Dữu Dịch gắp một đũa thịt cá: “Quận học bị bãi bỏ đã định, huynh trưởng ngươi không nói rõ với ngươi sao?”
Dữu Vu Lăng đang hoảng hốt, nghe thấy phụ thân hỏi chuyện, cưỡng ép dời ánh mắt khỏi con cá, thu liễm tâm thần nói:
“Chuyện định hay không do trời, tâm tận hay không tại ta. Bất luận kết quả như thế nào, ta đều muốn vì quận học tận một phần tâm. Huống hồ... Huống hồ có hai nhà Vương, Tạ tương trợ, chuyện chưa chắc không thể làm.”
“Vương Tạ?” Dữu Dịch nhẹ nhàng cười, “Tạ Phỉ ngược lại sinh được một nữ nhi tốt, đem bao nhiêu công tử cao môn đều so sánh không bằng. Còn về Vương gia, ngươi nói là cái tên Vương...”
Dữu Dịch trong lúc nhất thời không nhớ ra tên người.
Dữu Vu Lăng nói: “Vương Dương. Học vấn của hắn tinh thâm, xa xa thắng ta, chỉ luận một môn “Thượng Thư”, ta thấy cho dù là tiến sĩ của Quốc Tử Học, cũng chưa chắc mạnh hơn hắn!”
Nói đến Vương Dương, Dữu Vu Lăng lộ ra một vẻ mặt sùng bái.
Dữu Dịch hơi ngửa đầu suy nghĩ một chút, đột nhiên nói: “Người này ngươi sau này đừng gặp nữa.”
“Vì sao?” Dữu Vu Lăng ngạc nhiên.
Dữu Dịch đem cháo thừa dưới đáy bát ăn xong, dùng khăn tay trắng lau miệng, đứng dậy: “Còn có một bát cháo là của ngươi.”
Dữu Vu Lăng nhíu mày nói: “Phụ thân, ta...”
“Đông Dương không chấn hưng, trường học suy tàn. Ta có thể viết thư cho Lâm Xuyên Quận Vương, tiến cử Lưu Chiêu xuất nhiệm học quan Đông Dương, học tử quận học nguyện ý đi theo, đều có thể treo hộ tịch ở Đông Dương. Điều kiện tiên quyết là ngươi đem bát cháo này uống đi.”
“Đông Dương quận?” Dữu Vu Lăng sửng sốt, “Nhưng Đông Dương quận ở Dương Châu, không ở Kinh Châu a!”
“Chỉ cần học vấn có thể truyền thừa, Kinh Dương lại có phân biệt gì? Mượn cơ hội này, đem học phái các ngươi truyền đến Đông Dương, nói không chừng là một cơ hội phát triển. Năm đó Trịnh Huyền bái Mã Dung làm thầy, học xong cáo từ trở về, Mã Dung bùi ngùi than rằng: “Trịnh sinh nay đi, đạo của ta sang đông vậy.” Mà nay Kinh học đông tiệm, lẽ nào liền không thể có một ngày phát triển mạnh mẽ thành thế?”
Kinh học đông tiệm...
Mắt Dữu Vu Lăng hơi sáng lên.
“Đề nghị này chỉ có hiệu lực trước khi ta ra khỏi cửa.”
Dữu Dịch chắp tay sau lưng đi ra ngoài cửa.
“Đa tạ phụ thân đại nhân chỉ điểm!”
Dữu Vu Lăng hoàn hồn, vội vàng há to miệng uống cháo.
...
Buổi chiều đầu giờ Thân, xe bò vàng buộc dây đỏ của Tạ nương tử đúng giờ đỗ ở cửa quận học.
Tiểu Ngưng khuỵu gối hướng Vương Dương đang mặt mày hớn hở hành lễ, mỉm cười nói: “Vương công tử học an.”
Tâm tình Vương Dương rất tốt, bởi vì vừa rồi Lưu Chiêu nói cho hắn biết chuyện treo hộ tịch đã làm xong, buổi sáng đã lập sổ trên sổ hộ khẩu của quận phủ, hiện tại Vương Dương coi như là có “hộ khẩu tạm trú” của Kinh Châu rồi.
Chỉ là có một điểm không tốt, chính là treo hộ tịch cần chú thích nguyên quán, tuy rằng có quan viên chủ biện là Nam Quận thừa Tông Duệ chu toàn, bớt đi bước gửi công hàm hỏi nguyên quán để đối chiếu, nhưng nơi nguyên quán vẫn phải viết, cho nên Tông Duệ liền tự làm chủ, viết quê hương mà Vương Dương chưa từng đi qua, càng không biết ở đâu kia: Nghĩa Hưng.
Về chuyện đem Nghĩa Hưng làm quê hương của Vương Dương, thuần túy là “tình nguyện từ một phía” trên bàn rượu của Lưu Chiêu, Vương Dương chưa từng thừa nhận, đương nhiên cũng chưa từng phủ nhận.
Nhưng không viết Nghĩa Hưng lại có thể viết ở đâu chứ?
Vương Dương cũng đành đâm lao phải theo lao, Nghĩa Hưng thì Nghĩa Hưng đi.
Dù sao cuối cùng cũng thoát ly trạng thái hộ đen, lực lượng của Vương Dương mạnh lên không ít, tuy rằng xa xa không thể cứ như vậy ngồi vững thân phận Lang Nha Vương thị, nhưng ít nhất ở trong châu Kinh Châu có chứng cứ để tra, ứng phó tra hỏi bình thường là đủ rồi, cũng coi như tăng thêm một phần bảo chướng cho thân phận của hắn.
Vương Dương cười chào hỏi Tiểu Ngưng một tiếng liền chuẩn bị lên xe, sắc mặt Tiểu Ngưng biến đổi, vội vươn tay cản Vương Dương lại: “Vương công tử đây là ý gì?”
“Lên xe a.” Vương Dương mạc danh kỳ diệu.
“Đây là xe của nương tử nhà ta, xe công tử ngồi ở phía sau.” Tiểu Ngưng không biết Vương Dương nghĩ như thế nào, lại vọng tưởng cùng nương tử ngồi chung một xe!!
Phong khí nam nữ giao vãng thời đại này còn chưa khắt khe như sau thời Tống, nam nữ không có quan hệ hôn nhân ngồi chung xe cũng không phải chuyện hiếm lạ gì, nhưng với thân phận tính cách của Tạ Tinh Hàm, tự nhiên là chưa từng ngồi chung với nam tử.
Vương Dương cũng không nghĩ nhiều như vậy, liền mang theo Trần Thanh San lên một chiếc xe bò khác, Tiểu Ngưng còn nhớ chuyện Vương Dương vọng tưởng cùng nương tử ngồi chung xe, nhỏ giọng lầm bầm một câu đồ háo sắc, sau đó giao cho Vương Dương một tờ giấy, bên trên ghi chép thông tin thân phận của người tham gia nhã tập hôm nay. Tổng cộng có ba người.
Đầu tiên là Hà Đông Liễu thị Liễu Trừng, là nhi tử của Liễu quốc công, đệ đệ của Ba Đông vương hữu (thân vương hữu là chức quan, chứ không phải ý nghĩa bằng hữu), Vương quán học tế tửu Liễu Điềm.
Tiếp theo là Lang Nha Nhan thị Nhan Ấu Thành, là tôn tử của Ba Lăng thái thú Nhan Đằng Chi, đệ đệ của Bình Nam tham quân Nhan Ấu Minh.
Cuối cùng là chủ nhân nhận thầu nhã tập, cũng là trọng tài của lần thanh đàm này, Dữu Dịch.
Trên giấy không viết ra chức quan của Dữu Dịch, chỉ có một câu: Chi chủ Tân Dã Dữu thị, đứng đầu sĩ tộc đất Kinh!
Không thể không nói, Tạ Tinh Hàm này tâm tư còn rất tinh tế, đại khái là suy xét đến việc hắn không quen biết ai, cho nên trước tiên đưa ra thông tin đại khái để tìm hiểu tình huống.
Bất quá bản giới thiệu này của nàng bản thân nó đã viết rất giản lược, đối với Vương Dương mà nói đặc biệt là như vậy, bởi vì chức quan giống như “Bình Nam tham quân”, “Ba Đông vương hữu”, hắn thật sự không có khái niệm gì, cũng không biết cấp bậc cụ thể cao bao nhiêu.