Vương Dương nhìn Thập trưởng, lắc đầu cười khẽ nói: “Chuyện này liên quan rất lớn, không phải bọn ngươi nên biết. Ta giữa đường gặp tập kích, e rằng cũng liên quan đến chuyện này. Các ngươi nếu không sợ ngày sau bị diệt khẩu, ta bây giờ có thể nói cho các ngươi biết.”

Thần sắc đám quân sĩ đều biến đổi, Thập trưởng vội nói: “Không cần không cần! Công tử ngàn vạn lần đừng nói với chúng ta! Chúng ta đều là lính tráng, nào hiểu những chuyện này a!”

Vương Dương gật đầu nói: “Sau khi bị tập kích, ta trên đường chạy nạn gặp bốn người, kết bạn đồng hành, trong đêm nghe thấy bọn họ dùng Hồ ngữ giao tiếp—”

Thập trưởng trợn tròn mắt: “Công tử thế mà hiểu Hồ ngữ?”

“Just so so.”

“Hả?” Mọi người mờ mịt.

Vương Dương xua tay, trên mặt nhẹ như mây gió: “Không đáng nhắc tới.” Đã thời đại là Đông Tấn Nam triều, phương Bắc đương nhiên là người Hồ, hắn tuy không hiểu Hồ ngữ Trung cổ, nhưng đoán cũng đoán được tiếng Anh và Hồ ngữ khác nhau một trời một vực. Hắn suy đoán những binh lính này hẳn không có ai hiểu Hồ ngữ, hơn nữa cho dù có, bản thân hắn cũng rất dễ dàng tìm ra lý do thoái thác khác. Nói câu tiếng Anh này dụng ý chẳng qua là lòe thiên hạ, tăng thêm cảm giác thần bí. Hơn nữa hắn cố ý nói vừa nhanh vừa hàm hồ, chỉ để lưu lại ấn tượng cho người ngoài là hắn nói rất lưu loát.

Đám quân sĩ thấy Vương Dương còn có thể nói Hồ ngữ, không khỏi càng thêm kính sợ hắn.

Thiếu niên tuấn mỹ hét lớn: “Đó là tiếng Anh, các ngươi bị lừa rồi! Hắn là giả! Ta cũng biết nói! Fine thank you and you! Đây là tiếng Anh! Giả!”

Tráng hán vẫn đang giãy giụa, lớn tiếng rống lên: “Thằng ranh con này không phải Lang Nha Vương Thị!! Hắn nói dối!! Hắn đang lừa các ngươi! Chúng ta là cùng một bọn!”

Hai người không ngừng la hét, sự chú ý của mấy gã quân sĩ đều bị thu hút qua, Thập trưởng cũng không ngừng liếc nhìn bọn họ.

Vương Dương biết trong lòng bọn họ sinh nghi, liền nói:

“Coi như các ngươi vận khí tốt, bất tri bất giác lập được một công. Hai người này bao gồm cả hai người vừa bị các ngươi giết chết đều là Bắc điệp, các ngươi bây giờ cắt một miếng vải trên ống tay áo bên phải của hai người này xuống, trên đó có bí thức thân phận của bọn chúng, các ngươi nhìn một cái là biết.”

Nói xong dùng tay ra hiệu vị trí cụ thể trên cánh tay phải.

Thập trưởng ra lệnh: “Mau làm theo lời công tử dặn dò!”

Quân sĩ dùng mũi đao cắt một miếng vải trên tay áo phải của hai người xuống, giao cho Thập trưởng, Thập trưởng lật qua lật lại xem: “Cái này, cái này không có gì cả a!”

Vương Dương khinh miệt nói: “Nếu cứ như vậy để ngươi nhìn ra, thì cũng không gọi là mật thức rồi!”

Hắn hất đầu, phái bộ mười phần kêu lên: “Người đâu, nhóm lửa!”

Quân sĩ rất nhanh nhóm một đống lửa nhỏ đơn giản, dùng đá lửa châm cháy. Vương Dương cầm lấy miếng vải tay áo, lần lượt hơ trên lửa, tráng hán và thiếu niên tuấn mỹ thì chửi bới không ngớt, liều mạng chỉ chứng thân phận Vương Dương là giả.

“Được rồi, đến xem đi.” Vương Dương bất động thanh sắc đưa miếng vải tay áo ra, Thập trưởng nhận lấy, mấy gã quân sĩ xúm lại.

Trên miếng vải tay áo trước đó còn không nhìn ra cái gì, thế mà thình lình xuất hiện một vòng tròn nhỏ màu nâu!

Đây chính là ý đồ đầu tiên của Vương Dương khi đánh thiếu niên tuấn mỹ và tráng hán! Hắn nhân cơ hội tát bạt tai, dùng ngón tay dính giấm vẽ một vòng tròn nhỏ xíu lên cánh tay phải của thiếu niên tuấn mỹ và tráng hán.

Dung dịch giấm dính trên đầu ngón tay hắn vốn đã loãng, sau khi vẽ vòng tròn lên vải lanh màu sẫm, lại trải qua không khí bay hơi, mắt thường rất khó nhận ra. Nhưng dung dịch giấm còn sót lại một khi gặp nhiệt độ cao, lượng nước sẽ bốc hơi, nồng độ giấm sẽ tăng lên, dấu vết liền dễ dàng lộ rõ.

Hơn nữa, vải vóc sau khi đạt đến một nhiệt độ nhất định sẽ trở nên cháy đen, mức nhiệt độ này còn gọi là “nhiệt độ cacbon hóa”. Mà vải vóc hút giấm, nhiệt độ cacbon hóa thấp hơn so với vải vóc bình thường, cho nên dùng ngọn lửa hơ một cái, chỗ dính giấm sẽ xuất hiện vết cháy xém đầu tiên.

(Gai cũng là một loại vải, phàm nói vải trong văn hiến Trung cổ, có một phần rất lớn chính là chỉ sợi dệt gai, dệt gai không nhất định là vải kém chất lượng, như đại ma, khoảnh ma dệt ra là vải thô, còn trữ ma thì có thể dệt ra hàng dệt cao cấp, giá cả cũng không rẻ, chi tiết xem phần sau)

Đạo lý này đối với Vương Dương mà nói không có gì kỳ diệu, nhưng những quân sĩ này thì không hiểu. Vừa nhìn thấy đều kinh hãi, tưởng đây thật sự là thứ như mật thư của Bắc điệp. Từ đó càng thêm tin chắc vào thân phận Lang Nha Vương Thị của Vương Dương. Nếu không phải đại nhân vật, sao hiểu được những thứ này?

Tráng hán và thiếu niên tuấn mỹ không nhìn thấy tình hình trên miếng vải, chỉ không ngừng chửi rủa, vạch trần Vương Dương. Thiếu niên tuấn mỹ trong lúc cấp bách, thậm chí nói Vương Dương giết người, trên lưng gánh án mạng lớn! Tráng hán thì kêu to Vương Dương ý đồ mưu phản!

Dù sao thì làm sao để thu hút sự chú ý của người khác thì nói thế ấy.

Lại không biết những lời nói khoa trương hoảng hốt này ngược lại khiến lời nói của bọn họ trở nên càng không đáng tin, đồng thời kéo theo làm tiêu tan độ tin cậy của lời chứng về “Vương Dương giả mạo thân phận” trước đó của bọn họ.

Thập trưởng làm gì có tâm trí để ý đến những lời nói hươu nói vượn của hai người này, vội hỏi: “Dám hỏi công tử, đồ án này có ý nghĩa gì?”

Vương Dương nói: “Đây là mặt trời. Người Hồ từ xưa đã sùng bái nhật nguyệt, ngươi không biết trong “Sử Ký” có nói: “Thiền vu triều xuất doanh, bái nhật chi thủy sinh, tịch bái nguyệt” sao?”