưng khuỵu gối hành lễ, “Nương tử nhà ta muốn gặp Vương công tử.”
Khóe mày Vương Dương khẽ giật một cái khó mà nhận ra.
“Vương công tử...”
Lưu Chiêu nhìn về phía Vương Dương, Vương Dương vội vàng lắc đầu.
Lưu Chiêu lại hỏi: “Vị Vương công tử nào?”
“Đương nhiên là Lang Nha Vương công tử.” Tiểu Ngưng đột ngột nhìn về phía Vương Dương, lộ ra một nụ cười ngọt ngào, “Công tử xin đi theo ta.”
Tất cả học tử đồng loạt nhìn về phía Vương Dương!
Vương Dương không biết vì sao, cảm giác Tiểu Ngưng cười dường như có chút không có ý tốt. Hắn thầm nghĩ: *Lẽ nào là vì chuyện hôm qua tới tìm ta tính sổ? Hay là chuyện làm thơ bị lộ rồi?*