Mạo Tính Lang Gia

Chương 29. Nhục Mẫu Giả Tử

“Suỵt...” Đỗ Tam gia cúi người xuống, đỡ lấy Hắc Hán đang trán sưng tím bầm bụi đất, nụ cười trên mặt khiến Hắc Hán không rét mà run.

“Ngươi xem ngươi kìa, làm như ta là ác bá không bằng ấy,” Đỗ Tam gia phủi phủi áo cho Hắc Hán, như thể đang giúp y lau sạch bụi bẩn, mỉm cười nói tiếp: “Thực ra ấy à, con người ta rất đơn giản, ngươi cứ theo đúng quy củ mà làm thì ta khẳng định cũng chẳng làm khó ngươi đâu. Trả tiền hay giao người, ngươi thế nào cũng phải chọn một thứ. Nếu ngươi chẳng chọn cái nào...”

Gã vỗ vỗ vào khuôn mặt đang run rẩy của Hắc Hán, cười bảo: “Thế thì ngươi đừng trách ta đấy nhé.”

“Tiểu nhân... tiểu nhân tạm thời không có tiền, căn nhà này ngài cứ lấy đi, đồ đạc trong nhà ngài cứ tùy ý...”

“Hahaha...” Hắc Hán còn chưa dứt lời đã bị tiếng cười của Đỗ Tam gia cắt ngang. Bốn tên thuộc hạ bên cạnh cũng cười rộ lên theo.

“Ngươi đang đùa với ta đấy à? Cái nhà nát này của ngươi có cho không ta cũng chẳng thèm. Được rồi, mau dặn dò nữ nhi ngươi vài câu đi, thu dọn thêm mấy bộ quần áo cho con bé mặc, ta cho ngươi nửa khắc đồng hồ đấy.”

[1]: Màu vàng trở thành màu sắc chuyên dụng của hoàng gia là chuyện từ sau thời Trung Đường, nên thời kỳ này Đỗ Tam gia vẫn có thể mặc áo lụa vàng.

[2]: Xưng hô “Gia” dùng làm kính xưng khởi nguồn từ thời Đường, nhưng ở đây tác giả giữ lại để bạn đọc dễ hình dung tính cách nhân vật.

Hắc Hán cảm thấy trời đất như sụp đổ dưới chân, liền ôm chặt lấy chân Đỗ Tam gia, khóc lóc van xin: “Tam gia! Tam gia tiểu nhân cầu xin ngài! Cầu xin ngài đừng bắt nữ nhi của tiểu nhân đi! Tiểu nhân sẽ trả tiền! Nhất định sẽ trả mà! Xin gia hạn thêm ít ngày nữa! Tiểu nhân nhất định sẽ gom đủ tiền trả ngài!”

Đỗ Tam gia giãy nhẹ một cái không ra, liền đưa mắt ra hiệu cho thuộc hạ. Hai tên lập tức xông lên lôi mạnh Hắc Hán ra.

“Buông phụ thân ta ra!” A Ngũ ôm thanh đao lao ra ngoài, nhưng sức cô bé quá nhỏ, căn bản không rút nổi vỏ đao, chỉ có thể chĩa mũi bao đao thẳng về phía Đỗ Tam gia.

Đỗ Tam gia cười lớn: “Ồ! Con nha đầu này có lá gan gớm nhỉ! Nào, bắt con ranh này mang đi.”

Hắc Hán gầm lên một tiếng giãy khỏi tay hai tên tráng hán, chắn ngang bảo vệ nữ nhi ở phía sau.

Tiểu A Ngũ hét lớn: “Phụ thân, chúng ta báo quan, báo quan bắt bọn chúng!”

Đỗ Tam gia xoay chiếc nhẫn trên tay, nhìn tiểu A Ngũ cười bảo: “Được! Các ngươi cứ việc báo! Tốt nhất là báo thẳng lên nha môn phủ Kinh Châu ấy! Lâu lắm rồi chưa có ai dám cùng ta đối tụng công đường đâu.”

Hắc Hán thừa hiểu báo quan hoàn toàn vô dụng.

Tên Đỗ Tam gia này lai lịch cực lớn, hai giới hắc bạch đều thông suốt. Đừng nói là mình đã ký vào khế ước chưa chắc đã có lý, mà cho dù có chiếm được phần lý đi chăng nữa thì cũng tuyệt đối không thể nào đấu lại nhân vật này.

Tiếng động trong phòng đã kinh động đến hàng xóm láng giềng xung quanh, Lý tư của thôn Bát Doanh dẫn theo bảy tám người dân vội vã chạy đến bên ngoài sân.

Hắc Hán như vớ được cọc rơm cứu mạng, hét lớn: “Lý tư đại nhân, cứu mạng với! Bọn chúng muốn cướp A Ngũ!”

Lý tư quát to: “Kẻ nào dám làm loạn ở Doanh thôn!”

“Là ta!” Đỗ Tam gia đứng ngay trong cửa, sắc mặt âm trầm.

Lý tư giật bắn mình, lập tức đổi ngay nét mặt tươi cười: “Chẳng phải Tam gia đây sao? Ngọn gió nào đã thổi ngài tới chốn này thế?”

Đỗ Tam gia lạnh lùng thốt ra một chữ: “Cút.”

Lý tư cười làm lành: “Tam gia, ngài xem trời đã muộn thế này rồi...”

Đỗ Tam gia quát lớn một tiếng: “Mau cút!”

Lý tư cùng đám dân làng hoảng sợ cắm đầu bỏ chạy.

Đỗ Tam gia liếc nhìn Hắc Hán, mất kiên nhẫn nói: “Ra tay đi.”

Bốn tên tráng hán lập tức vây lại. Hắc Hán thấy Lý tư đã bỏ chạy, gian phòng phía đông lại chẳng có chút động tĩnh gì, trong lòng đã hoàn toàn tuyệt vọng. Đang định rút đao liều mạng thì bỗng nhiên một giọng nói trong trẻo vang lên: “Ai dám!”

Vương Dương từ gian phòng phía đông thong thả bước ra. Nước mắt Hắc Hán lập tức tuôn trào như mưa, quỳ sụp xuống khóc lóc cầu xin: “Vương công tử! Cầu xin Vương công tử cứu lấy A Ngũ!”

Vương Dương giả bộ lạnh nhạt nói: “Ta không nợ ân tình của ai bao giờ. Tiết đội chủ của các ngươi từng cứu ta, ngươi hầu hạ ta cũng không tệ. Ta vốn định nâng ngươi lên làm một chân đội chủ coi như báo đáp, nhưng đã xảy ra chuyện này thì ta giúp ngươi một lần vậy. Còn chuyện có làm được đội chủ hay không thì hoàn toàn phụ thuộc vào tạo hóa của ngươi.”

Hắc Hán vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu bình bịch mấy cái thật kêu: “Đa tạ Vương công tử! Đa tạ Vương công tử! Tiểu nhân không màng làm đội chủ, chỉ cần giữ lại được A Ngũ là đủ rồi!”

Bọn Đỗ Tam gia trước đó hoàn toàn không nhận ra trong gian phòng phía đông có người, lúc này thấy đột nhiên bước ra một thiếu niên thanh tú với giọng điệu ngông nghênh như vậy, tất cả đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Đội chủ tuy không phải quan to chức trọng gì nhưng cũng được coi là một võ chức trong quân đội. Người này tuổi chừng mười bảy mười tám, ăn mặc hết sức bình thường mà lại dám tùy tiện buông lời hứa hẹn cho người khác làm đội chủ, sao có thể không khiến người ta kinh ngạc cho được?

“Ngươi là ai?” Đôi mắt chim ưng của Đỗ Tam gia nhìn chòng chọc vào Vương Dương. Đổi lại là người khác, chỉ cần bị gã nhìn như vậy thôi là chưa cần nói câu nào đã tự thấy khiếp đảm rồi.

*Đời người trên thế gian, sống còn đều nhờ vào diễn xuất cả!*

*Liều thôi!*

Vương Dương đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn Đỗ Tam gia lấy một cái, ung dung bước tới chỗ ngồi ăn cơm tối lúc trước, thản nhiên cất lời: “Người đâu, dâng chỗ ngồi.”